Polly po-cket
Chỉ Yêu Sesshoumaru

Chỉ Yêu Sesshoumaru

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323484

Bình chọn: 8.00/10/348 lượt.

ân, nó không thể yếu kém như vậy được!

Tin tưởng tràn đầy, tiểu yêu chống trượng đầu người, anh dũng xông tới.

Đáp lại sự dũng cảm của nó là một luồng sức mạnh giống như điện giật bao vây. Nó… không được.

Thừa nhận sự đau đớn toàn thân, đáy lòng tiểu yêu càng thêm sùng bái chủ nhân nhà mình.

Quả nhiên, chỉ có Sesshoumaru đại nhân là lợi hại nhất, rõ ràng ngài cũng là yêu quái…

Bên trong kết giới, nơi nơi hoang tàn, đến một gốc cây ngọn cỏ cũng không có. Ai có thể ngờ rằng ngọn núi Bạch Linh thanh tịch lại có cảnh sắc giống địa ngục hoang vắng đến như vậy.

“Sesshoumaru, hóa ra ngươi lại thích làm bộ đến vậy, rõ ràng bị kết giới ảnh hưởng, lại còn làm ra vẻ không sao…”

Phát hiện động tác của đối phương so với trước đã chậm lại không ít, Xà Cốt hưng phấn vung đao vọt lên, cùng tuyết y nam yêu đánh nhau thành một đoàn.

Rõ ràng là yêu quái mà dưới tác dụng của kết giới vẫn có thể ẩn nhẫn, khác chế bản thân đến như vậy thực khiến người khác phải kính nể.

Nhưng… vẫn là Inuyasha đáng yêu hơn! Mang lòng si mê đối với bán yêu, Xà Cốt nhủ thầm.

Không để ý đến ánh mắt khiêu khích đó, Sesshoumaru vẫn trương ra bộ mặt lạnh lùng, đôi mắt vàng nhìn không ra cảm xúc. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, hắn giống như đều có thể đứng trên vạn vật mà nhìn xuống thế gian.

Gió núi mạnh mẽ phất qua, thổi tung mái tóc dài của hắn, bạc môi nhếch lên so với trước càng thêm bình thản.

Kết giới này hạn chế hành động của ta rất nhiều, nếu có thể rời đi…

Lúc gió ngừng thổi, một bóng trắng nháy mắt nhảy lên, trường kiếm trong tay vung tới.

“Này, Sesshoumaru, ngươi dám lộn xộn, tiểu cô nương này liền mất mạng…” Một hiệp nữa lại qua đi, Xà Cốt thấy đối phương không còn khắc chế sát ý, liền đem đao kề sát cổ cô bé, đồng thời “hảo tâm” nhắc nhở, “Chỉ là, đây là chuyện sớm hay muộn thôi.”

Khuôn mặt bình tĩnh nhìn Rin bị dao kề cổ, đáy mắt vàng xẹt qua một tia rét lạnh.

“Chuyện sớm hay muộn sao? Hừ…” Sesshoumaru nhếch môi nở nụ cười đẹp như bông tuyết mai nở giữa trời băng giá, khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra sự châm biếm khinh thường.

Đã vậy thử xem mới biết được…

Giữa mây mù trùng trùng, một bóng đen giống như sứ giả đêm tối lặng lẽ không tiếng động xuất hiện.

Ở một chỗ cao nơi người khác không chú ý tới, nữ tử thần bí ấy cưỡi trên thức thần Bạch Hổ, lẳng lặng chăm chú nhìn chiến trường ác liệt phía dưới. Chỉ là hai bàn tay nắm chặt, tố cáo sự lo lắng, bất an trong lòng nàng.

Tại nơi kết giới tinh lọc bao phủ này, là một yêu quái thuần huyết, mỗi bước di chuyển của hắn nhìn như bình thường nhưng sự đau đớn so với bất cứ kẻ nào khác càng thêm mãnh liệt. Nhưng hắn vẫn làm như không có việc gì, vẫn giao đấu cùng Xà Cốt, đồng thời chiếu cố cho Rin…

Sesshoumaru, ngươi vẫn sĩ diện đến vậy sao?

Nàng không tiếng động phì cười một cái, đúng lúc ấy, tuyết y nam yêu vì nhảy qua cứu tiểu cô nương mà buông bỏ kiếm, mặc cho Xà Cốt vung đao tới, nàng cơ hồ đè nén không được sự khẩn trương trong lòng, không muốn quan tâm bất cứ điều gì khác mà lao xuống…

Nhưng nàng vẫn cố nhịn xuống, chỉ là bàn tay nàng nắm càng chặt hơn, đem ánh mắt lo lắng nhìn thật sâu bóng trắng ấy.

Thực xin lỗi Sesshoumaru, thật vất vả ta mới ngưng tụ được chút ít linh lực này, ta không thể ở đây mà phung phí, cho nên…

Giương cung bắn một mũi tên trừ tà chuẩn xác về phía Thụy Cốt đang chuẩn bị tham gia cuộc chiến, nàng mới yên tâm mà dứt khoát xoay người, thúc giục thức thần Bạch Hồ lặng lẽ rời khỏi.

Chỉ là một con kiến hôi sao có thể làm gì được hắn? Cho dù biết rõ đại yêu quái như hắn sẽ không thua bởi một kẻ vô danh tiểu tốt như thế. Nhưng chỉ vì để ý, chỉ vì quan tâm nên trong lòng mới bất ổn như vậy. Tuy không muốn thừa nhận, nhưng nếu phải rời khỏi thế giới này, điều khiến nàng vướng bận nhất vẫn là hắn… Cho tới bây giờ, không một người nào khiến nàng cảm thấy sốt ruột lo lắng đến như vậy.

Tâm, ở lúc nàng chưa kịp phát hiện, đã sớm trầm luân rồi sao?

*********

Cuộc chiến đã kết thúc, kẻ thua trận chạy thoát, người chiến thắng cũng rời đi, núi Bạch Linh tựa hồ lại khôi phục sự yên tĩnh của mình. Chỉ là tất cả mọi người đều biết rõ, trận chiến thực sự bây giờ mới chính thức bắt đầu.

“Kikyo, cô vẫn đến sao?” Một vu nữ chống trường cung trên đất, cất từng bước khó nhọc được một nữ tử thần bí nhanh nhẹn ra đỡ, cảm thán lên tiếng.

Kikyo, so với Inuyasha, Naraku càng muốn giết cô hơn, trên đời này, điều duy nhất hắn kiêng kị nhất là cô, cô không biết sao?

Biết rõ đây là một cái bẫy, nàng thế nhưng không cách nào ngăn cản.

“Cô không theo hắn sao?” Không muốn giải thích nhiều, Kikyo trưng ra bộ mặt lạnh lùng chuyển đề tài.

“Không.” Nhìn bóng trắng đó càng lúc càng xa rồi mất hẳn, nữ tử thần bí ấy cười yếu ớt lắc đầu.

Không phải ai cũng có thể làm công chúa, bên cạnh luôn có kỵ sĩ làm bạn, tùy thời xông lên phía trước bảo hộ. Mà nàng cũng không muốn trở thành công chúa, nàng muốn cầm kiếm cùng kề vai sát cánh chiến đấu với người mình yêu.

“Sesshoumaru…” Môi mấp máy một tiếng nhỏ phiêu tán trong gió, tựa như âm thanh đó chưa từng thốt ra khỏi miệng.

Nhưng bước chân n