nước nóng, nếu chỉ có nước lạnh, rửa mặt xong chắc mặt tôi biến thành băng điêu khắc mất.
Đánh răng rửa mặt xong quay về cabin, đi giày vào, kiểm tra xem còn bỏ quên thứ gì không.
Chỉnh lại quần áo, đeo ba lô, tôi và Noãn Noãn xuống tàu.
“Cuối cùng cũng đến Cáp Cáp Cáp Nhĩ Tân của anh rồi,” Noãn Noãn nói. “Có cảm tưởng gì không?”
“Bắc Kinh lạnh, Cáp Nhĩ Tân lại càng lạnh, ngay đến câu nói đùa của Noãn
Noãn cũng lạnh hơn Đài Loan.” Răng lợi va lập cập, tôi nói: “Tóm lại chỉ có một chữ lạnh.”
“Còn không mau đeo khăn đội mũ vào.” Tôi quàng khăn quanh cổ, nhưng mũ len thì chưa đội bao giờ, nên có đội thế nào
cũng vẫn thấy kỳ kỳ.
Noãn Noãn giúp tôi chụp mũ len, lại chỉnh chỉnh một chút rồi vỗ nhẹ lên đầu tôi.
“Được rồi.” Noãn Noãn nhoẻn miệng cười.
Đang chuẩn bị lên xe taxi, tay vừa chạm vào tay nắm cửa kim loại, đã nghe tách một tiếng, ngón tay tôi lập tức rụt lại.
“Trời lạnh,” Noãn Noãn cười nói, “tĩnh điện cũng mạnh hơn.”
“Những ngày này không đến nỗi phải sống nguy hiểm vậy chứ” tôi nói.
“Bị giật nhiều rồi cũng quen thôi” Noãn Noãn nói.
Noãn Noãn nói trước đây để tóc dài, có lần đi taxi sợi tóc vô tình quẹt qua tay nắm cửa, kêu lép bép một trận ầm ĩ.
“Còn thấy cả tia lửa điện nữa cơ” Noãn Noãn nhoẻn cười.
Tôi nói như thế thật là hay, tóc bị giật nhiều sẽ thành xoăn, đỡ tốn tiền đi uốn tóc.
Ngồi lên taxi, chiêm ngưỡng buổi sớm Cáp Nhĩ Tân qua cửa kính xe, bầu trời xanh trong không một gợn mây.
Cáp Nhĩ Tân quả không hổ với tên gọi “Mátxcơva phương Đông”, thành phố mang đậm phong vị Nga, đi trên phố cũng thường thấy những kiến trúc mái nhọn kiểu Nga.Tôi và Noãn Noãn ăn sáng ở một tiệm bánh bao Goubuli, thuộc
chuỗi cửa hàng nhượng quyền của bánh bao Goubuli Thiên Tân.
Bánh bao nóng hôi hổi, vỏ mỏng vị thơm ngon, lại thêm hương thơm của cháo đậu xanh, khiến toàn thân tôi bắt đầu thấy ấm áp.
Hàng quán ở Cáp Nhĩ Tân hầu như đều sáng 8 giờ mở hàng, tối 7 giờ đóng cửa, việc này thật khó tưởng tượng nổi ở Đài Loan.
Tôi và Noãn Noãn đến một cửa tiệm có vẻ như trà quán, trước khi vào cửa,
Noãn Noãn dặn: “Người lát nữa sẽ gặp họ Tề, chúng ta phải gọi ông ấy
là…”
“Bác sĩ Tề Ngõa Ca *”, tôi cắt ngang lời em.
* Bác sĩ Zhivago, một tiểu thuyết của nhà văn Liên Xô Boris Pastemak từng được
Viện Hàn lâm Thụy Điển trao giải Nobel Văn học năm 1958, đã được chuyển
thể thành phim.
“Cáp Nhĩ Tân đã đủ lạnh rồi, tuyệt đối không được nói mấy câu đùa lạnh tanh ấy nữa.” Noãn Noãn bật cười. “Hơn nữa bác sĩ
Tề Ngõa Ca vào Đại lục đã đổi tên rồi, gọi là bác sĩ Nhật Ngõa Qua.”
“Em cũng nói đùa lạnh tanh đấy thôi,” tôi nói.
“Tóm lại phải gọi ông ấy là thầy Tề, chứ không phải bác sĩ Tề.”
Tôi gật đầu, định mở cửa bước vào, nhưng vừa chạm vào tay nắm cửa đã lại bị điện giật kêu tanh tách.
Tôi đã tới chỗ Noãn Noãn làm việc, biết là nhà xuất bản hay tòa soạn tạp chí gì đấy, nhưng không hỏi kỹ.
Vì vậy ngôn ngữ và nội dung Noãn Noãn nói chuyện với thầy Tề, chẳng hề khiến tôi buồn chán.
Nếu như tôi và Noãn Noãn đổi vai cho nhau, tôi bàn chuyện công việc, em đi
cùng tôi, đoán chắc em nghe chưa được mười phút là đã gật gù rồi.
Để không chỉ đơn thuần là một thứ đồ trang trí, tôi cũng lôi sổ tay ta vẽ
nhăng vẽ cuội, giả vờ bận bịu; thỉnh thoảng cũng gật đầu nói mấy câu đại để như ngài nói đúng lắm, nói rất hay, rất có lý, vân vân.
Cuộc phỏng vấn với thầy Lý kết thúc, chúng tôi tới một tòa nhà như được xây dựng từ những năm 60.
Người gặp lần này là một thím tầm 50 tuổi, “họ An,” Noãn Noãn nói.
“Chẳng nhẽ là Anna Karenina*?” tôi nói. “Cáp Nhĩ Tân thật là quá Nga.”
* Tên nhân vật chính trong tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Nga Lev Nikolayevich Tolstoy.
“Lương Lương.” Noãn Noãn lạnh tanh nói.
“Dạ,” tôi nói, “phải gọi thím ấy là cô An.”
“Ừ.” Noãn Noãn lại nhoẻn cười, “Hơn nữa Anna Karenina đáng nhẽ phải họ Ka mới đúng.”
Rời khỏi nhà cô An thì cũng vừa 12 giờ trưa. Noãn Noãn có vẻ hơi cuống, vì hình như cuộc hẹn tiếp theo sắp muộn rồi.
Gọi một chiếc taxi, tôi vội vàng mở cửa xe, lại bị giật phát nữa.
Xuống xe, ngẩng đầu nhìn, trên tấm biển viết: “Nhà hàng Âu Portman”.
Cũng may tay nắm cửa làm bằng gỗ, không lại bị giật tiếp thì tôi chắc sẽ giống Châu Tinh Trì, học được thần quyền Điện giác mất.
“Đeo găng tay vào đi,” Noãn Noãn nói, “sẽ không bị điện giật nữa.”
“Sao giờ em mới nói?”
“Vì em muốn thấy anh bị giật chứ sao” Noãn Noãn cười cười nói.
Tôi ngẫm nghĩ mình cũng ngốc thật, quyết định về sau lúc nào cũng sẽ đeo găng tay, vào trong phòng mới tháo ra.
Noãn Noãn rất nhanh đã bước tới bên bàn một người đàn ông trung niên tầm 40 tuổi, nói: “Thành thực xin lỗi, cháu đến muộn rồi.”
Người đàn ông cười nói không sao, ra ý cho chúng tôi ngồi xuống hẵng nói.
“Từ thời đi học cháu đã rất thích tác phẩm của chú, hôm nay được gặp chú thế này thật vinh hạnh quá,” Noãn Noãn nói.
“Tiền Trung Thư nói không sai, thích ăn trứng gà, nhưng không cần phải đi xem con gà đẻ trứng trông thế nào.” Người đàn ông cười ha hả. “Có những
người không gặp thì hơn.” Ừm, người này hẳn rất giỏi giao tiếp đây.
Quan sát nhà hàng kiểu N