ến thành đôi cánh màu đen tuyền huyền bí.
Tuy rằng cô nói không cần con chim kia xen vào việc của người khác, nhưng
không thể không thừa nhận, cùng nó nói chuyện một hồi lại khiến tâm thần luôn không yên tâm của cô đột nhiên trở nên thực bình tĩnh.
Cô đã biết mình nên làm thế nào, nên đem một vở cuối cùng của trò khôi hài này diễn ra sao.
Bởi vậy, khi Sriranda sửa lại tóc, đổi quần áo rồi ngồi lên xe ngựa thuê
đến hoàng cung thì đã là mười giờ tối, vũ hội đã tiến hành hơn phân nửa, xa xa có thể thấy được đèn đuốc sáng trưng, bóng người sung động trong
cung điện.
Cô đem giấy mời đưa cho thủ vệ xem xong liền đi
vào, một người thị vệ bộ dáng trẻ tuổi bỗng nhiên xuất hiện, cúi chào
với cô rồi nói : “Xin hỏi ngài là Sriranda tiểu thư sao?”
Sau khi nhận được câu trả lời thuyết phục anh ta còn nói : “Tôi gọi là
Ryan, là hộ vệ trưởng của vương tử. Vương tử phân phó tôi ở đây chờ
ngài, một khi thấy ngài xuất hiện liền mang ngài đi gặp ngài ấy. Bởi
vậy, xin đi theo tôi.”
Haera lại muốn làm gì?
Trong lòng Sriranda mặc dù còn đang nghi hoặc, nhưng trên mặt nửa điểm kinh ngạc cũng không có, mỉm cười nói : “Làm phiền .”
Nhưng mà, nơi Ryan mang cô đi cũng không phải là hội trường vũ hội, mà là một căn phòng yên lặng thoạt nhìn như là thư phòng.
“Mời ngài ngồi ở đây chờ một lúc, tôi đi thông tri với vương tử là ngài đã
tới.” Ryan nói xong câu đó liền đi ra ngoài, cửa phòng khép lại, toàn bộ thư phòng cũng chỉ còn lại một người là cô.
Cô đánh giá
thư phòng của Haera vương tử cùng thư phòng bình thường cũng không khác
nhau là mấy, có vẻ có rất nhiều sách, trên tường treo đầy tranh, mặt
trên dều ký tên anh ta, xem ra đều là do vương tử tự mình vẽ . Trên bàn
học còn bày một cái bản đồ thế giới thật to, gần sát Maia đại lục là Oka Biscay đại lục, ở trên thủ đô Florence của đại lục dùng một cây bút mực màu vẽ một vòng tròn.
Chẳng lẽ là nơi vương tử muốn đi?
Cơn gió mềm nhẹ thổi vào, cửa sổ thư phòng mở rộng, Sriranda đi đến bên cửa sổ nhìn xuống, vừa lúc nhìn thấy phía sau hoa viên, dưới bức tượng nữ
thần trong hồ nước, mặt nước nhộn nhạo, ánh trăng chói lọi đem hai người bên suối phun chiếu thật rõ ràng.
– Haera, cùng Cinderella.
Hai người đều có mái tóc vàng xinh đẹp, thân hình tinh tế mà tao nhã, đứng chung một chỗ đúng là xứng đôi nói không nên lời.
Tâm Sriranda cách một chút.
Trong nháy mắt này cô nhớ tới Haera ôn nhu.
Anh nói : “Ta thủy chung cho rằng, những người tùy ý lăng nhục song thân người khác đều đáng nhận được trừng phạt.”
Không thể không thừa nhận, lúc ấy trái tim của cô đập thật nhanh, như là cánh cửa trong tâm luôn luôn đóng chặt bất chợt bị mở ra, làm cho những lời
ái muội đó không cẩn thận thẩm thấu tiến vào.
Mà giờ phút này cô cầm lấy bệ cửa sổ, nhìn hai người kia ở dưới đêm trăng tản bộ, tâm tình trở nên thực vi diệu.
Cô hy vọng Cinderella có thể thành công, như vậy nguy cơ trước mắt có thể
được giải quyết. Nhưng nếu Cinderella thật sự thành công , có lẽ cô
ngược lại sẽ cảm thấy khó chịu.
Ánh trăng giữa bầu trời,
bóng đêm say lòng người, ngẫu nhiên Cinderella sẽ ngẩng đầu lên cùng
Haera nói cái gì đó, tư thế có vẻ vô cùng thân thiết.
Bọn họ đã tiến triển đến bước nào?
Lưỡng tình tương duyệt sao?
Sau đó Ryan xuất hiện đi đến chỗ Haera, sau khi Haera nghe anh ta nói xong
liền nói chút gì với Cinderella rồi một mình trở về đi, Ryan cùng
Cinderella nói nói mấy câu lại biến thành anh ta cùng với cô ấy tiếp tục bước chậm bên hồ suối phun.
Đợi vài phút nữa, cửa thư phòng mở ra, Haera vội vàng đi vào.
“Thực xin lỗi, đã để cho cô đợi lâu.”
Sriranda không có xoay người lại mà tiếp tục nhìn hai người kia, Haera quả nhiên tò mò tiến lại hỏi : “Đang nhìn cái gì?” Khi ánh mắt rơi xuống trên
người Cinderella thì nhẹ nhàng mà a một tiếng.
“Cô ấy rất đẹp, không phải sao?” Sriranda làm cho thanh âm thả chậm, cô thừa nhận là cô đang thử.
Nhưng mà, Haera lại từ chối cho ý kiến cười cười,“Chắc vậy. Bất quá, so với
việc thảo luận mỹ mạo của người khác, hiện tại ta có việc quan trọng cần nói với cô.”
Sriranda nhướn nhướn lông mi lên.
“Là như vầy, buổi sáng ta đã quá mức vội vàng, rất nhiều chuyện còn chưa có nói rõ, sau đó ta nghĩ kĩ một chút, xác thực đột nhiên mời cô đi cùng
ta thật sự là rất đường đột . Bởi vậy tối nay ta vẫn chờ đợi cô đến,
thừa dịp cơ hội này giải thích rõ với cô.” Haera từ trong ngăn tủ lấy ra một cái hộp để lên bàn học, sau đó mở nắp hộp ra cho cô xem.
Bên trong bày ba viên ngọc kích thước giống nhau nhưng màu sắc khác nhau.
Một viên sắc hồng tựa mặt trời lóa mắt; Một viên màu tím tao nhã đẹp đẽ quý giá; Còn một viên còn lại như mặt nước xanh thẳm, bên trong có hoa văn
màu trắng, giống từ chính giữa mở tung , nhưng mặt ngoài lại bóng loáng
hoàn hảo như trước.
“Cô có biết đây là cái gì không?”
“Ngọc sáp.” [ * Trong hoàng thất Châu Âu cổ đại xem ngọc sáp như trân bảo rất quý trọng_tác giả.'>
“Đáp án đúng. Nhưng chúng nó không phải viên ngọc sáp bình thường, nhìn kĩ lại.”
Sriranda thấy anh nói thận trọng, liền lấy một viên trong đó ra, cẩn thận qu