vì tác thành cho người con
gái anh thật sự yêu.
Biết rõ cuộc hôn nhân này là một thứ bất đắc dĩ, nhưng
Tô Thâm Nhã vẫn tiếp nhận nó.
Vào lúc đàn ông yếu đuối nhất thường không có sức
chống cự với tình cảm dịu dàng của người phụ nữ. Thời gian yếu đuối của người
đàn ông như An Nặc Hàn quá ít. Đây là một cơ hội tốt nhất cho cô, cô tin rằng
cô có thể giúp anh quên đi đau xót, thời gian là liều thuốc tốt nhất trị liệu
vết thương trong tim...
***
Sau khi tiếc đính hôn qua đi, vào một đêm trăng sáng
sao thưa, dòng sông Yala vẫn êm đềm chảy như nó đã từng.
Bên bờ sông có một đôi tình nhân tay nắm nay, dựa vào
nhau rảo bước tại ven bờ. Chiếc váy dài tuyệt đẹp của Tô Thâm Nhã nhẹ tung bay
trong làn gió.
Mạt Mạt ngồi trong xe nhìn thấy cảnh này, muôn vàn tư
vị trùng lặp trong đầu.
"Đây là kết cục tốt nhất, có phải không?" Cô
hỏi.
"Không phải, không phải thế này!" Tiêu Thành
trả lời, âm thanh nhẹ như mây trôi. "Mạt Mạt, em vốn không muốn đi cùng
anh tới Vienna, em chỉ là vì muốn tác thành cho anh ta thôi, phải không?"
"..." Mạt Mạt không nói lời nào, hờ hững
nhìn anh.
"Có phải em muốn hỏi giọng của anh tốt lên lúc
nào phải không?" Tiêu Thành lắc đầu, thở dài: "Em thật ngốc, ngốc đến
đáng thương!"
"..."
"Anh vô cùng hận một người, em đoán xem người đó
là ai?" Thấy Mạt Mạt vẫn không nói gì, Tiêu Thành tự mình trả lời:
"Là An Nặc Hàn!"
"..."
"Em đoán xem vì sao anh lại hận anh ta?"
Tiêu Thành vừa muốn nói, Mạt Mạt đã mở miệng trước.
"Anh hận anh ấy đã hủy hoại cuộc đợi của chị gái
anh, hận anh ấy đã sai người đánh anh bị thương." Mạt Mạt nói: "Anh
muốn trả thù anh ấy, thế nên anh mới lừa em, lợi dụng em."
Tiêu Thành sửng sốt nhìn cô, hoàn toàn không thể tin
phản ứng của Mạt Mạt lại bình tĩnh đến thế.
"Em đã sớm biết rồi." Cô nói cho anh biết.
"Vì sao em biết được?"
Mạt Mạt cười, nụ cười như một thiên sứ: "Anh có
còn nhớ người lái xe đã đâm chị gái anh không? An Nặc Hàn đã từng nói: nếu anh
ấy muốn làm, sẽ trực tiếp bảo người đâm chết anh. Anh ấy còn nói: là anh sai
người ta làm. Em nghĩ lâu thật lâu, thật sự không nghĩ ra anh ấy có lý do gì để
đâm chị gái anh. Thế nên em đã bảo người giúp em tìm được người lái xe kia...
Anh đoán xem người lái xe kia nói như thế nào? Ông ta nói, là chị gái anh bảo
ông ta làm. Em còn nhờ người photo bệnh án của anh, rồi cầm bệnh án ấy đi hỏi
rất nhiều bác sĩ nổi tiếng. Họ đều nói vết thương của anh để là ngoại thương,
đã hồi phục cực kỳ tốt.
Ngày đó trời mưa rất to, Mạt Mạt cầm bệnh án của Tiêu
Thành đứng dưới mưa.
Cô không hận Tiêu Thành, cũng không hận Tiêu Vi. Cô đột nhiên rất muốn đi ra thế giới bên
ngoài quan sát, muốn biết nếu đi ra khỏi sự che chở của người nhà, không có sự
cưng chiều của An Nặc Hàn, liệu cô có thể chống đỡ được mưa gió khắc nghiệt của
thế giới bên ngoài không; liệu có thể thật sự trưởng thành được không, học được
cách tự mình đối mặt với thất bại và đả kích.
Tiêu Thành quay vai Mạt Mạt về phía anh, tâm trạng có
chút xúc động: "Em biết rằng anh lừa em, vì sao còn muốn vờ như không
biết?"
"Thành, anh và chị anh làm nhiều điều như vậy,
chẳng qua là mong muốn em tách khỏi An Nặc Hàn... Hiện nay không phải là kết
cục tốt nhất sao?" Mạt Mạt nhìn ra ngoài cửa xe. "Chúng ta người nào
cũng không chiếm được thứ bản thân mình muốn... Chỉ có anh ấy chiếm được thứ
bản thân anh ấy muốn thôi!"
Tiêu Thành bừng tỉnh nhìn cô: "Thì ra em lợi dụng
anh, em cố tình cãi nhau với bố em, để An Nặc Hàn nghĩ rằng em cần anh ta giúp
em. Em còn nói cho bố anh ta biết, anh ta đã có bạn gái rồi, khiến anh ta không
thể không mang bạn gái về nhà."
"Đúng vậy!" Mạt Mạt chớp đôi mắt to hồn
nhiên: "Anh cảm thấy em rất ngốc phải không?"
"Em không chỉ ngốc, mà đúng là người điên."
Tiêu Thành to tiếng nói: "Yêu anh ta, yêu đến nỗi điên rồi!"
"Yêu một người không phải nhất định phải đạt
được. Để anh ấy và người anh ấy yêu được ở bên nhau, không phải rất tốt
sao?" Gió đêm lạnh dần, một chiếc lá bạch quả lững thững rơi xuống.
Mạt Mạt đưa tay ra, bắt lấy chiếc lá trong lòng bàn
tay. "Em còn có thể tiếp tục sống với anh ấy dưới một mái hiên, mỗi ngày
thức dậy thấy anh ấy ra khỏi nhà, trước khi ngủ thấy anh ấy về nhà. Khi nhớ anh
ấy có thể ôm anh... Anh ấy, vĩnh viễn là anh Tiểu An ---- của em!"
"Em còn có thể thấy anh ta và vợ anh ta hôn nhau,
nghe thấy tiếng động phát sinh từ trên giường của bọn họ. Em còn có thể thấy
đứa con của anh ta ra đời..." Lời
nói của Tiêu Thành tựa như một thành kiếm ngâm trong thuốc độc, chém đứt ảo
tưởng tự cho là đúng của cô.
"Không sao, quen là được rồi."
Mạt Mạt xuống xe, cởi bỏ đôi giày cao gót trên chân,
đi về hướng bờ sông.
Mỗi một bước đi, nước mắt lại chảy xuống một dòng.
Cô phải rời khỏi đây, cô phải tự mình đối mặt với mưa
gió.
Cô phải trưởng thành, cô phải lấy chồng, cô phải hạnh
phúc. Thế nhưng, cô sẽ vùi tình yêu xuống đáy lòng, chỉ để cho một mình anh!
...
Tiêu Thành ngồi trong xe, nhìn bóng hình thẳng băng
của cô hòa vào trong bóng tối...
Mạt Mạt không biết một việc, anh
