iên là kinh hồn táng đảm. Gió đêm thổi qua, nàng chỉ cảm thấy trên lưng mình rét run.
“Tiểu Tiểu? Ngươi lạnh hả?” Liêm Chiêu đột nhiên mở miệng, thân thiết nói.
Tiểu Tiểu ngước mắt nhìn hắn, hiện tại kéo hắn cùng nhau chạy trốn, còn kịp không?
“Cô nương, mau vào đi, bên ngoài lạnh đó!” Lão nhân đi vài bước tới bên người Tiểu Tiểu, thân thiết lôi kéo tay nàng, kéo nàng vào phòng.
Vào phòng, lão nhân dẫn Liêm Chiêu và Ôn Túc đi thay quần áo, Tiểu Tiểu sợ hãi ngồi yên, đánh giá qua gian phòng. Đồ đạc trong phòng đều làm từ trúc, chỗ này có vẻ là phòng khách, có một chiếc bàn vuông, bốn cái ghế đơn, hai ghế dựa, một bàn trà, một ngăn tủ. Không có bài trí gì dư thừa, tuy rằng phòng ốc sơ sài, nhưng khá sạch sẽ.
Không bao lâu sau, Liêm Chiêu đi ra.
Tiểu Tiểu nhìn thấy hắn, nhất thời không phản ứng được gì, sững sờ ngồi trên ghế tựa. Hắn đổi, hiển nhiên là quần áo của gia đình này. Rõ ràng không hợp với thân thể kia! Ống tay áo quá dài, vạt áo trước cũng quá rộng, mà ống quần lại quá ngắn… Nhìn kiểu gì cũng thấy không vừa mắt.
Liêm Chiêu tất nhiên cũng phát hiện hàm ý trong ánh mắt nàng. Hắn hơi hơi cúi đầu, kéo kéo tay áo. “Chỉ tạm thời mặc một lúc thôi…” Hắn thấp giọng nói.
“Không! Ta tuyệt đối không cảm thấy khó coi!” Tiểu Tiểu lập tức đứng lên, chính nghĩa nói.
Liêm Chiêu liền phát hoảng, nhưng lập tức liền nở nụ cười.
Nguy rồi! Nói nhanh hơn nghĩ rồi! Cái tật xấu này! Vẻ mặt Tiểu Tiểu vô tội, đáng thương hề hề nhìn Liêm Chiêu.
Liêm Chiêu đi đến bên người nàng, ngồi xuống ghế dựa bên cạnh, “Thực sự khó coi như vậy?”
Tiểu Tiểu nắm nắm tóc, “Không hẳn… Chủ yếu là Liêm công tử ngươi phong thần tuấn lãng, khí thế bất phàm, cho dù có mặc vỏ cây, cũng là nhân trung long phượng, ngạo nghễ trác tuyệt…”
Liêm Chiêu kinh ngạc nhìn Tiểu Tiểu, nói không ra lời.
“Ách…” Tiểu Tiểu nói không nổi nữa, sợ hãi nhìn hắn.
Liêm Chiêu cúi đầu nở nụ cười, “Ngươi thật đúng là giỏi nịnh hót.”
“Ha ha, quá khen quá khen.” Tiểu Tiểu cũng cười .
Sau đó, hai người đều trầm mặc. Không khí có chút xấu hổ, Tiểu Tiểu lập tức kiếm đề tài, nói, “Đúng rồi, sư thúc ta đâu?”
Nghe thấy nàng hỏi như vậy, trên mặt ý cười Liêm Chiêu dần biến mất, “Hắn cùng với lão nhân kia đi về phía sau viện …”
“Nga.” Tiểu Tiểu gật đầu, một lần nữa ngồi lại trên ghế tựa.
“Tiểu Tiểu…” Liêm Chiêu có chút do dự nói, “Có chút chuyện, ta nói, ngươi đừng nóng giận.”
“A?” Tiểu Tiểu nháy nháy mắt.
Thần sắc Liêm Chiêu nghiêm túc, “Sư thúc ngươi, chỉ sợ không phải người tốt…”
Tiểu Tiểu thở dài. Không sai, nàng cũng cảm thấy như vậy. Chỉ là, từ miệng Liêm Chiêu nói ra chuyện này, có chút kỳ quái a.
“Hắn là người trong giang hồ, ra tay đúng là có chút độc ác…” Tiểu Tiểu bất đắc dĩ nói.
“Không phải ta nói cái này.” Liêm Chiêu nhìn nàng, “Ta muốn nói, hắn có lẽ sẽ gây bất lợi cho ngươi.”
Tiểu Tiểu ngây ngẩn cả người. “A? Hắn gây bất lợi cho ta?”
“Ân.” Ánh mắt Liêm Chiêu dao động, có chút muốn nói lại thôi, “… Tóm lại, ngươi cẩn thận hắn là được.”
Tiểu Tiểu không rõ. Liêm Chiêu và Ôn Túc, là bèo nước gặp nhau, hơn nữa, lấy tính tình Liêm Chiêu, làm sao có thể vô duyên vô cớ nói nói bậy về người khác? Chẳng lẽ là thật sự? Nhưng mà, Ôn Túc là sư thúc của nàng, đáng nhẽ không nên hại nàng mới phải… Không, giang hồ hiểm ác, nhân tâm khó dò, Liêm Chiêu nói không sai, nàng thật sự nên đề phòng!
Nàng vừa nghĩ đến đây, trong lòng đột nhiên có cái gì đó bị khơi gợi lên. Nàng ngẩng đầu, nhìn Liêm Chiêu, mở miệng nói: “Ngươi nhắc nhở ta phải đề phòng người khác, vậy còn ngươi? … Có bao giờ ngươi nghĩ tới, ta cũng có khả năng không phải là người tốt?”
Liêm Chiêu cười lắc lắc đầu, “Nếu ngươi có chút tâm muốn hại ta, lúc ở Anh Hùng Bảo, ta đã chết rồi.”
“Nếu không phải là muốn mạng thì sao?” Tiểu Tiểu nói, “Có lẽ là lừa tài lừa…” Chữ cái cuối cùng kia, Tiểu Tiểu thế nào cũng không nói ra được.
Liêm Chiêu vẫn như cũ cười, “Là do tự ta muốn đuổi theo phụ trách mà.”
“Đây là ta dùng lạt mềm buộc chặt thì sao?” Tiểu Tiểu tiếp tục nói.
Liêm Chiêu trầm mặc một lát, mở miệng nói: “Có rất nhiều việc về ngươi, ta thật sự hoàn toàn không biết gì cả. Nhưng hôn nhân đại sự, không phải là trò đùa. Ta đã nhận định ngươi, sẽ tin ngươi. Nếu ngay cả điều này ta cũng không làm được, làm sao có thể bạc đầu giai lão?”
Tiểu Tiểu nói không ra lời .
Liêm Chiêu nói xong, cười yếu ớt tránh khỏi tầm mắt của nàng. Hắn cũng phát hiện không khí có chút cổ quái, liền đổi đề tài, “Đúng rồi, Tiểu Tiểu, sao ngươi lại mang theo hùng hoàng?”
Tiểu Tiểu phục hồi lại tinh thần, “A?”
“Chúng ta ở trên sông gặp phải Hành Thi, không phải chính ngươi đã dùng hùng hoàng giết cổ trùng sao.” Liêm Chiêu nhắc nhở, “Ta còn tưởng rằng ‘Thao Thi Cổ’ chỉ là truyền thuyết thôi, không nghĩ tới, thực sự có chuyện đó…”
“Thao Thi Cổ?” Tiểu Tiểu lúc này mới có chút có ấn tượng. Tình huống vừa rồi hỗn loạn, cho nên nàng không nhớ ra. Không sai, sư phụ đã từng nói về nó. “Cổ” là tà vật bậc nhất, nếu mà nhìn thấy, nhất định phải trốn xa một chút. Năm đó lúc Thần Nông thế gia còn chưa đóng cửa, trong đó có một phái là “Cổ