ười kia, đành phải thôi. Mà thiếu nữ kia lại không nhịn được luôn luôn cười, cười đến hàm ý sâu xa.
Cơm nước xong, Tiểu Tiểu tự giác đem hai thanh ghế dựa tặng cho Ôn Túc và Liêm Chiêu, bản thân liền ngoan ngoãn ngồi ở trên cửa, giả vờ thưởng thức hoa đào dưới trăng. Nàng ôm đầu gối bản thân, sầu mi khổ kiếm. Không nghĩ tới a, ở chỗ này, cách xa như vậy cũng có thể cảm giác được địch ý của hai người kia. Rốt cục là thâm cừu đại hận gì? Cứ cho là triều đình và Đông Hải như nước với lửa, hai người này cũng không đến mức có khúc mắc lớn như vậy chứ? Đáng thương cho người đứng ở giữa như nàng a…
Chuyện giang hồ có phức tạp, cũng không bằng đạo lý đối nhân xử thế a. Đúng rồi, nói đến chuyện giang hồ, lão nhân này rốt cục muốn cái gì đây? Vốn đang uy hiếp nàng giao ra Thần Võ Lệnh, sau khi gặp phải Hành Thi, đột nhiên lại thay đổi thái độ. Vốn cho rằng hắn đưa mình vào trong nhà là vì muốn cướp lấy Thần Võ Lệnh, nhưng mà, hắn lại mời cả Liêm Chiêu và Ôn Túc đến. Hơn nữa vừa rồi lúc nàng không muốn ở cùng một phòng với thiếu nữ kia, hắn cũng không có miễn cưỡng. Nhìn kiểu gì, cũng cảm thấy hắn có mục đích khác a.
Nàng lấy Thần Võ Lệnh từ trong lòng ra, cẩn thận ngắm nhìn. Mảnh ngọc hình bán nguyệt dùng thanh ngọc tốt nhất chế thành, hai đầu đều chạm khắc Huyền Vũ, bên trên mảnh ngọc khắc bốn chữ . Giang hồ quy củ, thấy vậy làm giả, phải giải kiếm chỉ qua.
Hay là, lão nhân kia muốn dùng Thần Võ Lệnh này để làm bùa hộ mạng? Lúc trước đối tượng tấn công của Hành Thi là hắn, cũng không phải không có khả năng này. Tuy nhiên, Thạch Nhạc Nhi cũng đã nói, Thần Võ Lệnh, chế được quân tử không chế được tiểu nhân. Huống chi, Hành Thi này căn bản cái gì cũng không hiểu. Cho dù có bày Thần Võ Lệnh này ra thì có lợi ích gì chứ? Cái gì mà lệnh bài hộ mệnh chứ… Còn phải tùy người mới có thể dùng, vậy mà một tháng còn thu những năm văn tiền, thật sự là không đáng a!
Lúc này, Tiểu Tiểu đột nhiên ngộ ra cái gì. Giang hồ đều biết, Thái Bình thành còn có một quy củ là không được giết người. Nếu thấy Thần Võ Lệnh vẫn cố giết người, thành Thái Bình nhất định không từ cách thức nào để truy bắt… Chẳng lẽ, lão nhân kia không muốn dùng Thần Võ Lệnh để ngăn chặn lại việc giết người, mà là muốn dùng khối lệnh bài này, bức thành Thái Bình ra tay. Nói cách khác, nơi này có người của thành Thái Bình?! Chẳng lẽ, chính là cái tên thiếu gia bị “Thất Tâm Phong” kia? Hóa ra, lão nhân kia để bọn họ ở lại nơi này, căn bản chính là muốn lợi dụng bọn họ ngăn cản đám giết người kia a! Xem ra, không lâu nữa, nơi này nhất định sẽ xảy ra một trận ác chiến!
“Tiểu Tiểu, ngươi làm sao vậy?” Liêm Chiêu thấy nàng đột nhiên đứng lên, tiến lên dò hỏi.
Tiểu Tiểu nắm Thần Võ Lệnh, đột nhiên xoay người, kéo hắn, “Chúng ta phải rời khỏi nơi này!”
Liêm Chiêu không hiểu, “Ngươi nói cái gì?”
“Rời khỏi nơi này trước đã, ta sẽ giải thích với ngươi sau!” Tiểu Tiểu nghiêm túc nói, “Sư thúc, ngài cũng cùng chúng ta đi thôi!”
Ôn Túc khí định thần nhàn uống trà, mở miệng, “Đã đến, việc gì phải đi.”
Nói vậy bằng không nói a! Cứ cho là sư thúc này là kẻ tài cao gan lớn, nhưng đối thủ có thể là Thần Nông thế gia đó. Cái loại môn phái tinh thông cổ độc này, không phải là người bình thường có thể đối phó?!
Tiểu Tiểu đang nghĩ có nên nói hết mấy suy đoán của mình ra , tránh thoát một kiếp không thì Ôn Túc và Liêm Chiêu đều đột nhiên yên tĩnh lại.
Chỉ thấy, một nam tử từ trong phòng đi ra. Nam tử kia thoạt nhìn khoảng mười bảy mười tám, mặc dù dung mạo tuấn tú, nhưng sắc mặt tái nhợt, trong mắt hoàn toàn không có sinh khí. Tư thế đi lại cũng rất kỳ quái, cái loại đi đứng lảo đảo và chết lặng này, giống như lão già sắp chết a.
Không phải Hành Thi đấy chứ?! Tiểu Tiểu vô cùng kinh hãi.
Liêm Chiêu kéo Tiểu Tiểu ra bảo hộ sau người, tay đặt trên chuôi đao ở thắt lưng. Ôn Túc buông chén trà trong tay, tay nhẹ chạm lên bội đao. Không khí vô cùng khẩn trương.
Lúc này, thiếu nữ kia vọt ra, hô, “Thiếu gia, người đừng chạy loạn a!” Nàng chạy tới, kéo tay nam tử kia, “Nhanh theo ta về thôi, a công mà nhìn thấy sẽ mắng ta đó!”
Thiếu gia? Tiểu Tiểu sửng sốt một chút, đây là con trai của lão nhân kia? Không phái chứ, lão nhân kia nhìn qua cũng phải bảy tám mươi tuổi, con hắn có vẻ trẻ tuổi quá đó?!
“Nhanh trở về phòng đi được không? Một tháng hai lượng bạc, ta kiếm cũng không dễ a, ngươi như vậy, ta rất khó xử!” Thiếu nữ gắt gao lôi kéo tay nam tử kia, bất đắc dĩ oán hận.
Nhưng nam tử này không chút để ý đến, vẫn nỗ lực đi ra ngoài như cũ.
Liêm Chiêu và Ôn Túc đều thả lỏng đề phòng, xem tình hình phía trước tiến triển.
“Các ngươi đừng có chỉ đứng nhìn thế a, giúp ta giữ chặt hắn!” Thiếu nữ mở miệng, nói với mọi người.
Lúc này, Liêm Chiêu vươn tay, chặn lại đường đi của nam tử kia.
Chỉ là, nam tử kia vẫn chết lặng đi về phía trước như cũ, không chút để ý đến chuyện đang phát sinh xung quanh.
“Ngăn hắn lại!” Thanh âm của lão nhân kia vang lên. Ông lão bước nhanh đến, điểm vài huyệt đạo của nam tử kia. Sau đó, vội vàng đóng lại cửa lớn.
Ôn Túc yếu ớt cười, mở miệng, “Lão nhân gi