c hai đêm, đổi sang đặt phòng vào ngày kia, đem va li xuống ký gửi dưới tầng một của khách sạn.
Ra khỏi khách sạn, Noãn Noãn nhìn tôi, nói: “Phải mua cho anh một đôi găng tay.”
“Không cần đâu,” tôi nói, “anh đút tay vào túi áo là được rồi.”
“Ừm,” Noãn Noãn gật đầu, “vải da chống lạnh tốt đấy.”
“Đút hai tay vào túi áo, cũng hệt như đút vào găng tay thôi” tôi nói.
“Loại da nào nhỉ?” Noãn Noãn nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, “da cừu đi.”
“Đừng tốn tiền mua găng tay” tôi nói.
“Cứ vậy đi.” Noãn Noãn cười cười. “Ra phố Vương Phủ Tỉnh mua.”
“…”
Noãn Noãn hoàn toàn chẳng buồn nghe tôi nói.
Noãn Noãn giúp tôi chọn một đôi găng tay da cừu trên phố Vương Phủ Tỉnh.
Lần này em đã học được rồi, động tác trả tiền nhanh gọn dứt khoát, không cho tôi bất kỳ cơ hội
“Anh còn cần mũ nữa,” Noãn Noãn nói.
“Đừng tiêu tiền nữa,” tôi nói.
“Yên tâm,” Noãn Noãn nói, “em có hai cái mũ.”
Tôi và Noãn Noãn về chỗ em ở, tôi đợi em dưới tầng.
Noãn Noãn sắp xếp xong đồ dùng cá nhân cần thiết rồi đi xuống, đưa cho tôi một chiếc mũ len màu đen.
Sau đó tôi tới chỗ Noãn Noãn làm việc, Noãn Noãn bảo tôi ngồi ở sofa đợi em, dặn dò: “Đừng nói năng linh tinh đấy.”
“Nói năng linh tinh là thế nào?” tôi hỏi.
“Ví dụ như, nếu người ta hỏi quan hệ giữa em với anh là gì, anh đừng có nói em là người yêu của anh.”
“Ờ, anh hiểu rồi,” tôi nói, “không được nói em là người yêu của anh, phải nói anh là người yêu của em.”
“Quyết định thế này đi,” Noãn Noãn nói, “anh không được nói bất kỳ câu gì.”
Chỉ thấy Noãn Noãn chạy đông chạy tây, chỉnh lý tài liệu, chuẩn bị máy móc, rồi lại chạy đi thảo luận với sếp vài việc.
“Đi được rồi.” Noãn Noãn cuối cùng cũng xong việc. “Anh có nói linh tinh gì không đấy?”
“Anh nghe lời em, không nói câu nào,” tôi nói.
“Thế thì tốt.” Noãn Noãn bật cười.
“Kết quả mọi người đều nói người yêu của Noãn Noãn đáng thương quá, bị câm.”
“Anh…”
Ra khỏi tòa nhà Noãn Noãn làm việc, trời cũng đã tối.
Vẫn còn cách giờ tàu chạy một lúc nữa, chúng tôi đang định kiếm cái ăn, thì vừa may phát hiện ra một quầy thịt dê nướng.
Tôi và Noãn Noãn mỗi người mua năm xiên thịt dê, đứng ăn bên lề đường như một cặp vợ chồng nghèo khổ.
Đúng lúc đấy điện thoại tôi đổ chuông, nhìn màn hình hiển thị, là cậu em khóa dưới.
“Anh, ra ngoài ăn cơm đi,” cậu ta nói.
“Anh ở Bắc Kinh rồi” tôi nói.
“Thật không?” Cậu ta rất kinh ngạc.
“Ừm,” tôi ậm ừ.
“Đi dự lễ cưới của Noãn Noãn hả?” Cậu ta cười sằng sặc.
“Này.”
“Thế thì không sao rồi, nhớ giúp em hỏi thăm Vương Khắc nhé, tiện thể xem cô ấy sống thế nào.”
“Vương Khắc cưới chồng rồi.”
“Anh thôi đi.”
“Không tin, tôi cho cậu nói chuyện với Vương Khắc.”
Tôi đưa điện thoại cho Noãn Noãn.
“Mình là Vương Khắc,” Noãn Noãn bịt mũi nói, “mình lấy chồng rồi.” Noãn Noãn
nói xong, không nhịn được phì cười, trả điện thoại lại cho tôi.
Cậu em đang bù lu bù loa trong điện thoại là không thể nào, như thế quá tàn nhẫn.
“Tôi với Noãn Noãn đùa cậu thôi” tôi vừa cười vừa nói.
“Đùa thế chết người đấy.”
“Được rồi. Vậy đã nhé.”
Ngắt máy xong, tôi và Noãn Noãn nhìn nhau, cùng lúc bật cười ha hả.
“Noãn Noãn,” tôi nói, “được gặp em thật là tốt.”
“Em lượng thứ cho anh.” Noãn Noãn lại bật cười.
Ngồi lên xe taxi, tôi và Noãn Noãn chạy thẳng tới ga tàu hỏa Bắc Kinh.
Ga rất lớn, dòng người chen chúc tấp nập, Noãn Noãn dẫn tôi đi loanh quanh một hồi mới vào được sân ga.
Đường ray tàu hỏa ở Đài Loan là đường ray hẹp, đường ở đây rộng hơn một chút, chắc là đường ray tiêu chuẩn.
Lên tàu hỏa, tìm đến cabin của chúng tôi, mở cửa ra xem, hai bên trái phải mỗi bên có hai tầng giường.
Đối diện với cửa là khung cửa sổ bằng kính, trước cửa sổ có một cái bàn nhỏ.
Bên trên cửa có một chỗ trống để đặt va li lớn.
Tôi và Noãn Noãn ngồi xuống hai chiếc giường tầng bên dưới, khoảng cách giữa đầu gối hai bên còn chưa đủ cho một người lách qua.
Một cặp vợ chồng trung niên kéo một cái va li cồng k bước vào, người chồng
leo lên giường trên trước, tôi ở phía dưới nâng cao va li, để ông đỡ
lấy, đặt vào khoang hành lý.
“Cảm ơn chú nhé” ông chồng nói.
“Không có gì ạ” tôi nói.
Nhân viên phục vụ cũng bước vào, chào hỏi, đưa cho mỗi người chúng tôi một túi đồ rồi đi ra.
Bên trong có dép lê giấy, xà phòng bàn chải đánh răng, kem đánh răng, một
cục tròn tròn sau khi ngâm nước có thể mở thành khăn mặt, có cả một gói
đậu phộng.
Tôi và Noãn Noãn cởi giày ra, xỏ chân vào chiếc dép giấy, ngồi trên giường ăn đậu phộng.
Đầu giường có một màn hình tinh thể lỏng 10 inch, có thể phát ra vài kênh, nhưng chất lượng thu sóng đều chẳng ra sao.
Vất vả cả một buổi chiều, giờ cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi rồi, thậm chí còn bắt đầu có cảm giác đang đi du lịch.
Một tiếng động trầm đục vang lên, tàu hỏa đã khởi hành, tôi và Noãn Noãn đều nhoẻn miệng cười.
Hỏi Noãn Noãn giường cứng với giường mềm khác nhau thế nào, có phải là ở đệm cứng với đệm mềm không?
Noãn Noãn nói đệm không khác nhau là mấy, nhưng bên trong cabin giường cứng có ba tầng giường, một cabin có tới sáu người.
“Chúng ta đi ăn gì đi.” Noãn Noãn đứng dậy.
“Ừ.” Tôi cũng đứ