thật sự là thẹn với túi tiền. Vì nuôi
nấng Phi Minh, những năm nay cô không để dành được bao nhiêu, số tích lũy cuối
cùng cũng đã dùng để lo xếp hậu sự của Bình Phượng. Tài sản duy nhất của cô
chẳng còn gì khác ngoài căn nhà anh họ Tư Niên chuyển nhượng cho cô mấy năm
trước - căn nhà Tiểu hòa thượng sinh ra và lớn lên, căn nhà cất giấu mọi nỗi
nhớ của cô.
Cô đang
phiền muộn, lại thêm vào thói quen cúi gằm đầu khi đi đường, do đó khi đi ngang
tiệm tạp hóa trước cửa nhà, cô suýt bị giọng nói khiếp người của chú Tài làm
vấp ngã.
“Ta nói
Cát Niên à, cháu mà còn không về nữa là chú phải giữ Hàn Thuật nhà cháu ở lại
ăn cơm rồi đấy.” Ngữ khí của chú Tài hàm chứa quở trách, phảng phất như đang
nói cô là người vợ không gương mẫu.
Cát
Niên ngước đầu lên, quả nhiên trông thấy Hàn Thuật chui ra từ quần người trong
quán của chú Tài, khỏi phải hỏi, “Thần cổ phiếu” lại đang truyền đạt kinh
nghiệm cho các ông chú bà dì “thôn thành” rồi. Lòng nhiệt tình mà họ dành cho
anh thậm chí còn hơn cả Tạ Cát Niên - cô gái ít lời nhưng sinh sống tại đây đã
nhiều năm. Bởi thế, Cát Niên cũng không buồn giải thích với chú Tài đang cầm
quạt mo kia cái vấn đề Hàn Thuật có phải là của “nhà cô” hay là không, điều này
chỉ khiến cho xóm làng càng thêm chọc ghẹo.
Hàn
Thuật cùng cô đi về phía căn nhà cũ, cười nói: “Anh đói chết rồi!”
“Nhưng
em đã ăn rồi.” Cát Niên không có gạt anh, cô đích thực không ngờ rằng anh lại
đến. Sự thật là, mấy hôm trước họ có một cuộc tranh chấp, chính xác mà nói, là
anh vừa nổi trận lôi đình, suýt nữa đã lại một lần đá hư cánh cổng sắt cũ kĩ,
cái cơn giận đùng đùng ấy như là đã quyết tâm cả đời không thèm qua lại với cô
nữa - chí ít cô không ngờ anh lại xuất hiện nhanh như vậy.
“Vậy em
cũng phải làm gì đó cho anh ăn.” Hàn Thuật nói như rất có lý.
Giọng
của Cát Niên càng ngày càng nhỏ: “Ờ... em đã ba ngày không đi chợ rồi.”
Khác
với một người có yêu cầu cao với chất lượng cuộc sống như Hàn Thuật, Cát Niên
sống theo kiểu đơn giản, trước kia khi Phi Minh còn ở đây, nấu cơm là việc
không thể không làm, sau này Phi Minh đi rồi, Hàn Thuật lại ở lì chỗ của cô một
thời gian dài, bản thân không làm thì thôi, lại còn kén ăn thích bới móc, suốt
ngày bắt Cát Niên làm đủ món, sau đó vừa ăn vừa bình luận, làm cho Cát Niên sứt
đầu mẻ trán, phiền đến không chịu được. Những ngày anh không ở đây, cô cũng
được thong thả, sau giờ làm sẽ qua quán mì kế bên giải quyết bữa tối.
Sắc mặt
của Hàn Thuật hơi thay đổi, Cát Niên cơ hồ đã tưởng rằng anh lại không vui rồi.
Bất kể bề ngoài của anh có lịch lãm thế nào, bên trong cũng còn trẻ con như lúc
trước, trước mặt những người càng thân quen thì anh càng dễ vui dễ giận, khiến
người ta phải dỗ phải chiều, cơn giận tới nhanh rồi đi cũng nhanh. Nhưng không
ngờ hôm nay lại không tái phát, trái lại anh chỉ ủ rũ đá viên gạch nhỏ cạnh
chân, miệng bảo: “Ồ, hình như cũng không đói lắm.”
Nhớ lại
cái ngày anh đá cửa bỏ đi, giận đến cả người run lên lần trước, rồi nhìn lại
Hàn Thuật nhẫn nhịn bây giờ, Cát Niên bất giác mềm lòng.
“Hình
như trong nhà còn mì ăn liền và hột gà, nếu anh muốn ăn...”
“Em
suốt ngày ăn những thứ rác rưởi này!”
“Vậy
thì thôi...”
“Gì mà
thôi, mì phải nấu bằng nước chín, đổ nước đi rồi mới bỏ gia vị. Trứng phải
chiên nha, nửa chín nửa sống. À phải, mì loại nào vậy?”
Lôi
thôi một hồi, anh lại hứng khởi nói đến một quán ăn Việt Nam rất đặc biệt mà
anh mới phát hiện gần đây, bảo rằng nhất định phải dắt cô đi ăn thử.
Cát
Niên cười nghe anh nói, đứng tìm chìa khóa cổng. Nhìn cánh cổng lung lay như
muốn sập xuống, Hàn Thuật xoa xoa mặt mình.
“Lát ăn
xong anh qua bên chú Tài mượn đồ về sửa lại.”
Cát
Niên đã có thể tưởng tượng ra nét mặt của chú Tài, thanh niên tinh lực quá thừa
rồi, nếu không suốt ngày kiếm chuyện với cánh cổng sắt làm gì.
Vào đến
nhà, Cát Niên đặt đồ xuống rồi đi vào bếp nấu mì cho Hàn Thuật. Trong quá trình
chờ đợi, anh đi lòng vòng trong nhà như đã rời khỏi nơi này mười tám năm vậy.
“Chậc
chậc, em xem này chỗ này bị dột nước rồi, chả trách chân tường lại mọc rêu.
“Em
không cảm thấy xà ngang đã mốc rồi sao? Không chừng đang ngủ nóc nhà sập xuống
chôn luôn đó.”
“Lá cây
trước cửa em có thể quét một chút không, người ta không biết còn tưởng chỗ này
ở đến năm hộ có bảo hiểm.”
Nói mệt
rồi, anh tìm cái ghế ngồi xuống, không ngạc nhiên gì khi chiếc ghế tre cũ phát
ra âm thanh “ót ét” quái lại, anh thấp giọng chửi rủa một câu, sau đó dùng
giọng nói vừa đủ cho Cát Niên nghe thấy để mà “tự mình nói chuyện”: “Chỗ này
quả thật là tốt quá đi, chẳng thua gì viện bảo tàng lịch sử, đâu đâu cũng là
văn vật, chả trách có đánh chết em cũng không chịu rời khỏi, còn có người tự
vác thân tới mua vé vào cổng tham quan.”
Cát
Niên vẫn cứ im lặng, như không nghe thấy gì cả. Gần đây bất luận họ nói về
chuyện gì đi nữa, cuối cùng cũng sẽ quay về đề tài này, đấy cũng là mồi lửa của
cuộc cãi vã trước đó. Cô biết Hàn Thuật không thích chỗ này, và anh cứ mãi rời
khỏi rồi lại trở về đây, là vì anh muốn dắt cô cù