Chồng Ngốc Của Tôi

Chồng Ngốc Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324180

Bình chọn: 8.00/10/418 lượt.

kia đều châm chước cho hai người mới không bắt anh đến công ty, chờ hai đứa kết hôn xong Vũ Vọng cũng

nên tới công ty rồi.

“Vậy là tốt rồi.”

“Chủ tịch, cafe đây.” Thư ký Lý mang cafe bước vào.

“Để xuống rồi ra ngoài đi.”

Sau khi đặt cafe xuống bàn liền lén lút đánh giá người ngồi đối diện với chủ tịch rồi lập tức xoay người đi ra.

Nếu cô không nhìn nhầm thì người kia đúng là tổng giám đốc tiền nhiệm của

tập đoàn Phong thị. Xem ra, chủ tịch vì không để công ty phá sản mà đồng ý đám hỏi là sự thật.

Cũng chẳng biết chủ tịch đem cô chủ đáng yêu gả cho ai nữa.

Phong Long Sinh vì chuyện con trai lúc nhỏ uống trộm cafe suýt mất mạng liền

không còn uống cafe ở nhà nữa. Bởi vì nghỉ hưu ở nhà nên mấy tháng rồi

chưa có đụng đến, thật có chút hoài niệm. Cầm tách cafe lên rồi uống một ngụm, hương thơm nồng lan khắp khoang miệng khiến ông cười đến híp mắt.

“Anh Phong đúng là một người thích cafe.” Kiều Nguyên Sinh cũng cầm tách lên uống một ngụm.

“Ừm, người hiện đại có mấy ai không thích nó chứ.” Cafe đúng là một trong những đồ uống thiết yếu của người hiện đại.

“Vậy nếu có cơ hội thì anh nhất định phải uống thử cafe do Ngọc nhi pha, đấy là thượng hạng trong thượng hạng đó.” Nghĩ đến cafe con gái pha suýt

chút nữa thì ông không thể uống nổi tách cafe trong tay, ông cũng đã mấy ngày chưa được uống cafe cô pha rồi.

“Nghe chú nói như thế tôi nhất định phải tìm cơ hội uống thử mới được.”

Mấy ngày nay, ông thường xuyên nhìn thấy bốn đứa kia bám lấy cô muốn cô pha mấy tách cafe nhưng đều bị Vũ Vọng phá đám kéo Nhung Ngọc trốn đi để

mấy đứa nó đi tìm. Có thể khiến cho bọn nó hạ mình như vậy thì hương vị

chắc sẽ rất tuyệt vời, mà hiện tại Kiều Nguyên Sinh còn tự mình đề cử

vậy ông nhất định không thể bỏ qua, phải uống thử mới được.

“Sẽ không để anh thất vọng.” Không cá thì tôm cũng được, tiếp tục uống cafe của mình.

“Phải rồi, chú Kiều.” Cafe uống hết một nửa ông mới nhớ ra mục đích hôm nay tới đây.

“Vâng?”

“Tôi muốn để cho hai đứa nó kết hôn vào cuối tuần sau hai tuần nữa, không biết ý chú thế nào?”

Tuy nói muốn để hai đứa mau chóng kết hôn nhưng dù sao hai nhà vẫn là những nhân vật có tiếng trong giới thương nghiệp, hôn sự cũng không thể làm

quá sơ sài, hai tuần chuẩn bị chắc là vừa kịp.

“Sau hai tuần nữa? Có gấp quá hay không?” Ông vẫn chưa muốn để con gái lập gia đình sớm như vậy, ông thật không nỡ.

“Không đâu, nếu chú nhìn thấy quan hệ của hai đứa tuyệt sẽ chẳng cảm thấy hai

tuần là quá nhanh đâu ngược lại còn là quá chậm đó.”

“Nếu Ngọc

nhi đồng ý thì tôi cũng không có ý kiến gì.” Ông tùy tiện đồng ý hôn sự

này thì ít nhất vẫn phải để con gái quyết định ngày cưới.

“Được rồi, tôi sẽ hỏi ý kiến Nhung Ngọc.”

Nhìn đồng hồ đeo tay thấy hơi muộn liền tiện thể đưa ra lời mời: “Đã 12h rồi, chúng ta cùng ra ngoài dùng cơm đi anh Phong.”

“Cũng được, trước ngày cưới chú hãy để cho vợ mình đến Phong gia ở vài ngày,

mọi người cùng nhau bàn chuyện hôn lễ.” Theo quan sát của ông, Nhung

Ngọc chắc hẳn sẽ không phản đối nhưng nếu đã hứa thì vẫn nên về hỏi lại

một chút.

“Vâng, đến lúc đó anh cứ gọi điện báo lại một tiếng

chúng tôi sẽ hết sức phối hợp.” Nếu cô đồng ý thì ông nhất định sẽ dốc

hết sức vì hạnh phúc của con gái.

“Được.”

Vì thế, hai

người cùng đi ra khỏi văn phòng đến một nhà hàng cao cấp dùng cơm trưa,

sau một hồi nói chuyện hai người chỉ có cảm giác nuối tiếc vì gặp nhau

quá muộn vì cả hai đều có rất nhiều suy nghĩ tương đồng.

Lẽ đương nhiên, ngày hôm sau, cổ phiếu của Kiều thị tăng thêm vài điểm, hôn lễ giữa hai nhà liền truyền khắp giới thương nghiệp.

*****

Buổi chiều, Phong Long Sinh vừa về liền vội vàng tìm Kiều Nhung Ngọc nhưng

tìm một hồi lâu vẫn chẳng nhìn thấy, chẳng biết lại bị đứa con ngốc kia

kéo đi đâu chơi nữa.

“Má Lỗ, bà có nhìn thấy bọn Vũ Vọng đâu không?”

Má Lỗ từ phòng bếp thò đầu ra nhìn dáng vẻ vội vàng của ông liền vô cùng khó hiểu:

“Ông chủ tìm cậu chủ có việc gì sao?”

“Đương nhiên là có chuyện mới tìm nó.”

Gấp lên, vô ý to tiếng: “Rốt cuộc bà có thấy bọn nó không?”

“Không thấy.” Lại dám quát mình, bà còn để ý đến ông ta mới là lạ, rụt đầu trở lại mặc kệ ông.

“Má Lỗ!” Chết tiệt, quên mất người phụ nữ này không thích mình gào to, lần này lại phải tự mình đi tìm người rồi.

“Cha đang tìm anh kìa.” Kiều Nhung Ngọc đẩy đẩy anh.

“Mặc kệ ông ấy.” Ra sức chiến đấu với bát bột mì, cũng chẳng biết anh làm

thế nào maà cả người đều dính bột khiến cho má Lỗ cùng làm bánh với bọn

họ liên tục lắc đầu.

Ha ha, đúng vậy, Phong Vũ Vọng, Kiều Nhung

Ngọc và má Lỗ đang ở trong phòng bếp làm bánh ngọt, may mà có Kiều Nhung Ngọc đi cùng anh chứ không thì má Lỗ chắc sẽ chẳng để cho nhân vật nguy hiểm như Phong Vũ Vọng bước vào phòng bếp đâu.

“Tóm lại là anh

đã nhào bột xong chưa?” Hơn mười phút rồi mà sao cô vẫn chỉ thấy một màu trắng, còn chưa sền sệt chứ đừng nói tới nhào thành bột.

“Cậu

chủ, cậu chưa cho nước vào à?” Cả người anh bị bao bọc trong lớp bột

trắng, bột bay khắp nơi, không chỉ anh mà cả hai người phụ nữ cũng bị

liên lụy.

“Còn phải cho nước


Duck hunt