The Soda Pop
Chỉ Sợ Tương Tư Khổ

Chỉ Sợ Tương Tư Khổ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323580

Bình chọn: 8.00/10/358 lượt.

thiếu niên liền chạy trốn.

Nhất thời chán nản, mỹ phụ nhân nhịn

không được rống giận với bóng lưng của hắn, “Trở về ta sẽ làm thịt con…

Đệ… Đệ lại tới làm gì?”

Còn chưa rống xong, Quỷ Diêm La lại tới

nữa, đương nhiên, trong lòng vẫn là ôm một đứa nhỏ. Gặp mỹ phụ nhân

trừng mắt dối với hắn, hắn ha ha cười không để ý tới, lại cúi đầu nói

với đứa nhỏ trong lòng: “Cháu là người cuối cùng rồi, mau, mẹ cháu muốn

nổi giận … À nhớ rõ nói lớn tiếng một chút, nếu không ông ngoại cháu

không nghe được.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn tuấn mỹ mang chút

ngại ngùng nhìn Nhiếp Văn Siêu, “Cháu gọi là Lý Liên Thu, sáu tuổi.”

Tiểu nam hài nhỏ giọng nói.

“Đệ…”

Mỹ phụ nhân muốn móc trái tim của Quỷ

Diêm La, nhưng, vù một cái, trong nháy mắt Quỷ Diêm La biến mất không

thấy, chỉ để lại một chuỗi tiếng cười to.

“Yên tâm, Lục tẩu, đệ sẽ không đến nữa, dù sao, tẩu thay Lục ca sinh bốn đứa nhỏ thôi!”

Rốt cục hiểu được là ai đang làm cái quỷ gì, mỹ phu nhân oán hận nhìn lại hướng trên sườn núi, bên kia nam nhân

thanh tú vừa thấy thê tử dùng mắt đỏ giận nhìn, nhanh quay lưng lại làm

bộ như không thấy được, tuy nhiên mỹ phu nhân cũng không buông tha hắn

đơn giản như vậy.

“Ác Diêm La, kế tiếp tốt nhất không phải chàng!” Nàng hung hăng rít gào.

Sau đó, trong gió lại truyền đến âm thanh của mấy hài tử nói chuyện.

“Cha, mẹ muốn nói chuyện cùng cha đấy!”

“Hả? Không có nghe thấy? Chúng con đều nghe thấy được nha!”

“Con cũng có nghe thấy, mẹ nói kế tiếp tốt nhất không phải cha.”

“Không thể nào! Cha, như vậy cha còn muốn đi? Mẹ sẽ tức giận!”

“Trốn đi?”

“Bị mẹ bắt được làm sao bây giờ?”

“Mẹ sẽ đánh cha thật mạnh!”

Nghe đến đó, rốt cuộc mỹ phu nhân nhịn

không được cười ra tiếng, tuy rằng vẫn tức giận nhưng rõ ràng hắn là vì

nàng, hắn yêu nàng giống như nàng thương hắn nhiều như vậy, cho nên có

thể dễ dàng tha thứ năm đó Nhiếp Văn Siêu thương tổn hắn, quên mất bọn

họ hại hắn thành phế nhân.

Hắn thật sự là rất ngốc!

Thở dài, mỹ phụ nhân nhìn quanh bốn

phía, trừ bỏ số ít cuối cùng còn đang giết người ở ngoài, dường như Hồng Y Giáo đã bị tiêu diệt gần như hết, có vài người đã bắt đầu thu dọn

chiến trường.

Vì thế, nàng lại nhìn về Nhiếp Văn Siêu, ánh mắt lạnh lùng.

“Tóm lại, lần này ta vốn kiên trì không

cần xen vào việc của người khác, phải biết rằng, bảy vị Diêm La đều đã

thành thân sinh con, mọi người quả thật nhàn nhã, thật sự không cần chạy tới tự tìm phiền toái, nhất là muốn giúp súc sinh vong ân phụ nghĩa.

Nhưng…”

Nàng lại thở dài.

“Mộ Bạch nói không thể không giúp các

người, có đôi khi hắn bướng bỉnh làm ta cũng không có cách khác, cho

nên, chúng ta đến đây, trừ bỏ giúp các ngươi, hy vọng các ngươi có thể

hiểu được một việc, bảy vị Diêm La xuống tay quả thật ngoan độc, nhưng

bọn hắn giết người đều là trừng phạt đúng tội, mặc kệ bạch đạo hắc đạo

đều giống nhau, bọn họ đều là chết chưa hết tội, Thất Diêm La chỉ là

lười biện giải mà thôi…”

Nói tới đây, khóe mắt thoáng nhìn cuộc

chiến đã chấm dứt, nàng biết sáu vị Diêm La nhìn như thưởng thức phong

cảnh, kỳ thật là đang chờ nàng, vì thế quyết định mau chóng chấm dứt đối thoại.

“Hiện tại, bảy vị Diêm La đều tìm được

truyền nhân, là con của bọn họ, cho nên bọn họ quyết định cùng nhau rời

khỏi giang hồ, hy vọng các ngươi không cần tới tìm chúng ta gây sự đâu!

Cũng không quay lại, đây là lần cuối cùng chúng ta gặp mặt, cho nên… À,

cứ như vậy!”

Thao thao bất tuyệt nói một nửa đột

nhiên qua loa ba chữ liền tuyên bố chấm dứt, thấy được Nhiếp Văn Siêu

ngạc nhiên, lại nhìn mỹ phu nhân vội vội vàng vàng xoay người rời đi,

theo trên sườn núi phi thân xuống dưới, người ngựa lập tức tránh đường,

Nhiếp Văn Siêu nhất thời bừng tỉnh đại ngộ.

Chỉ thấy nam nhân thanh tú thấp giọng

nói lời xin lỗi, nhưng mỹ phụ nhân đánh chết cũng không cho hắn đi qua,

lục Diêm La quay lại, tám người ở chính giữa chiến trường không coi ai

ra gì mở hội biện luận.

Cho đến chưởng môn các phái bạch đạo tề

tụ đi qua tính hướng bọn họ nói lời cảm tạ, tám người lập tức vù vù bay

đi, một người cũng không thấy.

Nháy mắt, tám người kia đã ở trên sườn

núi, chỉ thấy nam nhân thanh tú vung mạnh tay Nhiếp Văn Siêu bên kia,

lập tức bị mỹ phu nhân giận dữ kéo xuống đi, không hiểu được mắng những

thứ gì, nam nhân thanh tú mới không chần chừ cùng mỹ phụ nhân cùng tiến

lên ngựa, đi theo sau xe ngựa rời đi.

Từ nay về sau bảy vị Diêm La không xuất hiện cho trong chốn giang hồ.

Nhưng mười năm sau, trong chốn võ lâm

lại lục tục xuất hiện bảy người đến từ Tây Thùy như bảy vị Diêm La, hơn

nữa võ công sâu không lường được, mặc dù bọn họ không hung tàn tàn nhẫn

như bảy vị Diêm La, lại hỉ nộ vô thường giống như bảy vị Diêm La, làm

theo ý mình, người trong giang hồ xưng bọn họ là ──

Thất Tu La.

Mà, lại là một chuyện xưa khác.

── Toàn thư hoàn ──