ình. Cô giật tấm rèm ra, ánh sáng bên ngoài rất chói mắt. Phía bên trong, Lâm
Hằng Quý vẫn không tha cho Vu Vũ.
“Nhóc
con, mày với thằng bố mày chẳng phải loại tốt đẹp gì, tướng đoản mệnh, xem tao
xử lý mày thế nào!”
Lâm
Hằng Quý nói cạnh khóe, tiếng đánh đập khiến Cát Niên run lên. Sự thù hận trong
lòng cô như hòn than đang âm ỉ cháy bỗng được thổi bùng. Người hiền lành mãi
mãi bị kẻ khác bắt nạt sao? Cô, còn cả Vu Vũ, chỉ muốn làm những đứa trẻ ngoan
nhưng ngoài chính mình ra thì còn có ai giúp họ thỏa nguyện? Thỏ con hiền lành
bị chèn ép quá cũng biết cắn người.
Ánh mắt
Cát Niên dừng lại ở hai chai nước Lâm Hằng Quý lấy ra từ tủ lạnh ban nãy. Vị
cam, chất lỏng màu vàng cam, trên chai thủy tinh trong suốt đầy những hạt nước.
Cát Niên không chạy ra ngoài, cô cầm lấy một chai chạy ngược trở lại trong, giơ
chai nước lên đập đúng gáy Lâm Hằng Quý. Động tác không chút do dự, cũng giống
như động tác đánh cầu tất thắng của cô: nhanh, chuẩn, hiểm, sạch sẽ mà gọn
gàng.
Một
tiếng đập vang lên, tất cả trở nên im lặng. Sau đó, như những thước phim quay
chậm, Lâm Hằng Quý từ từ quay đầu lại, mắt mở trừng trừng nhìn Cát Niên. Lùi
lại mấy bước, cô tưởng rằng mình đã thất bại, thế nhưng, từ trên cổ Lâm Hằng
Quý, một dòng máu đỏ tươi uốn lượn chảy xuống, ông ta há mồm nhưng không phát
ra âm thanh gì hết, rồi ngã vật ra sàn.
Vu Vũ
cũng bị cảnh tượng vừa rồi làm cho chết sững, bò dậy khỏi mặt đất, nhìn Cát
Niên với gương mặt cứng đờ, rồi lấy chân đá cơ thể mềm nhũn của Lâm Hằng Quý.
“Tớ
giết ông ta rồi?” Cát Niên lẩm bẩm.
Vu Vũ
hít một hơi sâu rồi kéo tay Cát Niên vẫn còn như đang trong mơ.
“Chạy
mau!” Vu Vũ nói.
Cát
Niên bị cậu kéo chạy ra ngoài. Người bên ngoài đã chú ý đến tất cả những điều
này chưa? Có lẽ rồi, cũng có thể là chưa. Dần dần, Cát Niên từ việc chạy theo
một cách bị động đã chuyển thành cật lực chạy cùng Vu Vũ. Sau rất nhiều năm
chạy bộ buổi sáng người trước kẻ sau, hôm nay họ mới tay nắm chặt tay cùng chạy
về một hướng bất định nào đó.
Họ chạy
rất nhanh, Cát Niên cảm thấy không phải họ đang chạy mà là đang bay. Sợ hãi,
đau buồn, phẫn nộ tất cả đều không đuổi kịp bước chân họ. Những thứ đã qua như
làn khói bay qua, những thứ chưa biết đến vẫn chỉ là hư vô, chỉ có hiện tại là
họ đang chạy, giống như trên thế giới này chỉ có hai người bọn họ. Giống như,
giống như Tiêu Thu Thủy và Đường Phương, những chiếc lá bay trong làn gió thu
se lạnh.
“Hãy
đưa tớ đi!” Cát Niên nói thầm. Cô rụt rè, không dám để Vu Vũ nghe thấy, nhưng
đúng là trong lòng cô nói vậy.
Đương
nhiên là Vu Vũ không nghe thấy, cũng không thấy môi Cát Niên mấp máy, nhưng cậu
bỗng quay ra nhìn Cát Niên mỉm cười.
Cánh
cửa trái tim khép chặt của Cát Niên đã mở ra, cuối cùng cô cũng nghe thấy tiếng
bước chân quen thuộc phía bên ngoài cánh cửa. Tuy không biết có phải cậu ấy đến
vì mình không, nhưng đây là lần đầu tiên cô muốn chia sẻ những điều đẹp đẽ,
diệu kỳ, hoang đường, và cả bi thương trong cái thế giới nhỏ bé của mình.
Từ
miếu đến bờ sông giống như từ cõi hư vô trở về với trần gian vậy. Trên người
hai đứa trẻ không còn một xu dính túi, chẳng trốn được đến chân trời góc bể,
rốt cuộc thì cũng phải quay trở về.
.
Cát
Niên và Vu Vũ chạy xuyên qua đồng mía, băng qua con đường đất, qua trạm xe buýt
duy nhất ở gần đó, trên đường còn suýt chút nữa đâm vào một chiếc xe đạp đang
phóng nhanh. Cậu thanh niên cầm lái quá sợ hãi đến nỗi quăng cả xe đi, cô gái
ngồi đằng sau cũng suýt ngã nhào xuống đất.
Vu Vũ
ngoái đầu lại nói với cô gái đó “tôi xin lỗi” rồi cả hai lại tiếp tục chạy,
nhưng Cát Niên dường như nghe thấy tiếng hét ở phía sau lưng cô: “Tạ Cát Niên,
con bé thần kinh kia, có ma đuổi theo cậu à? Cậu chạy đến cái nơi quái quỷ nào
thế hả?...”
Nghe
giọng điệu và lời nói kia, Cát Niên nhớ ra anh chàng tay cầm vợt cầu lông, mặc
bộ đồ thể thao đèo cô gái xinh đẹp trên chiếc xe đạp là ai rồi. Đúng rồi, dạo
này có một sân cầu lông vừa mới khai trương ở đây. Cô quay đầu nhìn lại nhưng
bóng dáng anh ta đã trở nên nhỏ bé, nhìn chẳng rõ mặt nữa.
Cát
Niên đã quên mất cuối cùng Vu Vũ hay cô là người dừng lại trước. Cả hai đều đã
thấm mệt, không thể tiếp tục chạy nữa, hai người đều khom lưng xuống thở hồng
hộc, miệng mở hớp lấy không khí giống như những con cá sắp chết ở bờ sông hoang
vu này. Đến bây giờ Cát Niên mới thấy sợ, cơ thể của Vu Vũ làm sao có thể chịu
đựng được sự hành hạ như thế này chứ, ấy vậy mà lần này Vu Vũ lại không hề phát
bệnh, không thể không gọi đây là một kỳ tích được, có lẽ việc tập luyện một
cách phù hợp trong thời gian dài vừa qua đã thực sự có hiệu quả.
Vu Vũ
đã bình thường trở lại, cậu học theo anh chàng không quen lúc nãy dùng một ngón
tay chỉ vào Cát Niên vẫn đang thở hổn hển và nói: “Tạ Cát Niên, cậu đúng là đồ
thần kinh...”
Cát
Niên đáp lại một cách yếu ớt:
“Vu Vũ,
cậu cũng là đồ thần kinh!”
Lúc này
cô mới phát hiện ra, tay phải của mình vẫn nắm chặt chai nước cam ban nãy, trên
cái chai không có vết máu, cái gì cũng không có, tuy vừa n