Chữ Tình

Chữ Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322090

Bình chọn: 8.00/10/209 lượt.

mọi người. Và cô bắt gặp ánh mắt Vu Hạo nhìn mình, cái nhìn có chút tư vi sâu thẳm. Cái nhìn như đang đánh giá quan sát khiến cô không thấy tự nhiên.

Nếu biết hôm nay gặp lại anh, chắc cô sẽ mặc y phục đẹp hơn chứ không đơn giản thế này. Mạn Âm đưa tay nghịch ngợm những lọn tóc che bớt đi sự lúng túng của mìn mà vẫn cảm thấy căng thẳng trong lòng. Cô khẽ đứng lên đi tìm nhà vệ sinh.

Những dòng nước lạnh tát thẳng lên mặt, tinh thần cô tỉnh táo hơn. Tô Mạn Âm đang tự trấn an mình, xua đi cái cái giác của hơn 1 năm về trước khi nhìn thấy Vu Hạo trong chiều mưa. Nếu bảo anh là người lăng nhăng cô không tin mấy, đơn giản cho rằng anh bị một cú sốc nào đó mới có thể biến thành như vậy. Nhưng Vu Hạo không nhớ cô, với anh cô cũng chỉ là người qua đường xa lạ chỉ gặp một lần rồi vô tình lướt qua nhau.

Cô khẽ lắc đầu cười khổ. Cảm giác này là thích chăng, như thế có quá nhanh không với một người xa lạ chỉ hai lần chạm mặt. Tô Mạn Âm cố gắng thoát khỏi cái suy nghĩ buồn cười ấy. Cô mỉm cười vui vẻ bước ra ngoài, thôi cứ thuận theo tự nhiên. Nước tới thì đẩy thuyền thôi cưỡng cầu làm gì cho mệt.

Chỉ tiếc rằng con người cô một khi đã dính tới ái tình. Khi đã chấp nhận một người thì chỉ duy nhất người đó cố chấp với người đó và thường khó thay lòng. Phải chăng chính vì vậy mà đoạn tình cảm này dù có bị thương đầy mình, cô cũng vẫn muốn bước đi.

Vừa bước ra bên ngoài, Tô Mạn Âm lần nữa ngẩn ngơ. Vu Hạo tựa lưng vào tường. Tay tùy tiện đút vào túi quần, dáng vẻ nhàn nhã tiêu sái tới đẹp mắt. Anh đứng dưới ánh đèn vàng trong mắt mọi người càng thêm phần chói lóa. Cô có lẽ cũng vậy, bị anh thu hút mà không thoát ra được.

Anh liếc mắt nhìn, trong khoảng khắc đó Tô Mạn Âm cảm thấy cả người nóng ran. Phòng điều hòa mà như đang đứng giữa trời nắng. Bối rối hoang mang vô cùng. Cũng may cô là người khá trầm tĩnh, gương mặt ít bộc lộ cảm xúc nên người khác khó có thể nắm bắt được.

Cô trấn tĩnh hướng Vu Hạo mỉm cười, khẽ gật đầu rồi đi tiếp. Vốn không phải kẻ mặt dày, nếu anh không nhận ra cô cũng tặc lưỡi cho qua không bắt chuyện. Có khi chủ động bắt chuyện lại bị đánh đồng với những cô gái khác suốt ngày vây quanh chạy theo anh cũng nên. Cô thật sự không muốn như vậy?

” Mạn Âm” Vu Hạo khẽ cất tiếng gọi khi thấy cô lướt qua mặt mình một cách thản nhiên dửng dưng. Cũng may dù có che giấu giỏi thế nào vẫn lộ ra sơ hở, đôi tay cô siết lại có chút bối rối khi nhìn anh.

Cô ngạc nhiên quay lại nhìn.

” Ngày hôm đó. Cám ơn em….” Vu Hạo chậm rãi châm điếu thuốc, hút một hơi rồi lên nhàn nhạt lên tiếng.

Trái tim giống như bị một vật nào đó đánh thật mạnh mẽ, đập nhanh và mạnh liên hồi. Cô có thể cảm giác được đáy lòng mình dâng lên một cỗ vui sướng không diễn tả được. Cô mỉm cười đáp lại

” Đã qua lâu rồi không nghĩ anh còn nhớ”

Sau này mỗi khi nhớ lại ngày hôm đó, nếu anh không gọi cô lại nói cám ơn. Nếu như cô không mỉm cười đáp lại. Nếu như cô không đến dự tiệc này, không gặp anh. Liệu cô có đến nỗi bi đát như ngày hôm nay không?

Trong căn hộ chung cư cao cấp của anh Tô Mạn Âm nhìn anh thật lâu mới chậm rãi lên tiếng

” Vu Hạo em yêu anh”

Anh khẽ châm điếu thuốc nhìn cô. Ánh mắt nheo lại, không biểu hiện gì trên gương mặt, khiến cô có chút khẩn trương. Tuy rằng quan hệ của họ rất tốt, cả hai đều rất vui vẻ nhưng đó không là tình yêu. Cô cảm thấy Vu Hạo vẫn giữ khoảng cách với mình. Chỉ có điều cô kiên trì chạy theo làm mọi việc mong anh được vui. Mỗi lần nhìn thấy nụ cười trên môi anh, Mạn Âm không tự chủ được cảm thấy hạnh phúc.

Chỉ có điều lần trước khi anh uống say, Mạn Âm đã tới bar đưa anh về. Trong căn phòng đó anh hôn cô. Ngay sau đó, liền trốn tránh cô.

Tô Mạn Âm suy nghĩ nhiều lắm, không muốn im lặng mãi như thế này. Có người nói rằng tình yêu không nói là tình yêu chết, không có hy vọng. Cô không muốn như vậy. Cô muốn có thể cho mình một cơ hội, thẳng thắn nói với anh. Cô yêu anh. Vì vậy ngày hôm nay, cô lấy hết dũng khí của mình chạy tới nhà anh.

Dù được hay không cô vẫn có thể mỉm cười. Bởi cô đã làm hết mình rồi, không còn hối tiếc điều gì cả?

Vu Hạo nhìn cô khẽ nói

” Lại đây” Anh vươn tay.

Cô chậm rãi tiến lại gần, bị anh giật mạnh kéo xuống ngã ngồi vào lòng anh. Sau một cái chuyển mình Vu Hao đem cô nằm dưới thân mình, hôn lên đôi môi mọng của cô. Cả người cô cứng đờ, ánh mắt mở to ra.

” Nhắm mắt vào” Anh ra lệnh.

Cô cũng thật nghe lời nhắm mắt lại. Cái lưỡi của anh như con rắn trong miệng cô càn quét, tham lam mút lấy mật ngọt. Đôi môi khiến người ta trầm luân làm cô trong phút chốc mụ mị đầu óc

Vu Hạo khẽ thoát áo ngoài cởi khóa quần. Đôi tay lúc này luồn vào vạt áo của Mạn Âm, xoa nắn bờ ngực đầy đặn tay kia mở cúc áo.Anh cắn nhẹ lên xương quai xanh.

Đến lúc này Mạn Âm đã khôi phục tinh thần hoảng sợ mở mắt. Đôi mắt Vu Hạo lúc này thật đáng sợ, nó hiện rõ sự lạnh lùng chứ không phải âu yếm. Anh không âu yếm mà tra tấn nhẹ nhàng dùng chút lực làm đau Mạn Âm. Cô khiếp sợ nhìn anh cở thể mềm mại lại như tảng đá cứng đờ lại.

Được thể cô không phản kháng, tay Vu Hạo di chuyển luồn vào trong vạt váy


Teya Salat