Vu Hạo lo lắng trấn an. Anh cúp máy rồi vội vàng đi ra cửa.
Tô Mạn Âm đứng ở bên cạnh. Cô cái gì cũng nhìn thấy biểu hiện trên mặt anh, thần sắc lo lắng khẩn trương chưa bao giờ được nhìn thấy kia. Cô có thể mơ hồ nghe thấy giọng nói cũng có thể đoán được người gọi là ai. Cô bất giác trong lòng vừa tủi thân, vừa bực mình phẫn nộ. Hai người họ cả ngày qua ở cùng nhau rồi. Vì cớ gì anh chưa về nhà được mấy phút, gọi một cuộc điện thoại là có thể đi luôn. Bỏ qua cả cô cả sự mệt mỏi của mình. Cô gái đó quan trọng thế sao? Tô Mạn Âm có cảm giác với anh mình chẳng là cái gì cả. Đó thật sự là lần đầu tiên từ lúc yêu nhau tới giờ cô uất ức căm phẫn thật sự.
Tô Mạn Âm vọt theo chắn trước cửa, ngăn lại Vu Hạo.
” Anh đi đâu vậy?” Cô hỏi giọng nói lúc này đã lạnh lùng rồi.
Vu Hạo lúc này cũng không đủ bình tĩnh để nghe nữa, cũng không muốn cùng cô giải thích nhiều, mạng người vẫn hơn.
“Mạn Âm tránh ra đi.”
“Em chỉ muốn biết anh đi đâu làm gì? Chẳng lẽ một chút điều nhỏ nhoi như vậy cũng không được quyền sao?”
“Giờ anh rất vội mau tránh ra đi?”
“Nếu anh không nói, em vẫn sẽ đứng ở đây?” Cô hét lên. Kì thực dù có thế nào, cô cũng chỉ là con người sức chịu đừng có giới hạn, một khi đã đi quá cái giới hạn đó vẫn không thể kiềm chế được tức giận.
Nhưng vốn dĩ nếu 1 cái đầu nóng, thì một cái còn lại phải nhún nhường, xoa dịu đi. Đằng này cả hai đều nóng nảy không giữ được bình tĩnh. Vu Hạo trong giây lát cũng tức tối. Anh đang rất vội, San San lại ngất xỉu. Đêm qua bất tỉnh tới sáng sớm mới tỉnh lại, anh vừa rời đi thì bây giờ lại ngất xỉu tiếp. Thử hỏi anh làm sao không nóng vội sốt ruột được.
Hơn nữa Mạn Âm thật sự làm anh nổi cáu. Vu Hạo giật lấy cánh tay Mạn Âm trực tiếp kéo ra. Nhưng vì quá nóng giận không kiềm được lực đạo, ra tay có chút nặng khiến cô cả người trượt ngã xuống sàn.
Thật ra lực đạo anh ra không đủ lớn để khiến cô ngã trên sàn. Nhưng Tô Mạn Âm đang sốt, chân tay khá bủn rủn đứng cũng chẳng vững lấy đâu sức lực. Chẳng ngờ Vu Hạo ra một lực như vậy khiến cô trượt ngã xuống,tay phải chống xuống đất
Rắc.!!!
Tô Mạn Âm cảm thấy cổ tay đau đớn không thôi. Cơn đau làm tinh thần cô tỉnh táo tới lạ lùng. Mà Vu Hạo thấy vậy, lòng chợt chùng xuống cảm thấy ra tay quá đáng. Anh vội lại gần giọng sốt sắng lo lắng
“Mạn Âm, anh xin lỗi. Em không sao chứ. Có bị thương ở đâu không?”
Anh chạm vào cánh tay cô thấy cả người cô nóng ran.
“Cả người sao lại nóng thế này? Em ốm sao?” Anh hỏi dồn.
“Em mệt” Cô vô thức nói làm anh ngây người.
“Vu Hạo em mệt rồi. Thật sự rất mệt mỏi rồi. Ngày hôm qua trước cửa siêu thị em đã thấy hai người. Cả đêm anh không về cũng là ở bên cô ấy. Giờ anh vội vàng chạy đi cũng là tới với cô ấy. Em thật sự mệt mỏi rồi”
Mạn Âm bình thản mà nói một hồi. Cơn đau đớn khiến lòng cô tỉnh táo ra vài phần. Đột nhiên cô cảm giác chính mình thật đáng thương, cứ cố chấp như vậy. Vốn biết anh không yêu cô từ đầu rồi, hà tất phải như thế. Giờ người mà anh yêu đã trở lại, cô còn lý do nào để níu kéo tình cảm này nữa đây.
Vu Hạo buông thõng tay không biết phải nói gì? Giọng nói của Mạn Âm mang điều gì đó bất lực cùng lãnh đạm. Anh biết cô mệt mỏi.
” Mạn Âm, hiện tại chúng ta cần chút thời gian có gì từ từ nói sau. Thật sự anh phải đi rồi”
” Cô ấy quan trọng với anh như vậy sao?” Nhìn bóng lưng Vu Hạo quay đi cô bỗng hỏi. Anh đứng đó quay lưng lại với cô một lúc cũng không có trả lời. Một kẻ ngồi dưới đất một người đứng quay lưng, mọi thứ nặng nề khó thở. Tô Mạn Âm khẽ cười rồi giống như một điều gì đó thoảng qua. Cô nhẹ nhàng
” Nếu anh ra khỏi đây lúc này. Vậy chúng ta coi như chấm dứt đi”
” Mạn Âm em đang tức giận. Đợi anh về chúng ta từ từ nói chuyện được không?” Trong phút giây cô nói điều đó, Vu Hạo đã khựng lại một lúc nhưng rồi cũng mau chóng trấn tĩnh vì nghĩ rằng cô đang giận. Lúc hết giận sẽ lại như bình thường trước nay cô vẫn luôn như vậy. Có lẽ vì đã quá quen nên anh chẳng thể nhận ra lời nói lúc này đủ cương quyết lẫn lạnh lùng, bất lực mệt mỏi.
Rầm!
Nghe tiếng cửa đóng lại, Mạn Âm cảm thấy thật sự đau đớn. Cô đâu có nói đùa tất nghiêm túc là đằng khác. Cô cảm thấy chính bản thân hít thở không thông, ngực nghẹn lại như bị vật gì đó đè lên khó thở vô cùng. Tim đau đớn như vỡ làm trăm mảnh giống như bị ai đó hung hăng đâm một phát. Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống lã chã không sao kìm nén được
Mặc dù cô đã cố gắng lau đi những giọt nước mắt trong veo như thủy tinh nhưng vẫn không tài nào cầm lại được. Cô tủi thân, thật sự giờ phút này tủi thân vô cùng.
Trước đây khi yêu Vu Hạo sự vô tình của anh, lời nói hành động cử chỉ đôi khi vô tâm hờ hững cô cũng cảm thấy tủi thân. Nhưng sau đó chỉ cần một cử chỉ hơi quan tâm, yêu thương cô lại có thể mỉm cười bỏ qua cho. Cứ như vậy dồn nén vào tim đã từ lâu cô cứ nghĩ mình đã lãng quên. Nhưng tới phút này, tất cả giống như cơn thủy triều mạnh mẽ ào ạt vồ vấp khơi gợi lại trong tâm trí Mạn Âm, bất giác làm cô cảm thấy thật sự bất lực thêm mệt mỏi tới khốn khổ. Cô muốn khóc. Trong phút chốc nước mắt lan tràn, muốn kìm nén, càng muốn