”
“Cô ấy
không phải đứa con gái không ra gì.”
“Nếu nó
hiền lành trong sáng, mới tí tuổi đầu mà đã cùng con... ôi trời ơi, bảo tôi
phải nói gì đây...”
“Cô ấy
uống say, con phải... phải... cô ấy không muốn...” Hàn Thuật nói càng lúc càng
nhỏ, cắn môi muốn bật máu.
Cô Thái
ngây ra trong vài giây, sau khi hiểu ý của Hàn Thuật cô tức đến run người, cầm
chiếc túi da đánh túi bụi lên người cậu con trai nuôi bảo bối. “Đồ đáng chết...
con muốn làm mẹ tức chết hả... mẹ không có con, coi con là con ruột, sai lầm
rồi, ba người lớn đã chiều hư con rồi... sao con có thể làm cái chuyện ấy...”
Hàn
Thuật khổ sở né đòn, cũng không dám ho he gì.
“Mẹ
không quản nổi con nữa rồi, chuyện này bố con mà biết được...”
“Đừng mà
mẹ nuôi!” Hàn Thuật hốt hoảng giật lấy túi của cô Thái. “Mẹ nuôi, mẹ tốt với
con nhất, mẹ không thể không quan tâm!”
Cơn
giận của cô Thái mãi lúc sau mới nguôi ngoai. Dù gì cô cũng không phải phụ nữ
bình thường. Sau sự chấn động tạm thời đó, tố chất nghề nghiệp khiến cô không
thể không bình tĩnh.
“Hàn
Thuật, mẹ hỏi con lần nữa, mọi điều con nói đều là sự thật?”
Hàn
Thuật biết tầm quan trọng của việc này, tuy rất cần thể diện, nhưng cũng phải
kể lại ngọn ngành cho mẹ nuôi mọi chuyện tối qua, đương nhiên có bỏ qua một số
“chi tiết”.
“Cô ấy
thật sự ở bên cạnh con cả đêm, con ôm có ấy suốt, khi tỉnh dậy thì đã bảy giờ
rồi. Cô ấy không thể là nghi phạm cướp của.”
Cô Thái
nói: “Hàn Thuật ơi Hàn Thuật, con là ai, con là con trai của Hàn Thiết Văn,
những đứa trẻ khác không hiểu biết pháp luật thì thôi, con mà cũng hồ đồ sao?
Chưa nói đến việc con bé kia có thoát được mọi can hệ không, tính ra thì con...
con đã phạm pháp đấy!”
Cho dù
thường ngày công tác có cứng rắn, nghiêm khắc, căm thù cái ác đến đâu, nhưng
khi đối mặt với đứa con trai nuôi như ruột thịt, cô Thái không thể nào nói ra
từ “cưỡng dâm”.
Hàn
Thuật nói: “Con biết con sai rồi, nhưng con thật sự yêu cô ấy. Mẹ nuôi, sau này
con sẽ lấy cô ấy, cô ấy không thể xảy ra chuyện gì được. Mẹ cho con biết con
phải làm thế nào làm chứng cho cô ấy, làm gì con cũng đồng ý.”
“Con
đồng ý, nửa chữ còn chưa nói ra thì bố con đã lột da con ra rồi! Cả đời ông ấy
cái gì cũng có thể không có, chỉ có thể diện là không thể để người khác bôi một
vệt đen nào. Con quên bố thường dạy con thế nào rồi sao? Con cho mẹ biết, con
bé đó có ý gì với con không... đừng có vòng vo với mẹ... không biết... con...
nếu nó kiện con, không biết có kiện được không, con cứ đợi bố con đánh chết
trước khi ông ấy tức chết đi. Còn lại mẹ con một mình thắt cổ tự vẫn.”
“Giờ
con không lo được cái đấy, phải giúp cô ấy thoát ra đã!”
“Con
không được làm chứng!”
“Tại
sao? Mẹ bảo con vì thể diện của mình và bố mà khoanh tay đứng nhìn? Thế con còn
là người không?”
“Con
thì biết cái gì? Con cần thể diện, thế con bé đó không cần chắc? Nó qua đêm với
con không phải tự nguyện, chuyện này mà lộ ra con bảo nó còn gì là tự trọng? Nó
mới mười tám tuổi, Hàn Thuật, con có nghĩ tới điều này không? Vừa rồi con bảo
nó là con gái lớn của Tạ Mậu Hoa, từ nhỏ được đưa đến đây. Mẹ nhớ Tạ Mậu Hoa,
ông ta là ai chứ? Ông ta có thể chấp nhận được đứa con gái như vậy sao?... Bố
con có thể chấp nhận được sao?... Loạn rồi loạn rồi! Nói chung, Hàn Thuật,
chứng minh nó không có mặt ở hiện trường không nhất định phải là con làm chứng.
Con không nghĩ đến mình thì cũng phải nghĩ cho nó. Mẹ sẽ nói chuyện với nó rồi
nghĩ tiếp...”
“Mẹ
nuôi, mẹ phải giúp bọn con!”
“Bọn
con?” Cô Thái cười bất lực. “Đúng là có vợ quên mẹ, sao mẹ lại ôm lấy chuyện
này của con chứ?”
Cho
dù cô cảm thấy mình không thể tiếp tục cầm cự được nữa, nhưng một giây sau, cô
vẫn đang cầm cự. Suy nghĩ, cơ thể, ký ức, sự gặm nhấm của từng nỗi đau nhỏ bé
lại rõ ràng đến vậy.
.
Ánh
sáng từ chiếc đèn bàn chiếu thẳng vào mặt Cát Niên, độ sáng chói khiến cô không
mở nổi mắt ra. Sau khi cô nói ra địa chỉ của nhà nghỉ Ngọt Ngào và dung mạo của
ông chủ nhà nghỉ có duyên một lần gặp mặt, một vài cảnh sát, bao gồm cả cảnh
sát Hoàng tụm lại một góc thảo luận. Cô không nghe thấy gì, cũng chẳng có sức
mà nghe, toàn thân gần như không vững nữa. Cô nghĩ chi bằng giờ mình chết đi,
chi bằng mình phát điên, cũng là một cách giải thoát, ít ra thì cũng ngất đi.
Nhưng không được, cho dù cô cảm thấy mình không thể tiếp tục cầm cự được nữa,
nhưng một giây sau, cô vẫn đang cầm cự. Suy nghĩ, cơ thể, ký ức, sự gặm nhấm
của từng nỗi đau nhỏ bé lại rõ ràng đến vậy.
Cô cảm
thấy có người tiến lại bên cạnh, hơi chỉnh lại góc độ của cái đèn, rồi một loạt
âm thanh hỗn độn, có người đi ra, có người ở lại.
Rất lâu
đôi mắt đau nhức của Cát Niên mới thích nghi được với ánh sáng, trong phòng
không còn người mặc đồng phục cảnh sát nữa, thay vào đó là một người phụ nữ
lặng lẽ ngồi cạnh cô.
Đó là
cô Thái.
“Mệt
rồi phải không. Ăn chút đồ đi, uống ngụm nước cũng được.”
Lúc này
Cát Niên mới nhận ra bên cạnh tay mình có một miếng bánh ngọt và một hộp sữa.
Cô gần như một hơi uống hết hộp sữa. Khi ngấu nghiến ăn miến
