Chữ Tình

Chữ Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322161

Bình chọn: 7.00/10/216 lượt.

nghe điện thoại, nóng ruột chờ đợi anh nhấc máy. Rồi từ đầu bên kia truyền tới tiếng tút tút…. Anh ngắt máy.

Là ngắt máy chứ không phải là không cầm máy. Tiếng tút tút ấy như cái búa lạnh lẽ vô tình đập mạnh vào tim khiến cô một thoáng sững sờ.

Đôi mắt nhìn chăm chăm vào màn hình điện thoại tựa như vẫn không tin được. Nếu anh không nghe máy cô còn cho rằng anh để máy trong túi quần nên không để ý. Đằng này chắc chắn là biết người gọi rồi nhưng vẫn không nghe máy.

Tô Mạn Âm cảm thấy thật sự bị sốc và tủi thân. Cô bặm môi nhìn màn hình điện thoại rồi lại thấy màn hình sáng nhạc chuông vang lên. Cô bấm nút nghe

” Hạo…..”

” Anh bấm nhầm nút” Vu Hạo khẽ giải thích không muốn cô lo nghĩ linh tinh.

Nghe được vậy Mạn Âm có chút thở nhẹ nhõm dù biết anh đang nói dối. Bấm nhầm nút, anh là con nít đâu lý do khá buồn cười.

” Hạo… anh nói chiều nay sẽ về sớm với em chứ” Cô hỏi mà khẩn trương.

” Mạn Âm…. ” Vu Hạo khẽ gọi tên cô.

” Vâng.” Tiếng cô mềm mại nhỏ nhẹ chan chứa tình cảm

” Mạn Âm….” Anh nhắc lại có gì đó thân thiết, một chút khó xử ngập ngừng như muốn nói lại thôi.

Cô đang định nói chợt nghe thấy trong điện thoại vọng tới tiếng gọi của một cô gái

” Vu Hạo….”

Nghe tiếng Du San San gọi anh vội che điện thoại, không muốn Mạn Âm nghe thấy. Xét cho cùng Tô Mạn Âm là người anh không muốn tổn thương nhất. Cô là người nhảy cảm và tinh ý lắm

” Mạn Âm hôm nay anh có thể về hơi trễ một chút” Vu Hạo nhàn nhạt nói. ” Đừng đợi anh”

” Vậy anh có về không?” Cô vặn hỏi.

” Ừm có. Anh có về”

” Vậy em đợi anh về. Không về không được đâu” Cô cố gắng nhấn mạnh. Bởi vì nếu không về em nhất định sẽ giận anh. Cô âm thầm tự nhủ trong lòng, Vu Hạo đừng làm em thất vọng, anh đã nói về thì nhất định phải về cho dù muộn cũng phải về.

” Ừ anh biết rồi. Có cần anh mua thứ gì về không? Về hơi trễ một chút, phải mua cái gì tạ tội đúng không?” Anh khẽ đùa.

Mạn Âm hơi im lặng, đầu bên kia cũng có chút im lặng. Hai người cứ như vậy vài giây rồi cô lên tiếng

” Hạo… em yêu anh….”

” Ừ anh biết rồi. Thôi anh cúp máy đây”

Vẫn là vậy cô nói yêu anh. Anh chỉ nói anh biết rồi, anh cũng thế. Cái từ đơn giản cô muốn nghe nhất một năm qua lại chẳng có. Cô biết,cô hiểu nhưng lại cứ tảng lờ nó đi. Có đôi lúc Tô Mạn Âm cũng tự hỏi anh có yêu cô không? Vậy sao trong đôi mắt anh cô lại nhìn thấy yêu thương. Trong từng lời nói hành động cử chỉ, lại cảm thấy sự quan tâm đến chân thật như vậy.

Ai….

Mạn Âm cứ miên man suy nghĩ cho tới khi vô tình cắt vào tay, một vết cắt khá sâu. Máu cứ như vậy chảy ra không ngừng. Cô ôm ngón tay đau đớn làm mặt mày tái mét.

Mạn Âm không phải là người thích nấu ăn, cũng không phải người nấu ăn giỏi. Cô chỉ có thể nấu cho người dễ tính ăn xoàng qua bữa. Chính vì thế Tô Mạn Âm không bao giờ vào bếp. Cô cũng chẳng phải hậu đậu nhưng đối việc bếp núc lại chẳng rành được. Dù có cố gắng thế nào cũng không thể nấu nướng tốt được.

Ngày trước bố mẹ cô có đùa, kiểu nấu nướng đơn giản của cô, cầu cho sau này có thể lấy được người biết nấu nướng không thì chỉ đành ăn trứng luộc, trứng rán, mì tôm úp của cô cả đời. Lúc đó cô cũng chỉ cười cho qua chuyện, muốn có thể kiếm được người yêu nấu ăn ngon. Cuối cùng trời xui đất khiến thế nào lại yêu phải một người con trai cực kì khó tính trong ăn uống. Vừa kén ăn, lại khó tính. Tô Mạn Âm chẳng rõ anh có biết nấu ăn không mà sao ăn uống kén chọn thế. Cuối cùng thì kẻ hậu đậu việc nấu nướng như cô đành quyết tâm xuống bếp mà nấu cho anh ăn. Lần đầu tiên, vừa mải nhìn sách nấu ăn, vừa thái thịt cuối cùng cô cũng rất vinh dự mà cắt vào tay.

Lúc đó anh nghe tiếng cô kêu bên ngoài liền chạy vào. Nhìn gương mặt trắng không còn chút máu nào, cô cũng như vậy ôm ngón tay nhăn nhó mặt mày. Anh lại gần mở miệng ra là độc địa nói

“Em coi hậu đậu như vậy làm gì? Đừng nấu ăn nữa. Anh không ăn nổi đâu?”

Tuy rằng có nói như vậy nhưng anh vẫn ngậm lấy ngón tay đang chảy máu của cô. Điều này làm Mạn Âm khẽ sửng sốt, động tác anh thật ôn nhu nhẹ nhàng băng lại vết thương cho cô. Lúc đó cô đã trộm nghĩ nếu bị thương mà được như vậy, cả đời này cô cũng tình nguyện bị thương.

Mà vốn dĩ đoạn tình cảm này, cô đã là người bị thương từ đầu rồi, nên dù có đau đớn thêm cũng có thể chịu đựng được

Cô cười buồn. Chẳng lẽ tình cảm của họ sâu đậm tới đâu, cô lại không rõ mà nghi ngờ sao, nhưng đôi khi lòng tin đặt một cách mù quáng. Cô biết nhưng vẫn cố gắng đặt lòng tin vào Vu Hạo dù chỉ là mong manh như sợi chỉ thôi. Nhưng hiện tại sợi chỉ ấy chưa đứt, không hẳn mù quáng cố chấp nhưng điều này vẫn nằm trong sức chịu đựng của Tô Mạn Âm cô.

Vu Hạo liệu tối nay có về không? Tô Mạn Âm nhìn đồng hồ đã hơn 10 giờ đêm rồi. Bàn thức ăn nóng hổi đã nguội lạnh. Cô cũng đã ngồi bần thần ở đây lâu rồi. Lặng lẽ đợi từ chiều tới giờ đã khuya cô vẫn ngồi trong bóng tối. Cảm giác lúc này thật khó tả. Một điều gì đó vô cùng mệt mỏi bao lấy cả người cô. Đặt nhẹ tay lên trán. Mới vỡ lẽ mình ốm.

Tuy rằng Tô Mạn Âm thích mưa, nhưng cơ thể vốn hư nhược sợ lạnh chỉ cần dính mưa là dễ dàng bị ốm. Ngày hôm nay dầm mưa lâu nh


XtGem Forum catalog