XtGem Forum catalog
Cho Anh Nhìn Về Em Tập 1

Cho Anh Nhìn Về Em Tập 1

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325213

Bình chọn: 7.5.00/10/521 lượt.

có đáp án cho

câu hỏi này. Anh không phải là người chưa yêu bao giờ, từ hồi bắt đầu vào đại

học, anh đã chính thức yêu không biết bao nhiêu cô, đối tượng để tôn thờ và yêu

thích cũng không phải là không có, thế nhưng “tình yêu” quả là từ khó hiểu và

phức tạp biết bao nhiêu.

Về đến

nhà, Hàn Thuật nhớ đến việc phải gọi cho cô bạn gái đang ốm là Chu Tiểu Bắc.

Chu Tiểu Bắc nhận điện thoại, giọng cô không hề có chút gì yếu đuối của người

đang mắc bệnh.

“Em đỡ

hơn chút chưa?” Hàn Thuật hỏi.

Chu

Tiểu Bắc cũng chẳng trả lời là đỡ hay chưa, chỉ cười ha hả, rồi lại nghiêm túc

bổ sung thêm một câu: “Hôm nay xin lỗi anh nhé, Hàn Thuật.”

Hàn

Thuật nào có giận cô, đằng nào cũng chẳng có chuyện gì làm, bèn nằm soài trên

ghế sofa buôn chuyện với cô. Nhắc đến câu chuyện thú vị của ông già trong lúc

ăn tối, Hàn Thuật bỗng hỏi: “Này, Tiểu Bắc, anh hỏi em nhé, em có biết thế nào

là tình yêu không?”

“Không

cần phải nói chuyện sâu sắc như thế chứ?” Chu Tiểu Bắc cười ha hả.

Hàn

Thuật nói: “Em chẳng là tiến sĩ còn gì? Nhanh, cho anh một đáp án có tính học

thuật chút đi.”

Thực ra

anh cũng không hy vọng gì cô bạn gái học ngành cơ khí này có thể cho mình đáp

án mà chỉ mong từ câu “không biết” của Chu Tiểu Bắc chứng minh rằng không phải

chỉ mình anh không hiểu vấn đề này, mà là đại đa số những người bình thường đều

không trả lời được câu hỏi của Chánh án Hàn.

Ai ngờ

được Chu Tiểu Bắc ở đầu dây bên kia im lặng một hồi, rồi phun ra một câu rất

uyên thâm: “Em thấy, tình yêu là nỗi đau mà chúng ta không nỡ trút bỏ.”

Tình

yêu là nỗi đau mà chúng ta không nỡ trút bỏ… Hàn Thuật máy móc nhắc lại câu này

thêm một lần nữa, còn chưa kịp cảm nhận được gì, Chu Tiểu Bắc đã cười ầm lên:

“Đã thấy sợ chưa? Đừng tưởng em không có câu châm ngôn nào nhé, trong quyển sổ

chép tay của em, những câu tương tự như thế còn nhiều lắm, lần sau lại tìm cho

anh vài câu nữa nhé.”

Hàn

Thuật cười cười nói nói với cô hơn nửa tiếng mới gác điện thoại.

Anh

thấy mình đã thực sự vì câu nói kinh điển của Tiểu Bắc làm cho kinh ngạc. Lúc

đi tắm, anh lại nhớ đến câu nói ấy của cô.

Cảm

giác đau khổ là tấm bình phong cuối cùng của con người để tự bảo vệ mình, tìm

lợi tránh hại là bản năng của con người, thật sự có nỗi đau khổ mà con người

không nỡ trút bỏ hay sao?

Anh

cũng có nỗi đau không thể trút bỏ được, điểm u ám độc nhất trong ký ức anh

chính là nguyên nhân khiến anh không thể yên bình trong những đêm dài thao

thức. Nhưng liệu đó có phải là tình yêu không?

Hàn

Thuật không thể nào ngờ được. Chu Tiểu Bắc – cô nàng ăn nói bộc tuệch ấy cũng

thao thức cả đêm như anh, đèn đã tắt, ánh sáng từ màn hình máy tính chiếu lên

mặt cô một màu xanh thăm thẳm. Hòm thư điện tử hiện lên bức email mới nhất.

Trong đó chỉ có một câu: “Tiểu Bắc, hãy tìm một người đàn ông tốt mà cưới đi.”

.

Em

thấy không, Hổ này, rồi Sư tử này, suốt ngày chạy nhảy đúng không, nhưng chúng

nó giỏi lắm cũng chỉ sống được mấy chục năm là cùng, thế nhưng con Rùa thì

khác, mặc dù Rùa suốt ngày chỉ ru rú trong cái mai của mình, thế nhưng nó lại

sống được hàng chục nghìn năm. Trận ốm này thực sự làm anh tỉnh ngộ ra rồi,

sống lâu là nhờ… bất động.


.

Hàn

Thuật cảm cúm nặng. Chu Tiểu Bắc cảm thấy áy náy vì hôm đó đã tháo chạy trước

lúc lâm trận, có gọi điện cho Hàn Thuật định mời anh ăn cơm để xin lỗi, nghe

giọng nói khản đặc của anh cô mới biết anh bị ốm.

Hôm đó,

Hàn Thuật đã xin nghỉ phép ở nhà cả ngày, Chu Tiểu Bắc thấy anh không có ý định

ra ngoài, liền bất ngờ tốt bụng đề nghị đến nhà thăm anh, bất chấp nguy cơ có

khả năng bị lây bệnh. Hàn Thuật ở đầu dây bên kia ho một hồi lâu, anh không hề

từ chối nhã ý của cô.

Chỗ ở

của Hàn Thuật rất gần chỗ anh làm, tuy Chu Tiểu Bắc chưa lên nhà anh bao giờ,

nhưng từ lâu cô đã nghe nói về khu nhà được đông đảo giới tư sản yêu thích này.

Tiểu Bắc thấy khu nhà này quả thật rất hợp với phong cách thẩm mỹ của Hàn

Thuật, anh là người đến sợi tóc cũng muốn khắc một bông hoa thuỷ tiên trong đó.

Nếu là cô, cô còn lâu mới bỏ ra từng đấy tiền để mua cái chỗ như chuồng chim bồ

câu thế này ở khu trung tâm, có số tiền này, thà về nông thôn mua mảnh đất,

nuôi con chó dữ, thuê cô hầu đảm đang còn hơn.

Đi

thang máy lên tầng thượng, không cần tìm số phòng, Chu Tiểu Bắc đã nghe thấy

tiếng ho của Hàn Thuật văng vẳng sau một cánh cửa. Cô lẩm bẩm trong lòng. “Cái

ông này, cửa cũng không đóng.” rồi cao giọng nói: “Hàn Thuật, em bước vào đây

nhá.”

Cô đẩy

cửa vào, Hàn Thuật đã đứng ở ngay cửa, mặc dù trong bộ quần áo ngủ ở nhà nhưng

vẫn gọn gàng quá mức, có điều chóp mũi anh đỏ ửng, đôi mắt bình thường vẫn tươi

cười nay cũng đỏ ngầu, vành mắt trũng sâu, xem ra anh quả là ốm không nhẹ chút

nào.

“Đến

rồi à. Xin lỗi em, nhà có khách, nên anh không xuống đón em được.” Hàn Thuật

cười mời Tiểu Bắc vào trong nhà.

Chu

Tiểu Bắc vừa đi vào trong vừa tò mò ngắm nghía căn nhà cô đã định đến từ lâu mà

mãi chưa đến được.

“Kinh

phết nhỉ, thẩm mỹ cũng tạm được đấy chứ, nhưng đàn ông con trai như anh mà ở

cầu kỳ thế