: “Cẩn thận,
ma quỷ đang tới gần cô, đang lung lay tâm môn (cánh cửa tâm hồn) của
cô.”
Sriranda nhíu mi, có ý gì? Nó là chỉ ý niệm ích kỷ
muốn bỏ lại mọi người cùng vương tử đi du lịch thoáng hiện một lần trong đầu cô kia sao? Ngay cả ý tưởng trong đầu của con người mà nó cũng có
thể biết sao? Như vậy không phải thực đáng sợ?
Cô nhướng mày, sắc mặt lãnh đạm : “Thì thế nào? Cho dù ma quỷ thật sự đến đây thì sẽ thế nào?”
Thần điểu nhìn chăm chú vào cô, thật lâu, mới trả lời : “Cùng ma quỷ làm bạn, sẽ vĩnh viễn không chiếm được hạnh phúc.”
Hạnh phúc? Cô cười nhạo ra tiếng,“Như vậy, mời ngươi nói cho ta biết, cái gì lại là hạnh phúc?”
Cái gì là hạnh phúc? Cùng chung hoạn nạn với các cô, luôn mặc niệm cái gọi
“Cốt nhục chí thân” tựa như không thể thiếu không khí, chính là cái gọi
là hạnh phúc sao? Tiếp tục chịu được những người xung quanh mình ngu
xuẩn ti tiện keo kiệt, trải qua những ngày chết lặng chính là hạnh phúc
sao?
“Hạnh phúc chính là khi cô cảm thấy rét lạnh thì cảm
nhận được ấm áp. Khi cô cảm thấy cô độc sẽ cảm nhận được tình bạn. Khi
cô phẫn nộ sẽ cảm nhận được bình tĩnh. Khi cô ủy khuất sẽ cảm nhận được
thỏa mãn. Khi cô nhàm chán cảm nhận được vui vẻ. Khi cô sợ hãi sẽ cảm
nhận được chỗ dựa……” Thần điểu ngừng một chút, nhìn chăm chú vào ánh mắt của cô, chậm rãi nói,“Nói trắng ra, chính là khi cô học được như thế
nào yêu người khác, mà người khác cũng yêu cô.”
Cả người Sriranda chấn động thật mạnh.
“Đây cũng chính là điểm khác nhau lớn nhất giữa cô và Cinderella.”
Huyết sắc trên mặt nhanh chóng thối lui, khuôn mặt của cô dưới ánh trăng càng trở nên tái nhợt.
“Ta biết cô vẫn khinh thường Cinderella, cô cảm thấy cô ấy là một cô gái
yếu đuối ngốc nghếch, bởi vậy cô vẫn thủy chung không rõ vì cái gì mà ta sẽ giúp cô ấy, cô cho rằng việc này chẳng qua là chỉ là cái tiết mục
thêm vào cuộc sống mà thôi.”
Đúng vậy, cô chính là cho rằng như vậy. Chẳng lẽ…… Không phải sao?
“Nhưng, cô lại xem nhẹ Cinderella là một cô gái giàu tình yêu. Cô ấy nhiệt tình yêu thương mọi thứ trên thế giới này, còn có cô. Cô ấy thương cha mình, cho dù ông ta càng thương nhóm người các cô. Cô ấy yêu mẹ kế của mình,
cho dù mẹ cô luôn đối với cô ấy không tốt. Cô ấy còn yêu các chị của
mình, cho dù các cô thường xuyên làm khó dễ cô ấy…… Tất cả hết thảy, cô
ấy đều yên lặng chịu đựng, không có nửa câu oán hận. Ở trong suy nghĩ
của rất nhiều người thì như vậy thực ngốc. Nhưng theo suy nghĩ của ta
thì thật vĩ đại. Một nhân loại có thể vô tư thiện lương như vậy thật là
đáng quý . Cũng bởi vì có người như cô ấy tồn tại, thế giới này vẫn tốt
đẹp.”
Sriranda cắn môi, trầm mặc.
“Bởi vậy,
thượng đế sẽ không bạc đãi những cô gái tốt như cô ấy. Cô ấy trả giá vì
tình yêu, cuối cùng sẽ được người khác hồi báo. Nhưng…… Cô thì sao?”
Gió thổi lên, mái tóc dài của Sriranda bắt đầu bay tán loạn, mà cô vẫn đứng không nhúc nhích, tùy ý chúng nó rối loạn.
“Cô không hiểu cái gì là yêu, trên thế giới này, cô không thương bất luận
kẻ nào, cũng không có người thương cô. Bởi vậy vô luận phát sinh chuyện
gì, cô chỉ biết suy nghĩ, đối mặt cho chính mình. Khi cô phát hiện không thể đối mặt thì bắt đầu trốn tránh. Sriranda, ma quỷ thích nhất người
như vậy, bởi vì tâm của bọn họ luôn yếu ớt, rất dễ dàng bị ăn mòn.”
Thanh âm của nó như có năng lực mê hoặc lòng người, ánh mắt Sriranda có
khoảnh khắc hoảng hốt, nhưng ngay sau đó lại lần nữa trở lại thanh minh.
Cô thở sâu, giương mắt,“Ngươi nói xong rồi?”
Thần điểu cười cười, ý cười rõ ràng ấm áp lại ngả ngớn,“Ta biết những lời này cô nghe không vào…… Xem như ta nhiều chuyện đi.”
“Đúng vậy, ngươi nhiều chuyện .” Thanh âm của Sriranda thật bình tĩnh, từng
từ rõ ràng,“Mong ngươi nhớ kỹ, ngươi là thần thủ hộ của Cinderella,
không phải của ta. Bởi vậy, ngươi chỉ cần quản tốt chuyện của cô ta là
được , ta sẽ như thế nào thì không cần ngươi quan tâm.”
Cánh của Thần điểu khẽ giương một chút, mở ra lại khép lại.
“Về phần ngươi nói cái gì ma quỷ, vậy ngươi có thể yên tâm, bởi vì –”
Sriranda nhẹ nhàng loan môi dưới, ánh mắt như hắc trân châu lòe lòe tỏa
sáng, kiên định, cương nghị, và vô tình,“Ma quỷ còn chưa xứng trở thành
tín ngưỡng của ta.”
Đúng vậy, ma quỷ còn không xứng trở thành tín ngưỡng của cô.
Mà cô cũng không tin thượng đế.
Trên thế giới này, chân chính có thể trông cậy vào , chỉ có chính mình.
Và cũng như thế, chân chính có thể yêu , cũng chỉ có chính mình.
Bởi vì, chỉ có chính mình sẽ không vứt bỏ bản thân, chỉ có chính mình sẽ
không lừa gạt bản thân, và cũng chỉ có chính mình sẽ không thương tổn
bản thân.
– cô có chính cô là đủ.
Sriranda giang rộng bước chân, lúc này đây bước đi thoải mái , không còn quay đầu lại.
Ánh trăng chiếu lên tấm lưng của cô, chiếc lưng thẳng tắp đi từng bước một rời khỏi tầm mắt của thần điểu.
Qua thật lâu, thần điểu mới thu hồi ánh mắt của mình, nhẹ nhàng cười, thấp
giọng thì thào : “Ma quỷ còn không xứng trở thành tín ngưỡng của cô……
sao?”
Đôi cánh mở rộng ra, rõ ràng là tím trắng minh diễm, trong nháy mắt lại thay đổi.
Bi