liền hỏi: “Ở nơi nào?”
Nhiếp Nguyên Hạ cười khổ, chỉa chỉa phía dưới núi giả, một người tóc tai bù xù, quần áo tả tơi, so với tên ăn
xin còn giống hơn, bụng to cuộn mình ở một chỗ không lớn hơn ổ chó là
bao nhiêu, Nhiếp Văn Siêu lắc đầu thở dài, Tư Mã Thanh Lam vẻ mặt thương tiếc cùng áy náy.
“Vốn là muốn cho nàng uống thuốc nạo
thai, nhưng là mặc kệ chúng ta lấy cái gì cho nàng, nàng hết thảy đều
đánh đổ, luôn chính mình đi phòng bếp ăn đồ ăn thừa, hoặc là trong lúc
chúng ta dùng bữa thì đột nhiên giống như chó nhảy đến trên bàn ăn đồ
ăn, thậm chí biến mình trở thành rác rưởi, ăn thức ăn của chó…” Nhiếp
Văn Siêu dừng một chút. “Hiện tại bụng lớn như vậy, còn muốn bỏ đi đứa
nhỏ cũng nguy hiểm, cho nên ta tính chờ nàng sinh hạ sau đưa cho người
nuôi dưỡng, đến lúc đó hiền chất cháu…”
“Cháu vẫn muốn nàng!” Tư Mã Thanh Lam không chút do dự nói.
“Nhưng nàng điên.”
“Cháu không cần, huống chi…” mặt Tư Mã Thanh Lam run rẩy. “Đem nàng bức điên, không phải cháu cũng có phần sao?”
Nhiếp Văn Siêu lặng một chút, thở dài.
“Đúng vậy, chúng ta đều có phần.”
00000000000000000000000000000000000
Đêm khuya, đột nhiên trong Nhiếp phủ truyền ra từng trận tiếng kêu thê lương, ở trong đêm truyền đi thật xa.
“Quỷ! Quỷ! Ta giết các ngươi! Giết các ngươi!”
“Tiểu thư, nô tỳ là Đào Hồng!”
“Quỷ! Ta giết các ngươi!”
“Cứu… Cứu mạng với, tiểu thư chém ta một đao nha!”
“Giết chết các ngươi! Giết chết các ngươi!”
“Mau! Mau! Đem đứa nhỏ trả lại cho nàng! Trả lại cho nàng! Mau nha!”
Một lát sau, tiếng kêu làm người ta không rét mà run biến mất.
“Lần này bị thương bao nhiêu người?”
“Ba người trọng thương, thiếu chút Đào
Hồng nữa bị giết chết, bụng A Thọ bị đâm một đao, cánh tay A Phúc bị bẻ
gẫy, còn có tám vết thương nhẹ, trừ bỏ Thu Hương ở ngoài, không còn có
nha đầu nào dám đi chăm sóc muội muội.”
Tiếng thở thật dài.
“Quên đi, để cho nàng đem đứa nhỏ giữ ở bên người đi!”
Ít nhất, đứa nhỏ ở bên người nàng thì
nàng sẽ không tóc tai rối loạn chạy ở khắp nơi, cũng sẽ không giết người lung tung, tự nhiên, Nhiếp phủ cũng có thể có một chút bình yên.
00000000000000000000000000000000000
Thật cẩn thận đẩy cửa ra, Thu Hương quan sát không thấy có người, thế mới đánh bạo tiến vào đem khay đặt ở ở
trên bàn, sau đó đi vào nội thất cất tiếng nói.
“Tiểu thư, nô tỳ là Thu Hương, trên bàn
có một chén chè hạt sen, là tự nô tỳ nấu, tốt nhất thừa dịp còn nóng cho tiểu thiếu gia ăn, miễn cho nguội không thể ăn.”
Nội thất yên tĩnh không tiếng động, Thu Hương không khỏi thở dài, xoay người rời khỏi phòng, lui đến dưới lầu bắt đầu quét dọn.
Một lúc lâu sau, nàng rời Vong Tâm Cư đi vào phòng bếp lớn của Nhiếp phủ, chuẩn bị thay tiểu thư dọn bữa tối,
đầu bếp nữ tò mò nhìn qua.
“Thay tiểu thư chuẩn bị sao?”
Thu Hương gật đầu.
“Thật sự là, ngươi còn dám đi hầu hạ tiểu thư, hai ngày trước tiểu thư mới đánh cho đến ói ra máu đầy đất!”
“Ta có thể nào không hầu hạ tiểu thư
sao?” Ánh mắt đau thương lại hối hận Thu Hương hạ xuống.”Nếu không phải
bởi vì ta sợ hãi mà bán đứng tiểu thư, cô gia cũng sẽ không chết, cô gia không chết, tiểu thư cũng sẽ không nổi điên, hết thảy đều là ta làm hại đây!”
Người, thường thường sau khi làm sai mới biết được chính mình sai lầm rồi, cũng hối tiếc không kịp.
00000000000000000000000000000000000000000
Bên bồn mai, từng là cô gái quốc sắc
thiên hương, vẫn tóc tai bù xù như cũ, một thân lam lũ ôm đứa nhỏ thì
thào lời nói nhỏ nhẹ, mà ở cánh cửa hình trăng lưỡi liềm, phụ thân của
nàng ảm đạm thở dài không thôi.
“Lão gia, hay là đem nàng đưa vào am lý
an dưỡng đi! Người cũng biết bây giờ ở trong thành có bao nhiêu người
bàn tán xôn xao, còn có người ở đánh đố nói nàng rốt cuộc là bị cường
bạo, hay là bị nam nhân lừa, thể diện của Nhiếp phủ chúng ta đều bị nàng làm mất hết, thiếp thân nghĩ đến…”
“Hạnh nương!”
Tiếng quát khẽ bao hàm cả tức giận, Hạnh phu nhân không khỏi có chút không yên.
“Lão gia?”
Nhiếp Văn Siêu chậm rãi nghiêng mắt nhìn coi như người xa lạ ngồi bên. “Nàng hận nương của Nhạn nhi như vậy sao?”
Vẻ mặt Hạnh phu nhân khẽ biến. “Thiếp thân… Thiếp thân không hiểu lão gia muốn nói gì?”
“Nàng biết,” Nhiếp Văn Siêu thở dài. “Kỳ thật chính ta cũng biết, chỉ là không muốn suy nghĩ đến nó mà thôi,
nghĩ đến nương của Nhạn nhi đã qua đời, lại đi so đo cũng là vô dụng.
Nhưng nàng lại làm quá lên, giống như không thể làm hại Nhạn nhi bi thảm như nương của nó thì không được, hiện tại ta mới biết được nàng ác độc
như thế nào!”
“Lão gia, sao người lại nói như vậy,” âm thanh Hạnh phu nhân kháng nghị. “Thiếp như vậy cũng là suy nghĩ vì
Nhiếp phủ chúng ta đấy! Lúc trước thiếp nhắc tới, bản thân lão gia ngài
cũng nói thiếp thân nói vô cùng có đạo lý không phải sao?”
“Lúc ấy ta là nóng nảy, nhất thời không
biết nên xử lý lập trường chính mình như thế nào mới tốt, hơn lo lắng
cho người hai nhà, tổng nghĩ đến cho dù như thế nào đều không thể vẹn
toàn đôi bên, bởi vậy nàng vừa nói ta liền đồng ý…”
Mặt Nhiếp Văn Siêu đầy hối hận, thật đáng buồn là, cho dù như thế nào cũng không còn kịp
