Chữ Tình

Chữ Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322152

Bình chọn: 7.5.00/10/215 lượt.

ng sung túc đầy đủ được ăn sung mặc sướng, không có chuyện gì phải lo nghĩ vậy mà Mỹ Lâm bị trầm cảm. 1 năm trước khi lần đầu tiên gặp, Vương Mỹ Lâm vô cùng xinh đẹp, thường xuất hiện trên các tạp chí thời trang nổi tiếng, là thần tượng của giới trẻ hiện nay. Điều này khiến Mạn Âm vô cùng bất ngờ nhưng Mỹ Lâm không hề tỏ ra hách dịch hay kiêu ngạo, nói chuyện rất hợp ý của cô. Vì vậy từ lúc gặp mặt thân lại càng thân hơn.

Sinh nhật Vương Mỹ Lâm được tổ chức tại biệt thự của Vương gia. Đó là một bữa tiệc nhỏ nhưng ấm cúng với những người bạn thân thiết. Với Tô Mạn Âm, đây là bữa tiệc khá ngại ngùng vì ngoài Vương Mỹ Lâm cô chẳng quen biết ai cả.

Phòng khách rộng lớn đầy sang trọng, mọi thứ trong phòng bày biện bố trí màu sắc vô cùng đẹp khiến cô mê muội. Quả nhiên có tiền có khác Mạn Âm âm thầm cảm thán.

Mọi người quây quần bên ghế sô pha, nói chuyện cười nói rôm rả không một ai chú ý đến Tô Mạn Âm và cô cũng vậy. Lẳng lặng ngồi yên một góc khuất ăn uống. Cô không phải kẻ tham ăn nhưng trong những cuộc vui như vậy thì tập trung ăn uống mới không thấy mình lạc lõng, không hòa đồng được với những người kia. Họ hầu hết đều là những công tử, tiểu thư nhà giàu trong xã hội có một vị trí nhất định. Những kẻ đó cô tốt nhất không nên dính vào để tránh rắc rối về sau này.

Tặng quà cho Vương Mỹ Lâm xong, Mạn Âm viện cớ đi dạo, ra ngoài hít thở không khí trong lành. Biệt thự của Vương Mỹ Lâm có một khu vườn đủ rộng lớn, yên tĩnh và trong lành. Cô rất thích.

Ngẩng mặt lên nhìn bầu trời đêm, trăng tròn và sáng vô cùng. Bầu trời lấp lánh đầy sao. Gió mát vi vu thổi trong sự tĩnh lặng bình yên . Cô hít một hơi thật dài tận hưởng cảnh đẹp như vậy.

Bỗng ở một góc gần đó có tiếng ồn ào.

Chát!!

“Vu Hạo anh là đồ tồi” Giọng một cô gái lanh lảnh vang lên, trong đó ẩn chứa nỗi tức giận hơn bao giờ hết.

Qua giọng nói cô có thể cảm nhận được sự tức giận của cô gái kia. Chắc lại là bạn trai lăng nhăng rồi, Mạn Âm chẳng có thời gian dừng lại để quan tâm chuyện của người khác.

Nhưng xem ra các cụ nói không sai chút nào Trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chết. Tô Mạn Âm vừa tiến lên trước vài bước thì một người đã va mạnh vào khiến cô ngã người về phía sau, mông tiếp đất một cách oanh liệt. Lực đẩy của người này cũng rất lớn.

Cô ngẩng đầu nhìn rõ hơn người con gái kia, cô ta la um sùm lên

“Cô đi đứng cái kiểu gì thế. Mù à?”

Rồi vểnh đuôi bỏ đi.

Nhìn người thì xinh đẹp mà ăn nói chẳng có tí văn hóa nào. Mạn Âm thầm nghĩ định đứng dậy. Bỗng một bàn tay chìa ra trước mắt theo quán tính cô ngẩng đầu nhìn lên, trong giây lát ngây người trước người con trai này

“Không sao chứ?” Vu Hạo dịu dàng hỏi.

“A… không sao cả” Cô cười rồi đứng dậy không hề nắm lấy cánh tay Vu Hạo đã chìa ra trước mặt mình. Trong một phút giây nào đó Vu Hạo nheo mắt như đang suy nghĩ điều gì đó. Tô Mạn Âm có chút kinh ngạc, sự kinh ngạc này đến nay vẫn chưa xóa hết. Dù cho trên gương mặt không biểu hiện được, nhưng ánh mắt có chút hơi mê man.

” Mạn Âm” Vương Mỹ Lâm cất tiếng gọi. Cô khẽ giật mình rồi quay lại.

Vương Mỹ Lâm tới gần cô khá là hào hứng

” Nào nào, Mạn Âm, tới đây. Mình nói sẽ làm mối cho cậu một người mà. Sao tự dưng chạy ra ngoài làm gì?”

Mạn Âm lạnh sống lưng chính vì kêu giới thiệu nên mới chạy ra ngoài. Cô bạn này cũng thiệt nhiệt tình quá đi. Cô đã nói không cần người yêu rồi.

” Anh Hạo, sao lại ở đây. Em vừa thấy, Tiểu Kiều, tức giận bỏ về đấy?”

Vu Hạo mỉm cười, đôi môi cong lên một độ cong thật đẹp, thật mê người. Kèm theo giọng nói trào phúng vô cùng

” Kệ cô ta. Thật là mất hứng”

Ra là Vương Mỹ Lâm quen với anh chàng này. Mạn Âm thầm nghĩ, cùng xoay người vào cùng với Mỹ Lâm.

Vu Hạo tiêu sái bước những bước thật dài phía trước. Còn hai cô gái thì nhẹ nhàng đi đằng sau phía xa xa. Mạn Âm vẫn không nén được tò mò kèm theo trong lòng có chút gì đó ngọt ngọt. Cô khẽ hỏi

” Mỹ Lâm, người kia là ai thế? Cậu và anh ta có vẻ thân thiết nhỉ?”

Mỹ Lâm mỉm cười, trêu ghẹo

” Tiểu Âm để ý anh ấy sao? Anh họ mình đó”

Rồi vô thức, Mỹ Lâm buông ra một câu làm Mạn Âm có chút lạnh lòng

” Anh ấy khá lăng nhăng. Cậu không nên có ý định gì cả. Mình sẽ giới thiệu cho cậu một anh chàng điển trai nhưng rất chung tình”

Lăng nhăng sao? Mạn Âm có chút nghi ngại. Hình như chỉ cô là còn nhớ rõ anh thôi. Đôi mắt Vu Hạo nhìn cô chỉ như một người xa lạ. Không có biểu hiện nào là từng gặp mặt hay quen biết cả. Cô nên nghe lời Mỹ Lâm. Tốt nhất đừng tự mình đa tình làm gì?

” Yên tâm, mình chỉ tò mò vì cậu gọi tên anh ta rất thân mật thôi. Còn chuyện mai mối làm ơn tha cho mình đi” Cô nhẹ giọng trả lời.

Thấy thái độ Mạn Âm tỏ ra không thích cùng hứng thú. Cô cười tươi

” Được rồi, được rồi, tha cho cậu”

Xét cho cùng Vương Mỹ Lâm chỉ có một người bạn thật sự duy nhất chính là Tô Mạn Âm.

Lúc 3 người trở lại, phòng khách đang rất náo nhiệt, mọi người cùng tụ tập hát karaoke. Dàn máy đời mới nhất hiện đại cùng âm thanh chất lượng vô cùng tốt đã thu hút nhiều người tham gia. Mạn Âm từ bé hát rất dở, huống chi cũng không thích đàn đúm nên chỉ ngồi một góc theo dõi


Snack's 1967