Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325780

Bình chọn: 9.00/10/578 lượt.

có cả nam cả nữ xông qua hàng rào bảo vệ

dưới tòa nhà, đến thẳng phòng làm việc của ông Hạ Hồng Viễn, đòi ông

phải giải thích, họ nói gì mà con gái lớn của họ không thể ra đi một

cách vô cớ như vậy được.

Lúc này, Nhiễm Nhiễm mới biết người tình bé nhỏ đang mang thai của ông Hạ Hồng Viễn đã bị tai nạn xe lúc ra ngoài

đi dạo vào buổi tối. Người lái xe gây tai nạn đã bỏ chạy. Người đi đường có lòng tốt đã gọi cấp cứu nhưng tiếc là không kịp, không những không

giữ được đứa trẻ mà người mẹ cũng tử vong. Người nhà của cô gái đó không cam lòng nên đã dẫn người đến làm loạn ở công ty của ông Hạ Hồng Viễn.

Nhiễm Nhiễm bỗng nhiên tỉnh ngộ, thảo nào dạo này ông Hạ Hồng Viễn lại

sa sút như vậy. Hóa ra, cậu con trai ông mong đợi bấy lâu đã không còn

nữa. Cô nhất thời không nói ra nổi cảm giác của mình là thế nào. Có chút vui mừng trên sự đau khổ của người khác nhưng cũng không khỏi thương

cảm cho mẹ con họ. Dù người lớn có sai trái gì thì trẻ con vẫn luôn vô

tội, không ngờ đứa trẻ ấy lại phải mất mạng cùng mẹ mình.

Người tình bé nhỏ ấy là người ngoại tỉnh. Sau khi xảy ra chuyện mấy ngày, người

nhà mới biết tin, vội đến bệnh viện mới biết con gái mình chết lúc đang

có thai. Họ dẫn người đến tìm bố của đứa bé. Người nhà của người tình bé nhỏ khí thế hùng hổ đến đòi lại công bằng, đập nát đồ trong văn phòng

của ông Hạ Hồng Viễn. Cuối cùng, không biết ông Hạ Hồng Viễn đã bồi

thường họ bao nhiêu tiền mà họ chịu ra về.

Ông Hạ Hồng Viễn sắc mặt tái xanh, một mình ngồi trong văn phòng cả buổi rồi khăng khăng đòi ly hôn với bà Bành Tinh.

Khi Nhiễm Nhiễm mang công văn đến cho ông Hạ Hồng Viễn thì tình cờ nghe lén được vài câu.

Bà Bành Tinh khóc lóc với ông Hạ Hồng Viễn:

- Chuyện này không phải do em làm. Thật sự không phải do em làm, Hồng

Viễn, anh phải tin em. Em hận con hồ ly tinh đó, nhưng cũng không đến

mức đâm xe vào người ta. Em thật sự không có gan giết người.

Giọng ông Hạ Hồng Viễn lạnh lùng, cay độc:

- Cô không có gan sao? Gan cô to lắm cơ mà. Cô nghĩ rằng con phố đó ít

người, lại là buổi tối nên không ai nhìn thấy sao? Bành Tinh, tôi nói

cho cô biết, camera của cửa hàng tiện lợi ven đường đã chụp lại rất rõ

chiếc xe của cô. Nếu không phải tôi bỏ tiền ra mua đoạn phim đó về thì

cô đã sớm bị cảnh sát bắt đi rồi.

Bành Tinh vội nói:

- Không đâu. Không đâu. Có người hãm hại em.

Ông Hạ Hồng Viễn cười lạnh lùng:

- Hãm hại cô? Ai hãm hại cô chứ? Đây có phải là lần đầu cô làm chuyện

này đâu. Cô đừng tưởng tôi không biết. Năm ấy, cô đã gửi lá thư đó đến

trường, cô hại cho A Nghiên bị đuổi học, hại cô ấy bị dồn vào bước đường cùng. Cô ép cô ấy phải nhảy lầu.

Bà Bành Tinh hoảng loạn giải thích:

- Không phải em, thật sự không phải em. Quan hệ giữa em và A Nghiên rất tốt. Sao em có thể làm chuyện đó được chứ? Là có bạn học trông thấy cô

ấy ở bệnh viện phụ sản, nên chuyện cô ấy có thai mới bị lộ ra ngoài. Mọi người đều bàn luận. Cô ấy nghĩ không thông nên mới...

Căn phòng bỗng chìm trong yên lặng, mãi sau mới nghe thấy tiếng ông Hạ Hồng Viễn thở dài:

- Bành Tinh, dù chuyện trước đây như thế nào thì bây giờ tôi cũng không muốn so đo nữa. Chúng ta ly hôn, Thần Thần ở với tôi. Tôi sẽ cho cô một khoản tiền đủ để cô tiêu hết nửa đời còn lại. Cô ra nước ngoài đi, cũng để tránh gây thêm rắc rối ở đây. Chuyện này giấu được, nhưng ai biết

được liệu sau này nó có bị lộ không. Đến lúc đó dù có nhiều tiền mức nào thì cũng không bảo vệ nổi cô đâu.

Nhiễm Nhiễm đứng ở ngoài

nghe mà vô cùng kinh ngạc, thầm nghĩ thảo nào thư ký ở phòng bên cũng

phải ra ngoài. Hóa ra hai người trong phòng lại nói chuyện cơ mật như

vậy. Nhiễm Nhiễm rón rén quay lại phòng của mình. Cô ngồi xuống ghế mà

tim vẫn đập thình thịch như gõ trống.

Trước đây, cô biết Bành Tinh

là người phụ nữ nham hiểm xảo quyệt, nhưng không ngờ bà ta lại ra tay

độc ác đến như vậy. Bà ta còn dám tự mình lái xe đâm vào người phụ nữ

đang mang thai. Phải căm hận nhường nào mới có thể làm nổi việc đó? Hơn

nữa, ông Hạ Hồng Viễn nói đây không phải là lần đầu tiên bà ta làm

chuyện hại người. Trước đây có cô A Nghiên nào đó cũng từng bị bà ta hãm hại.

Nhiễm Nhiễm càng nghĩ càng thấy sợ. Buổi tối, cô về chỗ

bà Hàn để hỏi xem rốt cuộc bà Bành Tinh là người thế nào, quen ông Hạ

Hồng Viễn ra sao.

Bà Hàn vừa nghe nhắc đến cái tên Bành Tinh thì sắc mặt liền không vui, liếc nhìn Nhiễm Nhiễm, hỏi:

- Con nhắc đến người đó làm gì?

Nhiễm Nhiễm ngẫm nghĩ rồi đáp:

- Ông Hạ Hồng Viễn đang đòi ly hôn với bà ta.

Bà Hàn có chút ngạc nhiên:

- Ly hôn ư?

- Vâng. Ly hôn. – Nhiễm Nhiễm gật đầu: - Ông Hạ Hồng Viễn đồng ý cho bà Bành Tinh một khoản tiền rồi đưa bà ta ra nước ngoài, nhưng Thần Thần

sẽ ở với ông ấy.

Đây là điều mà Nhiễm Nhiễm thực sự không hiểu

nổi. Ông Hạ Hồng Viễn đã sớm biết Thần Thần không phải là con trai mình, tại sao lại đòi quyền nuôi Thần Thần? Lẽ nào ông muốn giữ cậu con trai

này để ra uy trước mặt mình sao?

Bà Hàn trầm tư giây lát rồi mới hiểu ra, cười lạnh lùng nói:

- Ông Hạ Hồng Viễn là người thù dai. Sao ông ta có thể nuôi con trai


Polly po-cket