Duck hunt
Chữ Tình

Chữ Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322280

Bình chọn: 8.00/10/228 lượt.

n San” Một tiếng gọi xé rách màn mưa làm cô dừng lại. Giọng nói này rất giống Vu Hạo, cô nâng cái ô cao hơn một chút.

Trong mắt Mạn Âm hiện lên hình ảnh đôi trai gái ấy ôm nhau tình tứ dưới mưa.

Vu Hạo.

Còn người con gái kia anh gọi là San San. Mối tình đầu của Vu Hạo là Du San San.

Không ai biết cô đã tìm hiểu về quá khứ của Vu Hạo. Không phải là cô tò mò, chỉ là muốn biết để có thể hiểu và thông cảm với anh. Mạn Âm biết anh rất yêu Du San San. Nhưng đã hai năm trôi qua rồi, có lúc cô đã thật sự quên giữa mình và anh còn một người nữa tên Du San San.

Tô Mạn Âm cảm thấy trời đất giống như sắp sập xuống tới nơi rồi, mọi thứ quay cuồng đảo lộn. Cô cảm thấy chính mình đang hít thở không thông. Túi đồ trên tay cũng vô lực mà rơi xuống.

Cô ngồi xuống nhanh chóng nhặt lấy túi đồ rồi quay đầu bỏ chạy. Chẳng ai thấy cô đã ở đó đã chứng kiến tất cả, chỉ còn lại chiếc ô nằm ngả nghiêng trên mặt đất rơi đầy những giọt mưa.

Cô chạy thật nhanh, thật nhanh như kẻ điên trong mưa cảm thấy chính bản thân khó thở, tim đau đớn không thôi…..

Đến rồi! Ngày đó đến rồi….

Suy nghĩ ấy vang lên trong đầu cô…..

Hạnh phúc của cô từ đây không còn.

À không phải nói là hạnh phúc của cô sẽ chuyển sang một loại khác.

……….. Cũng không biết chạy dưới mưa bao lâu tốn sức thế nào, cuối cùng Tô Mạn Âm cũng đứng trước cửa nhà Vu Hạo, nơi căn hộ chung cư mà hơn 1 năm nay vẫn coi đó như tổ ấm của mình.

Thật ra không phải là cô không biết trong trái tim Vu Hạo vẫn còn một chỗ dành cho Du San San. Chỉ có điều cô là hy vọng, hy vọng sẽ khiến anh yêu cô rồi lãng quên quá khứ.

Họ vốn cứ như vậy cùng nhau ở một chỗ rất tốt. Anh yêu thương chiều chuộng cùng quan tâm không để cô chịu chút ủy khuất nào. Có chăng trong một giây phút nào đó, khi nhìn sâu vào mắt anh có thể thấy tình yêu của anh dành cho cô.

Nhưng giờ phút này Tô Mạn Âm, lại sợ hãi không dám chắc. Mọi thứ đến quá nhanh, cô không kịp chuẩn bị tinh thần, không dám so sánh mình với Du San San trẻ trung xinh đẹp kia, cả hai người họ trước đã là một đôi tình nhân rất đẹp rồi. Một tình yêu từ thủa thanh mai trúc mã, có biết bao nồng nàn cùng kỉ niệm, cô làm sao có thể thắng được.

Vu Hạo anh có bao giờ yêu em không?

Cô khẽ hỏi trong lòng mình rồi mỉm cười nhẹ nhàng. Vu Hạo đã hứa hôm nay sẽ ở bên cô sẽ về nhà sớm. Cô sẽ chuẩn bị nấu một bữa tối ấm cúng và lãng mạn.

Đừng cho rằng cô thật khờ, sự việc đã xảy ra trước mắt như vậy rồi, cô vẫn còn tâm trạng để nấu ăn chuẩn bị bữa tối lãng mạn. Tô Mạn Âm biết và hiểu rõ điều đó, nhưng cô cần chú tâm làm chuyện khác để bản thân không nghĩ ngợi linh tinh. Chẳng phải trong tình yêu thứ cần nhất chính là lòng tin, sự tin tưởng lẫn nhau sao?

Cô tin Vu Hạo, tin anh cũng là cho anh và cho bản thân mình một cơ hội. Cũng giống như chính cô đang đặt cược vào chuyện này. Một trò chơi may rủi của số phận.

Tô Mạn Âm mở điện thoại ra, bấm thật chậm thật chậm dãy số của anh. Cô thuộc lòng nó nhưng lại muốn như thế, mặc dù chỉ cần bấm phím số 1 là có thể quay nhanh số của anh.

Cô bấm phím gọi từ từ đưa lên tai mình, chậm rãi lắng nghe.

Du San San nhìn điện thoại của Vu Hạo đổ chuông liền quay sang định gọi anh. Lúc này Vu Hạo đang đứng trước quầy bánh ngọt tự tay chọn bánh cho Du San San. Du San San cầm lên nhìn, thấy hiện lên trên màn hình hai chữ Mạn Âm, động tác của cô dừng lại.

2 năm qua từ lúc cô bỏ sang Mỹ vẫn luôn âm thầm dõi theo Vu Hạo. Cô biết anh đã có người yêu. Song Du San San tin tưởng vào tình cảm sâu đậm mà Vu Hạo dành cho mình. Anh sẽ khó lòng quên hết được, rồi sẽ chỉ là chơi bời thoáng qua. Nhưng ai ngờ cô gái tên Tô Mạn Âm này đã ở bên Vu Hạo hơn năm trời. Là Du San San cô sợ nếu không về, không xuất hiện trước mặt Vu Hạo, anh sẽ thật sự quên cô mất. Vì vậy dù điều trị bệnh chưa xong hoàn toàn nhưng cô vẫn cố chấp bỏ nước Mỹ về đây, muốn quay lại với Vu Hạo. Hai năm qua bên đất Mỹ cô không tài nào quên được anh

Là cô sai rồi năm đó nên nói rõ chứ không phải tàn nhẫn mà vứt bỏ anh. Cô cứ nghĩ trị bệnh xong, sẽ trở lại sẽ làm lành với anh, không muốn anh thấy cô trị liệu mà trở nên xấu xí. Du San San chỉ muốn xuất hiện trước mặt anh thật xinh đẹp thôi.

Tô Mạn Âm không thể đoạt anh từ cô được. Nghĩ rồi cô ngắt điện thoại rồi đặt ngay ngắn lại bàn chờ Vu Hạo trở lại

Vu Hạo chọn bánh xong, quay trở lại bàn ngồi xuống đối diện với San San.

Chưa kịp mở lời Du San San đã lên tiếng trong giọng cô có chút ngập ngừng

“Mạn Âm… là ai vậy?”

Vu Hạo nhìn cô bất ngờ, anh có chút suy nghĩ gì đó. San San nói tiếp trong giọng mang theo sự không vui vẻ gì

“Cô ấy vừa gọi điện thoại cho anh. Nhưng em ngắt máy rồi”

Vu Hạo hơi cau mày, cầm điện thoại đứng lên định đi ra một góc của nhà hàng.

“Vu Hạo….. em….”

“Chờ anh chút” Cuối cùng anh cũng nhẹ nhàng lên tiếng, tử trước tới giờ vẫn luôn như vậy Vu Hạo không bao giờ nổi cáu hay tức giận với Du San San. Dù cô có nghịch ngợm, tác quái tới đâu, anh thủy chung không bao giờ to tiếng với cô.

Ngắt máy, một hành động tưởng như nho nhỏ nhưng giờ khắc này lại tác đổng ất lớn tới Tô Mạn Âm. Tô Mạn Âm