nước, vừa lạnh lẽo khiến
cho toàn bộ thể xác và tinh thần đều thả lỏng, Nicole mừng rỡ quay đầu
đối Lidya kêu lên : “A,mẹ mau xem, con mang vào được này! A, ta mang vừa , nó thực hợp với chân của ta!”
Lidya cũng rất ngoài ý
muốn, không nghĩ tới con gái có thể mang vào, vội vàng nói với kỵ sĩ
trưởng : “Ngươi xem ngươi xem, con gái của ta mang vừa, con bé chính là
cô gái vương tử muốn tìm, mau dẫn con bé vào cung đi!”
Kỵ sĩ trưởng mỉm cười, lấy một loại thái độ tập mãi thành thói quen nói với Nicole : “Mời ngài đứng lên đi vài bước.”
Nicole theo lời đứng lên, mới vừa đi vài bước liền “A” một tiếng thét chói tai, sắc mặt bỗng biến trắng nhợt.
Lidya khẩn trương hỏi : “Làm sao vậy? Cục cưng , con làm sao vậy?”
“Mẹ…… Giầy này, giầy này……” Nước mắt Nicole lập tức chảy ra,“Nó ăn chân, mẹ, nó đang ăn chân của con!!”
Lidya bị giật mình không nhỏ, vội vàng phụ con gái cùng nhau đem chiếc hài
thủy tinh kia rút ra, chỉ thấy trên bàn chân trái trắng noãn của Nicole
đã che kín tơ máu tinh mịn, như là bị trăm ngàn cây kim khâu đâm vào.
Bà hô ra một ngụm lãnh khí, khiếp sợ nhìn về phía kỵ sĩ trưởng : “Đây là có chuyện gì?”
Kỵ sĩ trưởng nhún vai, thu lại chiếc hài nói : “Chính như ngài đang thấy,
không phải ai cũng đều có thể mang được hài này. Cho dù miễn cưỡng mang
vào thì lúc đi đường cũng sẽ đổ máu. Nói cách khác, hài này có ma lực ,
nó chỉ tiếp nhận chủ nhân chân chính của nọ.” Lidya cùng Nicole rất xấu
hổ, khi không biết nên nói tiếp thế nào thì kỵ sĩ trưởng lại hỏi :
“Trong nhà ngài còn có vị tiểu thư nào khác nữa không?”
Nicole đáp : “Còn Sisi, nhưng mà khẳng định con bé sẽ không có hứng thú thử giày này……”
“ Thỉnh ngài mời cô đi ra. Bởi vì, vương tử có lệnh, chỉ cần là những cô
gái tuổi từ 16 đến 20 đều phải mang thử hài thủy tinh này.”
Nicole khó xử nhìn về phía mẹ, Lidya nghĩ nghĩ liền kêu nữ bộc đến : “Đi mời nhị tiểu thư xuống lầu.”
Nữ bộc đi hai phút, trở về bẩm báo nói : “Phu nhân, nhị tiểu thư nói cô ấy không có hứng thú.”
Nicole lộ ra một vẻ mặt “Xem, ta chưa nói sai đi” .
Lidya nhìn vẻ mặt nữ bộc không có cách nào, lại nhìn biểu tình kiên quyết của kỵ sĩ trưởng, cuối cùng thở dài nói : “Mời ngài lại chờ thêm chốc lát,
tự ta lên lầu gọi nó.”
Bà đi lên lâu, cánh cửa phòng thứ nhất trên lầu hai đóng chặt, lặng yên không tiếng động. Bà gõ gõ cửa,“Sisi, là mẹ.”
Không có đáp lại.
Bà thử kéo tay cầm cửa, phát hiện không có khóa lại lập tức nói : “Mẹ đi vào đây –”
Đẩy cửa ra, tầm mắt chợt tối.
Bức màn hung thiên nga kín không kẽ hở che nơi có ánh sáng, Sriranda nằm ở trên giường đưa lưng về phía bà, đem chăn trùm kín mít, chỉ lộ ra nửa
đầu cùng một đầu tóc dài.
Thấy con gái như vậy, trong lòng
Lidya có chút khổ sở, đi qua ngồi vào bên giường, ôn nhu nói : “Làm sao
vậy? Cũng không thể nói cho mẹ đã xảy ra chuyện gì sao?”
Sriranda trầm mặc , không có trả lời.
Lidya thở dài, vuốt ve mái tóc của cô, thấp giọng nói : “Kỳ thật mẹ biết con
đang buồn bực cái gì. Con đang vì chuyện ta muốn ly hôn cùng Nicole tiên sinh mà tức giận phải không? Tuy rằng con không nói, nhưng ta biết,
trong lòng con luôn xem thường mẹ, đúng không?”
Bả vai Sriranda run rẩy một chút.
Lidya thấy cô có phản ứng liền tiếp tục nói : “Mẹ xác thực không phải là
người đàn bà tốt, lúc trước cũng là vì tiền mới gả cho Nicole , nhưng
con vì sao không nghĩ, vì cái gì mà ta phải làm như vậy?”
Sriranda vẫn không nói lời nào.
“Là vì…… Con cùng Nicole nha.” Không biết có phải bởi vì bóng tối hay không mà thanh âm của Lidya tràn ngập mỏi mệt cùng tang thương,“Năm đó ta vì
tình yêu gả cho cha con, kết quả chính là cùng ông ấy trải qua cảnh khốn cùng cả đời, ngay cả tiền xem bệnh cho ông ấy cũng không có, cũng bởi
vì vậy mà ông chết đi. Ta thương ông ấy, nhưng như vậy thì thế nào, cũng không phải là chết đi liền hết duyên phận sao? Vì thế ta đã nghĩ, cả
đời của ta đã như vậy, ta không thể để cho Nicole và con cũng chịu khổ
theo, ta muốn tận lực làm cho các con sống tốt một chút, ta muốn các con thuận lợi sinh sống mà không phải giống như ta. Bởi vậy, ta câu dẫn
Nicole, cũng làm cho ông ấy cưới ta……”
Sriranda thống khổ nhắm mắt lại.
“Ta muốn ly hôn với ông ấy cũng là vì suy nghĩ cho các con thôi. Cho dù có
bị nói là con buôn thừa dịp ích kỷ, hám lợi vô tình, ta cũng chấp nhận ! Chỉ cần có thể sống tốt…… Con có thể lý giải nỗi khổ tâm này của ta
không? Sisi, ta biết con không giống Nicole, con bé là đứa ngốc nghếch,
ta nói cái gì thì con bé cũng sẽ tin cái đó, nhưng con thì khác, con có
suy nghĩ của chính mình, con giống người cha thiện lương đã chết đi của
con kia, bởi vậy con không thể chấp nhận việc làm của ta, nhưng, mẹ thật sự thực yêu các con, thật sự.” Lidya cúi thân xuống hôn đầu của cô,
xoay người rời đi.
Khi đi tới cửa thì ngừng một chút, nói
thêm : “Sứ giả của vương tử còn ở dưới lầu chờ, cũng chỉ là đối phó mang thử chiếc giầy này một chút là xong, đừng làm khó người ta .”
Trong phòng im ắng , Sriranda vẫn không phản ứng gì. Lidya thở dài, đóng cửa lại xuống lầu.
Tới dưới lầu, Nicole vội vàn