Teya Salat
Chuyện Xấu Nhiều Ma

Chuyện Xấu Nhiều Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3221561

Bình chọn: 10.00/10/2156 lượt.

a vạn nhất.”

Tình huống có biến? Để ngừa vạn nhất? … Ách, chẳng lẽ, là nói Ngân Kiêu?

“Ách, sư thúc, ngươi là nói, Ngân Kiêu?” Tiểu Tiểu hỏi..

Ôn Túc ánh mắt lại biến trở về vẻ thanh lãnh ngày thường, “Tên đạo tặc này võ công cao cường, làm việc quỷ dị, không thể không phòng. Huống chi, trong lúc đó ân oán của ngươi và hắn, cũng chưa giải quyết xong, không phải sao?”

“…” Tiểu Tiểu nháy nháy mắt, không nói gì.

“Tuy nhiên, ngươi yên tâm. Võ nghệ của hắn hẳn là đứng dưới ta, không đủ gây sợ hãi.” Mi tâm Ôn Túc hơi nhíu, “Ta lo lắng , là chuyện khác…”

“Chuyện gì?” Tiểu Tiểu tò mò.

Ôn Túc ngước mắt, nhìn nàng, “Đêm qua, trong trấn này, có một cô nương mất tích.”

“A?” Tiểu Tiểu có chút kinh ngạc.

“Vì chuyện Lăng Du, ta cũng bảo các đệ tử ở trấn trên hỏi thăm qua. Chuyện cô nương mất tích, trong trấn này cũng không quá ngạc nhiên. Đặc biệt…” Ôn Túc dừng một chút, “Tê Vũ sơn trang.”

Tiểu Tiểu nghe xong, trên lưng bắt đầu rét run . Không sai, Nhạc Hoài Khê từng nói với nàng, trong trang này thường có chuyện tỳ nữ bị mất tích. Không nghĩ tới a, thế nhưng thực sự có chuyện này!

“Đêm qua vừa có cô nương mất tích, hôm nay trong Tê Vũ sơn trang liền nhận được Linh Vũ của Ngân Kiêu, không khỏi trùng hợp quá mức…” Ôn Túc thở dài, “Võ nghệ của ngươi không tốt, nếu như thực sự gặp phải kẻ xấu, sợ là không có cách nào tự bảo vệ mình.”

Tiểu Tiểu nghe nghe, lại bắt đầu đổ mồ hôi lạnh. Cô nương vì sao mất tích, nàng là không biết. Tuy nhiên, Linh Vũ của Ngân Kiêu, là do chính tay nàng cắm lên. Hai chuyện này, căn bản là không có liên quan a… Không nghĩ tới, nàng tùy tiện làm chút chuyện, cũng hại nhiều người lo lắng như vậy a. Nếu hiện tại nàng nói cho Ôn Túc, hắn nghĩ sai hoàn toàn rồi, không biết Ôn Túc có phải sẽ cho nàng biết tay ngay tại đây hay không nữa… Ân… Vẫn là không nói ra thôi…

“Sao vậy?” Ôn Túc thấy nàng ngẩn người, nhíu mày mở miệng.

“Ách?” Tiểu Tiểu phục hồi tinh thần, nói, “Tiểu Tiểu vô dụng, hại sư thúc phải quan tâm …”

Ôn Túc đứng dậy, đi đến trước mặt nàng, mở miệng nói, “Ngươi cũng biết không nên làm cho ta quan tâm. Chuyện Liêm gia công tử kia, ngươi tính toán như thế nào? Ta nghe đệ tử hồi báo, hắn là với ngươi cùng nhau vào… Một kẻ ăn chơi trác táng, lại hạ mình đi làm gia đinh, căn bản không hợp lí.”

Tiểu Tiểu gật gật đầu, không nói chuyện.

Ôn Túc thấy nàng không đáp, có chút tức giận, mở miệng nói, “Thế nào, ta nói không đúng sao?”

Tiểu Tiểu sợ hãi lui lại mấy bước, vẫn không đáp như cũ.

“Ngươi…” Ngữ khí Ôn Túc lạnh lẽo, “Ngươi, thích hắn rồi?”

Tiểu Tiểu cả kinh, vội vàng trả lời, “Không có không có!”

Ôn Túc lạnh lùng nói, “Không có là tốt nhất. Ngươi nên nhớ kỹ, hắn là chó săn của triều đình, cùng Đông hải ta thế bất lưỡng lập, sao lại có thể thật tình với ngươi chứ. Cho dù như thế nào, cửa hôn sự này, ta sẽ không đáp ứng.” Hắn dừng một chút, mở miệng, “Ngươi đi xuống trước đi, cẩn thận suy nghẫm lời sư thúc nói.”

“Nga…” Tiểu Tiểu xám xịt lui ra ngoài, đóng lại cửa phòng, sau đó, thở dài.

Ai, có cần hung dữ như vậy hay không a? Cũng chỉ là lúc trả lời có chút do dự thôi mà. Ân, tuy rằng là sư thúc, nhưng nếu thật sự đi theo hắn, chỉ sợ ngày sau còn phải chịu tội dài dài. Cái gì mà Đông Hải Thất Thập Nhị Đảo chứ, quy củ nhiều như vậy, cửa vào cao quá đó!

Mặc kệ nó! Đợi đến khi lấy được ngân châm ra, sư thúc cái gì cũng đừng mơ tưởng sẽ tìm thấy nàng! Hừ, Tả Tiểu Tiểu nàng lập chí làm người xấu, khi sư diệt tổ cũng là chuyện xấu. Huống chi, người nàng khi là sư thúc, sợ cái gì? !

Tiểu Tiểu hạ quyết tâm, trái lại tự gật đầu. Nàng cười cười, nhẹ nhàng rời đi.

Ai, đều do số nàng không tốt, tự dưng chọc được cái loại sư thúc khó chơi này. Tuy nhiên, thật quá khéo, chuyện Ngân Kiêu và chuyện cô nương mất tích có thể đến cùng một lúc. Tiểu Tiểu nghĩ nghĩ, đột nhiên dừng chân lại… Ngân Kiêu, cô nương mất tích. Tối hôm qua, nàng lúc nàng cắm Linh Vũ vào, có nhìn thấy một tên hắc y nhân, trên lưng vác một cái bao tải. Lại nói tiếp… Trong cái bao tải kia, rốt cục là đựng cái gì?

Tiểu Tiểu nghĩ tới cái gì, toàn thân cứng đờ…

“Không phải chứ… Nguy hiểm như vậy?”

Đúng như Tiểu Tiểu lo lắng, sự tình, thật sự phát triển theo một hướng khác.

Cũng giống như Ôn Túc, bên trong trang một đoàn võ lâm nhân sĩ và thương nhân, quan viên ào ào đưa ra kết luận. Bên trong trang xuất hiện Ngân Kiêu Linh Vũ, mà vừa đúng lúc này trong trấn có cô nương mất tích, trong lúc đó hai người này, nhất định có quan hệ. Hiện tại, mục đích của Ngân Kiêu hiển nhiên không phải là kỳ trân dị bảo, mà là thâu hương trộm ngọc.

Muốn nói thâu hương trộm ngọc, Tê Vũ sơn trang từ trên xuống dưới, người duy nhất phù hợp với tiêu chuẩn này. Chính là đại tiểu thư của sơn trang năm nay vừa tròn mười tám, Thẩm Diên.

Đại tiểu thư này, Tiểu Tiểu chỉ thấy qua một lần. Nói tới dung mạo, nàng cũng không phải là quốc sắc thiên hương gì, nhưng lại mười phần mười dịu dàng đoan trang diễm lệ, cộng với việc sinh ra trong gia đình giàu có, cầm kỳ thư họa mọi thứ đều tinh thông, trong phạm vi trăm dặm đều nghe qua phương danh của nàng.