ệ thuật
Phục hưng, Baroque, Gothic, Byzantine, Eclectic, Art Nouveau.
Màu sắc kiến trúc cũng muôn vẻ, tông đỏ, tông xanh, tông vàng, tông hồng, tông xám đủ cả.
Cả con phố lớn như một hành lang dài trưng bày các tác phẩm kiến trúc nghệ thuật, mang khí chất cao ngạo cùng không khí lãng mạn.
Mặt đường lát đá hoa cương, bởi tuổi thọ đã hơn 100m, trên mặt đường đôi chỗ cũng xuất hiện những vết lồi lõm.
Đá hoa cương dài 18 xăng ti mét, rộng 10 xăng ti mét, cao gần nửa mét,
từng phiến từng phiến gắn sâu vào mặt đất, lát thành một con đường đá
dài tăm tắp. Mỗi phiến đá hoa cương đáng giá chừng một tháng sinh hoạt
phí của người dân Trung Quốc hồi ấy.
Những cột đèn đường đen sì được dựng theo hình đế nến, trên đế nến không cắm nến mà dùng bóng đèn mờ.
Giống như hầu hết các cột đèn trên đường phố châu Âu vào thế kỷ XIX.
Lờ mờ nghe tiếng vó ngựa lách cách, bất giác ngoảnh đầu lại nhìn, cứ ngỡ từ đâu đột nhiên xuất hiện một chiếc xe ngựa.
Trong đầu lập tức hiện lên một cảnh phim “Chiến tranh và hòa bình”, khi Audrey Hepburn bước từ trên xe ngựa xuống.
Hôm nay là thứ Bảy, đây là phố đi bộ, ô tô không được đi vào, không biết xe ngựa liệu có được không?
Trên phố nô nức những dòng người, gót giày các cô gái gõ nhịp lên mặt đá hoa, phát ra những tiếng trong vắt.
Con gái Cáp Nhĩ Tân dáng người cao, sống lưng thẳng, khuôn mặt ngời sáng thông minh, cảm giác rất cool.
Nếu như cưa cẩm các cô mà ăn nói không đứng đắn, chắc hẳn sẽ bị đánh cho trọng thương.
Những cô gái Nga tuổi đôi mươi cũng không ít, hầu hết bọn họ đều mặc áo da bó sát người, để lộ đường cong quyến rũ.
Khuôn mặt trắng như tuyết ửng hồng, từng lọn tóc vàng tràn ra khỏi mũ len, cả đoạn đường ríu rít nói cười chạy nhảy, hệt những tinh linh trong tuyết
trắng.
Nhưng mấy cô gái Nga duyên dáng xinh đẹp trước mắt thường
là đến chừng 30 tuổi, người đã bắt đầu sồ sề chỉ có sồ ra chứ không có
sồ vào.
Chẳng trách nước Nga lại sản sinh ra bao đại văn hào là
vậy, bởi so với những con người ở các nơi khác trên thế giới, bọn họ
càng dễ dàng lĩnh ngộ được đạo lý nét đẹp chỉ tồn tại trong thoáng chốc.
“Nói gì thế” Noãn Noãn nói.
“Hì hì” tôi bật cười.
“Anh thấy con gái Đông Bắc so với con gái Giang Nam thế nào?” Noãn Noãn hỏi.
“Anh còn chưa tới Giang Nam mà,” tôi nói.
“Chẳng phải anh từng ở Tô Châu còn gì?”
“Tô Châu được tính là Giang Nam à?”
“Linh tinh” Noãn Noãn nói.
Con gái Giang Nam lúc nói chuyện sóng mắt đong đưa, nhẹ nhàng duyên dáng,
con người thanh nhã giống cây liễu rủ bóng bên hồ; con gái Đông Bắc đứng thẳng tự tin, da trắng, nét đẹp như vẽ, giống cây bạch dương bên đường
cao tốc từ sân bay Thủ đô.
“Nhưng bọn họ đều rất xinh đẹp” tôi nói. “Con gái Giang Nam thanh tú, con gái Đông Bắc tươi tắn.”
“Vì thế em là bạch dương?” Noãn Noãn nói.
“Hả?”
“Anh quên rồi à?” Noãn Noãn nói. “Em cũng là con gái Đông Bắc đấy.”
“Em là đẳng cấp nữ thần, không thể đem so sánh với những thứ phàm trần được.”
“Em lại cứ muốn anh so sánh cơ” Noãn Noãn nói.
“Nếu như buộc phải hình dung, vậy thì em giống bạch dương liễu” tôi nói.
Năm cô gái Nga tiến lại phía chúng tôi, nói mấy câu tiếng Anh đơn giản, nhờ tôi giúp họ chụp kiểu ảnh.
Tôi đón lấy máy ảnh của các cô, quay sang thở dài với Noãn Noãn, nói: “Đẹp trai phiền thế đấy.”
Bối cảnh là tượng bốn cô gái kéo vĩ cầm, một người đứng, ba người ngồi, dáng người cao ráo, sinh động duyên dáng.
Tôi chụp xong, bèn nhờ một cô trong số họ chụp giúp tôi và Noãn Noãn bằng máy ảnh của Noãn Noãn.
Tôi và Noãn Noãn giơ hai tay làm hình chữ V.
Cầm tấm ảnh chụp trên con phố này, bạn có thể đi huênh hoang với mọi người
là đã từng tới châu Âu, đảm bảo bọn họ không thể phân biệt nổi.
Chỉ duy có một sơ hở nhỏ, đó là mấy chữ tiếng Trung trên các biển hiệu cửa hàng.
“Anh được đấy” chụp ảnh xong, Noãn Noãn nói. “Còn chọn cô xinh nhất để nhờ nữa.”
“Anh tốn bao tâm huyết đấy” tôi nói.
“Tốn nhiều tâm huyết thế nào?”
“Cô gái Nga đó e rằng là cô xinh nhất trên phố này, cô ấy chắc cũng nghĩ
như thế” tôi nói. “Nhưng đây là Trung Quốc, sao có thể để mấy cô tóc
vàng mắt xanh huênh hoang tự đắc được. Vậy nên anh nhờ cô ấy chụp ảnh
em, để cô ấy nhận thức được rằng núi cao còn có núi cao hơn. Em không
thấy tay cô ấy bấm nút chụp còn run run vì xấu hổ à?”
“Nói luyên thuyên.” Noãn Noãn hứ một tiếng.
Khuôn mặt trắng ngần của Noãn Noãn ửng đỏ lên lạnh, lọn tóc đen dưới mũ len khẽ lướt qua mặt.
Trong mắt tôi, Noãn Noãn là cô gái đẹp nhất con phố này.
Noãn Noãn mới là tinh linh của tuyết trắng.
Tới nhà thờ Thánh Sophia, đây là giáo đường Chính thống giáo lớn nhất ở khu vực Viễn Đông.
Nhà thờ được xây bằng gạch nung đỏ, cửa sổ vòm gắn kính thạch anh màu.
Được xây theo hình chữ thập không đều, chính giữa là mái vòm kiểu Byzantine mang dáng củ hành tây màu lục đậm; trước sau trái phải là những ngọn
tháp màu lục đậm theo kiến trúc Nga, trên mái vòm và tháp đều có thánh
giá vàng.
Dưới bầu trời xanh trong vắt, từng đàn bồ câu trắng bay lượn trên quảng trường trước nhà thờ.
Noãn Noãn dang hai tay ra, quả thực có hai chú bồ câu đậu
