Polly po-cket
Chữ Tình

Chữ Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322202

Bình chọn: 9.5.00/10/220 lượt.

ghét sao, đó không phải tính cách của Tô Mạn Âm cô.

Cạch! Cửa đã được đóng lại. Tô Mạn Âm nghe như chính trái tim đang đóng lại cánh cửa của hạnh phúc. Tim cũng lặng lẽ mà chùng xuống theo, Mạn Âm cảm thấy mình thật run rẩy. Lòng bàn tay chảy mồ hôi lạnh, hít một hơi thật dài rồi bước đi. Mỗi bước đi thật chậm rãi thong dong thanh thản nhưng kì thật trong lòng, hỗn loạn, đau đớn vô cùng.

Nếu có thể cô thật sự không muốn, không mong muốn mọi chuyện lại ra như vậy. Tuy rằng cô biết tình yêu không thể nào giống như chuyện cổ tích, Nhưng trong phút giây nào đó sau bao nhiêu cố gắng, cô đã hy vọng anh có thể yêu cô. Chứ không phải vẫn nhớ không quên người yêu cũ như vậy. Cô cũng biết, tình yêu vốn không phải chỉ dựa vào cố gắng mà có được. Tình yêu là phải từ hai phía, phải cố gắng từ hai phía, đằng này chỉ mình cô cố gắng. Từ đầu tới giờ vẫn là chỉ mình cô nghĩ, mình cô mong muốn, và mình cô cho rằng như vậy.

Nhưng nếu không phải như vậy, thì tại sao Vu Hạo lại đối với cô như vậy. Tại sao lại dịu dàng với cô, tại sao lại đối xử tốt với cô, yêu chiều sủng nịnh cô như vậy. Dù có lúc anh hờ hững vô tâm lạnh lùng nhưng sao cô vẫn có thể cảm nhận được những tình cảm chân thành kia. Có phải vì đã hạnh phúc, cảm giác bất an đã ngủ quên, khiến cô vô tình quên đi cái khoảng cách là Du San San giữa hai người. Không phải đâu đó sâu thẳm trong tâm hồn cô, vẫn là một chuỗi bất an, anh không yêu cô, anh vẫn yêu Du San San, đến một lúc nào đó anh cũng sẽ rời bỏ cô. Nhưng rồi nghĩ đi nghĩ lại, Tô Mạn Âm vẫn lựa chọn cách ngốc nghếch trong tình yêu, lựa chọn tin tưởng Vu Hạo. Nhưng sự thật đã chứng minh là cô tự đa tình.

“Vu Hạo nếu như có một ngày anh không còn yêu em, hay không cần em nữa, thì anh nên nói thẳng với em, như vậy em sẽ không níu kéo anh đâu” Tô Mạn Âm đã từng nói vậy với Vu Hạo vào những ngày mới ở bên nhau.

“Em muốn chia tay sao?” Anh nheo mắt nhìn cô rồi hỏi

Tô Mạn Âm lắc đầu quầy quậy trông cô vô cùng dễ thương vội vã nói

“Ai bảo muốn chỉ là muốn nói trước với anh thôi. Em không muốn anh lừa dối em điều gì cả. Sau này em sẽ chỉ tin lời anh nói thôi, vì thế lúc không còn cần em nữa, thì mong anh nói thẳng với em”

Vu Hạo lúc đó không nói gì, chỉ khẽ kéo cô ôm vào lòng, lời này cô nói ra, anh có bao nhiêu rung động chỉ mình anh biết. Nhưng anh lại chẳng biết nên thể hiện tình cảm này với cô như thế nào.

Những câu hỏi tại sao, tại sao cứ như vậy mà vang lên trong đầu Tô Mạn Âm, quay đầu nhìn cánh cửa đã đóng lại. Cô có chút hối hận, hối hận vì đã tự mình quyết định như vậy. Tô Mạn Âm với tình yêu chỉ như một đứa trẻ, cô không biết nên xử sự thế nào cho đúng. Cách mà cô hành động chỉ là dựa theo bản năng theo lối suy nghĩ của riêng cô. Mà Mạn Âm cũng đã chặt đứt đường hối hận của mình rồi. Cô lắc đầu rồi quay người rời đi, mệt mỏi không muốn nghĩ nhiều nữa. Chuyện gì đến thì sẽ đến thôi, cô không nên miễn cưỡng hay gượng ép điều gì.

Két!!!!

Tiếng phanh xe gấp gáp phát ra thành tiếng khiến kẻ đang bần thần suy nghĩ như Tô Mạn Âm giật mình quay sang, cô băng qua đường mà không nhìn. Một chiếc ô tô phanh gấp lại. Cô nhìn theo rồi bỗng chốc ngất xỉu.

Khi Tô Mạn Âm tỉnh thấy mình nằm trong một căn phòng rộng rãi thoáng mát của bệnh viện, chỉ có một mình cô nên vô cùng yên tĩnh. Cô đang truyền nước, cổ tay cũng đã được băng bó, cố định lại, chệch khớp rồi, Mạn Âm suy đoán. Lúc này cửa mở, một người đàn ông trung niên đi vào, rất lịch sự lễ phép với cô

“Xin chào”

Mạn Âm khẽ ngồi dậy nhìn người này, cô cũng rất lễ phép hỏi lại

“Xin chào, là bác đưa cháu vào bệnh viện”

Người đàn ông có vẻ hơi bất ngờ trước thái độ của Mạn Âm, chỉ khẽ gật đầu. Nhớ tới chuyện cô ngã xỉu trước xe của người khác Mạn Âm cảm thấy có lỗi, cô nhỏ nhẹ

“Thật xin lỗi, cháu ngã trước xe của bác”

“À không? Tôi chỉ là người lái xe thôi. Ông chủ của tôi có việc bận nên đưa cô vào viện xong rồi bắt taxi đi làm rồi” Ông rất nho nhã nói. Mạn Âm cảm thấy mặt nóng lên, xấu hổ vô cùng. Cô cảm thấy có lỗi với chủ của chiếc xe đó.

“Nhờ bác chuyển lời tới chủ của xe đó là cháu rất xin lỗi”

“Không việc gì? Cô chỉ là bị sốt với cổ tay bị chệch thôi. Bác sĩ còn mắng chúng tôi là cái tay bị lâu như vậy là giờ mới đưa tới bệnh viện.”

Càng nói, Tô Mạn Âm càng thấy xấu hổ chỉ cúi đầu không nói gì.

“Thật xin lỗi”

“Thôi cô nghỉ ngơi đi. Bác sĩ bảo có thể xuất viện nhưng ông chủ tôi không yên tâm lắm, muốn cô ở lại theo dõi vài ngày”

“A, không sao? Không sao đâu, cháu giờ thấy tốt rồi. Không cần thiết phiền toái bác cũng ông chủ của mình đâu. Hiện giờ bác có thể đi được rồi”

“Nếu cô muốn xuất viện, tôi có thể đưa cô về ông chủ đã dặn rồi”

“Thật ngại quá, cháu muốn nằm viện mấy hôm. Không cần phiền toái bác cùng ông chủ đâu. Tiền viện phí cháu trả.” Cô khẽ mỉm cười.

“Vậy sao được.”

“Bác vốn là cháu tự ngất xỉu, không phải là do bác đâm phải. Hai người không có lỗi. Chỉ là cháu muốn nằm viện vài ngày, ở nơi yên tĩnh này một thời gian thôi. Không muốn làm phiền hai người nữa.” Tô Mạn Âm thật sự nói cô cũng không phải là kẻ ăn vạ,không muốn phiền to