Noãn.
Noãn Noãn nhìn tôi, bật cười, rồi viết ngay xuống cạnh chữ Lương Lương: Noãn Noãn.
“Anh cũng tới cầm cành cây đi,” Noãn Noãn nói. “Chúng ta cùng nhắm mắt, viết ra bốn chữ
Tay phải tôi và Noãn Noãn cùng nắm lấy cành cây nhỏ, chúng tôi nhắm chặt mắt, viết từng nét trên tuyết.
Có lúc cảm thấy như Noãn Noãn đang dẫn tôi, có lúc dường như lại là tôi
đang dẫn em, nhưng nét bút không hề vì thế mà ngắt quãng.
Viết xong mở mắt ra nhìn, trên tuyết hiện lên bốn chữ rõ ràng: Đều ở Bắc Kinh.
“Cũng may bốn chữ này phồn thể và giản thể không có gì khác biệt” tôi nói.
“Đúng thế” Noãn Noãn nói.
“Ban đầu anh còn tưởng em định viết thiên trường địa cửu chứ” tôi nói.
“Anh mơ vừa thôi.” Noãn Noãn trừng mắt nhìn tôi.
“Lẽ nào là đời đời kiếp kiếp?”
“Lương Lương.”
“Ừ,” tôi nói, “anh im miệng.”
Tôi lại nằm soài ra, Noãn Noãn cũng im lặng ngồi bên tôi.
“Noãn Noãn,” tôi nói, “được gặp em thật là tốt.”
Noãn Noãn cười, không nói gì.
“Nếu anh cứ lặp lại câu này mãi, em lượng thứ cho anh nhé.”
“Được,” Noãn Noãn nói, “em sẽ lượng thứ cho anh.”
“Anh đói chưa?” Noãn Noãn nói.
“Ừ,” tôi nói.
“Đi ăn trưa thôi,” Noãn Noãn nói.
Tôi đang định đứng dậy, thì đột nhiên mặt bỗng lạnh buốt, hóa ra Noãn Noãn nắm một vốc tuyết ném vào mặt tôi.
Nhổ phì phì tuyết trong miệng ra, lau lau mắt kính, đứng lên, đã thấy Noãn Noãn vào xe rồi.
Lên xe, Noãn Noãn vẫn cười khanh khách không dứt.
Tôi nói mặt tôi đông cứng lại rồi, Noãn Noãn nói như vậy tốt quá, để tôi đỡ tiếp tục nói nhảm.
Chẳng bao lâu sau, chúng tôi xuống xe, đi mấy bước liền nhìn thấy biển hiệu “Toàn Tụ Đức”.
Tôi nhớ lại năm ngoái lúc đi dạo xong phố Đại Sách Lan, đứng đợi xe, Noãn
Noãn nói lần sau tôi tới Bắc Kinh sẽ đãi tôi ăn vịt quay.
“Noãn Noãn,” tôi nói, “em vẫn còn nhớ à”.
“Đương nhiên rồi” Noãn Noãn nhướn lông mày.
Tới Toàn Tụ Đức đương nhiên phải ăn vịt quay, lẽ nào lại gọi gà rán.
Ngoài vịt quay ra, chúng tôi gọi thêm vài món vịt đặc sắc khác, ngoài ra để tránh dầu mỡ nhiều bị ngấy, còn gọi cả ít rau xanh.
Món vịt quay được đưa lên, đầu bếp còn đặc biệt đến tận bàn cắt từng lát thịt vịt, thật là quá đã.
Tôi gộp chung phần bữa sáng với bữa trưa lại ăn, Noãn Noãn thấy tôi ăn ngon miệng, nói ở Toàn Tập Đức là vịt quay treo bếp, ngoài ra còn có loại
vịt quay trong lò ở các cửa hàng rẻ hơn, có cơ hội cũng nên đi nếm thử,
mùi vị hoàn toàn không giống nhau.
Bữa này cũng hệt bữa tối qua, tôi ăn no căng bụng.
Lấy cớ vào nhà vệ sinh, tôi lén đi thanh toán.
“Lương Lương,” Noãn Noãn nói giọng trách cứ, “sao anh lại tranh trả tiền nữa?”
“Noãn Noãn,” tôi nói, “Đài Loan có một truyền thống, nếu lần thứ hai cùng con gái đi ăn mà để con gái trả tiền, người con trai sẽ bị đen đủi suốt hai tháng.”
Noãn Noãn sững người, rồi lập tức bật cười, nói: “Hóa ra tối qua cũng là anh nói bừa.”
Ra khỏi Toàn Tụ Đức, Đại Sách Lan ở chếch ngay đối diện.
“Đi dạo chút đi.” Noãn Noãn lên tiếng.
“Ừ.” Tôi gật đầu.
Đại Sách Lan vẫn chẳng thay đổi gì, chỉ thêm vài cửa hàng bán quần áo giá rẻ.
Nét thuần khiết tôi và Noãn Noãn từng có ở đây năm trước hẵng còn, điều này khiến chúng tôi dường như đều thở phào nhẹ nhõm.
Vòng đi vòng lại một lượt, chúng tôi lại ngồi trước Đồng Nhân Đường nghỉ chân.
Điện thoại Noãn Noãn đổ chuông, tôi đứng lên đi ra phía khác cách mười bước, Noãn Noãn nói chuyện điện thoại, chốc chốc lại ngẩng đầu nhìn tôi.
Ngắt máy xong, tôi nhận ra Noãn Noãn nhíu mày.
“Sao thế?” Tôi bước lại bên Noãn Noãn.
“Sếp kêu em đi phỏng vấn mấy người,” giọng Noãn Noãn nghe có vẻ hờn trách.
“Em đã nói trước ông ấy rồi, mấy ngày này đừng gọi em, có việc thì kêu
người khác ấy.”
“Sếp em nói sao?”
“Sếp nói, cô là người khác, người khác chính là cô.”
“Thâm thúy thật.”
“Đúng thế.”
Noãn Noãn im lặng, dường như rất khó xử.
“Noãn Noãn,” tôi nói, “nếu không cản trở công việc của em, anh đi cùng em có được không?”
Noãn Noãn có vẻ kinh ngạc, quay sang nhìn tôi.
“Anh nghĩ em hẳn cảm thấy nếu không đi cùng anh thì không phải lắm, nhưng lỡ dở công việc thì cũng phiền, vì vậy nếu anh đi cùng em thì chẳng phải
nhất cử lưỡng tiện còn gì,” tôi nói. “Đương nhiên là nếu không cản trở
gì việc của em.”
“Em biết ngay anh sẽ nói thế mà.” Noãn Noãn nhìn nhẹ nhõm hẳn. “Đương nhiên là không cản trở gì rồi.”
“Vậy thì cứ coi anh là con bọ chét đi.” Tôi cười cười.
“Tốt quá rồi,” Noãn Noãn cười, “nhưng em phải nhờ người mua thêm vé tàu hỏa.”
“Vé tàu hỏa?” Tôi rất hiếu kỳ. “Không phải là ở Bắc Kinh à? Chúng ta sẽ đi đâu?”
“Cáp Nhĩ Tân,” Noãn Noãn nói.
“Cáp… Cáp…” tôi lắp bắp, “Cáp Nhĩ Tân?”
“Là Cáp Nhĩ Tân, không phải là Cáp Cáp Cáp Nhĩ Tân.” Noãn Noãn cười rất vui vẻ. “Chỉ một chữ Cáp thôi.”
Tôi đứng sững như trời trồng, mãi lâu sau vẫn chẳng nói nổi nên lời.
Từ Bắc Kinh tới Cáp Nhĩ Tân gần 1248 cây số, tám rưỡi tối có một chuyến
tàu tốc hành chạy thẳng đến đó, 7 giờ 5 phút ngày hôm sau đến Cáp Nhĩ
Tân, phải ngồi 10 tiếng 35 phút đồng hồ.
Đầu tiên, Noãn Noãn nhờ người mua hai vé giường nằm mềm tầng dưới, rồi chúng tôi trở về khách sạn, lên phòng chuẩn bị hành lý.
Trả phòng trướ
