pacman, rainbows, and roller s
Chỉ Yêu Sesshoumaru

Chỉ Yêu Sesshoumaru

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323514

Bình chọn: 10.00/10/351 lượt.

chịu sự khống chế của ý thức đổ về phía sau, theo gió lạnh hun hút và mớ xương gai chằng chịt vây quanh rơi xuống vực sâu.

Cũng trong khoảnh khắc này, những việc nàng đã làm, những kí ức tươi đẹp và cả đau khổ như cuốn phim được tua lại hiện ra trước mắt. 50 năm trước kia, hai bóng người vận y phục đỏ, một vu nữ, một bán yêu, đã từng ôm nhau thật chặt, tưởng chừng như giây phút ấy sẽ kéo dài đến cuối đời, nhưng thật đáng tiếc, kết quả là nàng đánh mất tuổi trẻ của mình, sinh mạng của mình, và cả người nàng trân trọng.

Có lẽ, những thứ đang thoát ra từ thân thể được phù phép này không chỉ là linh hồn của nàng, còn là tình yêu say đắm tuyệt vọng…

Mái tóc đen dài như ngàn xúc tu tua tủa theo gió hướng lên bầu trời giãy giụa, nàng tựa hồ như nghe thấy gió đang khóc thay cho chính mình.

Thật không cam lòng, mối thù từ kiếp trước cuối cùng nàng vẫn chưa thể báo, chẳng lẽ cứ như vậy mà đi sao? Cứ như vậy cô đơn đi xuống địa ngục ư?

“Inuyasha…” Tiếng gọi thống khổ thoát ra bị gió núi gào thét cuốn lấy, không để lại dấu vết.

Không thể đợi đến lúc nàng gặp hắn một lần cuối sao?

“A?” Kinh ngạc quay đầu, mỗ bán yêu đột ngột dừng lại, trong lòng không hiểu sao cảm thấy lo lắng, sợ hãi.

“Inuyasha?” Kagome nghi hoặc gọi.

Sao lại thế này, sao tự dưng lại có dự cảm chẳng lành…

“Inuyasha!” Kagome không hiểu gọi to khi thấy Inuyasha chẳng những không đi tiếp mà còn lao về phía đáy vực Bạch Linh sơn.

Là nàng sao, Kikyo?

Đi đến bên vách đá, nhìn vực sâu không đáy, Naraku cười thực tùy ý, mái tóc đen hơi xoăn phô trương bay theo gió.

“Kikyo, cô biết không, đây mới là thân thể mà ta luôn mong muốn.” Sẽ không còn bị cảm xúc của quỷ nhện chi phối, tình cảm nhàm chán của nhân loại không phải là thứ hắn cần.

“Chỉ vì một nữ nhân, ngươi thật đúng là dụng tâm lương khổ, Naraku.”

Một giọng nói lạnh lùng từ phía sau truyền tới, làm cho hắn không tự chủ tự thu hồi sự đắc ý, sẵn sàng đón địch.

Hơi hơi nghiêng đầu, Sesshoumaru đạp lên cát bụi từ phía sau Naraku xuất hiện với một tư thế tao nhã.

Trường bào tuyết sắc bị kết giới xé rách nhiều đường, bay phần phật từ không trung đáp xuống, mái tóc bạch ngân không gió là lay động, trong bóng đêm, tùy ý tung bay. Dưới ánh trăng, khuôn mặt tuấn mĩ không che giấu được nét lạnh lùng, cao ngạo.

“Sesshoumaru… hừ?” Híp hai mắt, đôi con ngươi màu máu đỏ càng thêm thâm thúy. Ngươi thế nhưng tìm đến tận nơi đây, là vì ai đây?

“A, Sesshoumaru đại nhân, nhìn kìa, Lăng Nguyệt bị vây trong một trận pháp kì quái.” Tiểu yêu hô lên âm thanh chói tai, giơ ngón tay ngắn cũn cỡn của mình chỉ về một hướng, rồi lại xoay về phía Naraku: “Còn ngươi, ngươi là kẻ nào, dám gọi thẳng tên Sesshoumaru đại nhân, thật không biết lễ phép!”

“Jaken, lui ra.” Từ trên cao lườm xuống, mang theo sự uy hiếp, Sessumaru lạnh giọng ra lệnh.

“A, vâng!” Hoảng hồn trước biểu hiện có chút tức giận của chủ nhân nhà mình, tiểu yêu thức thời lùi về phía sau.

Tên Naraku hỗn láo này, chẳng những bắt cóc Lăng Nguyệt mang đi, lại còn để cho chúng ta tìm lâu như vậy. Hừ! Đáng giận! Ngươi chờ nhận sự trừng phạt của Sesshoumaru đại nhân đi!

Trong khi tiểu yêu rụt rè thối lui về sau, Sesshoumaru đem ánh mắt của mình hướng về phía nữ tử đang bị những xiềng xích vô hình trói buộc ở bên kia.

Là như ta nghĩ đúng không? Đã trở lại là chính mình rồi đúng không?

Như cảm nhận được ánh mắt nhìn chăm chú, từ bên trong những cột ánh sáng, thân ảnh mảnh dẻ chậm rãi ngẩng đầu lên, ngũ quan xinh xắn, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt đen sâu thâm thúy. Đôi con ngươi màu vàng lúc đó như mở to ra hơn một chút, cùng với khóe môi, thoáng nở nụ cười, nhất thời, vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt trở nên ôn nhu tựa như băng tuyết ngày đông gặp gió xuân tan chảy.

Chờ ta…

Nàng nghe thấy cặp mắt vàng kia như truyền đến tin tức ấy. Không quan tâm hắn không một lời nói, không quan tâm sắc mặt hắn vẫn lạnh nhạt như trước, nàng cảm giác được rất rõ ràng sự dịu dàng chăm sóc ẩn sâu dưới lớp vỏ bề ngoài lạnh lùng kia.

Vì thế, nàng nở nụ cười an tâm. Nhưng trong lúc không ai chú ý tới, linh hồn nàng giờ khắc này trở nên buông lỏng, vốn mảnh ngọc Tứ Hồn đã được thanh tẩy lại lặng lẽ nhiễm đen.

Là linh hồn lạc lối, đến tột cùng thì phần linh hồn nào mới đi đến chiến thắng cuối cùng.

“Ngay cả ngươi cũng truy tìm đến đây, thực ngoài ý muốn, đây là đối với ta có hứng thú? Hay là…” Naraku cười như không cười liếc sang Tiêu Lăng Nguyệt đang bị vây trong trận pháp, “Vì cô nàng này?”

Không quan tâm Naraku cố tình khiêu khích, Sesshoumaru chuyển đôi mắt vàng nhàn nhạt liếc nhìn hắn, giống như vị vương giả cao ngạo nhìn một kẻ hèn mọn.

“Dám lộ mặt, chứng tỏ ngươi tự tin với sức mạnh của mình bây giờ.” Kẻ chỉ biết đứng trong bóng tối dòm ngó, giở những thủ đoạn dơ bẩn, nay cũng bắt đầu biết hành động quang minh chính đại sao?

“Sao ngươi không tự mình thử sức xem?” Giống như nghe được lời nói vừa ý, Naraku xoay người, nhìn thẳng Sesshoumaru, đôi mắt đỏ đắc ý, trên môi nở nụ cười kiêu ngạo.

Hắn cũng cần phải có đối tượng xứng tầm để xem xem khối thân thể này đến cùng là mạn