đấy.”
“Lại nói linh tinh.”
“Gọi thêm vài tiếng nữa được không?”
“Ừ.”
“Noãn Noãn, Noãn Noãn, Noãn Noãn...” Gọi đến tiếng thứ bảy, không cẩn thận,
mắt đã bắt đầu ướt ướt, cổ họng nấc nghẹn, bèn dừng lại.
Noãn Noãn hẳn cũng đã nhận ra, không nói thêm gì nữa.
“Đỡ hơn chưa?” Hồi lâu sau, Noãn Noãn mới lên tiếng.
“Ừ.” Tôi lau khóe mắt, lấy hết sức hít vào một hơi gió lạnh. “Ấm hơn nhiều rồi.”
“Đây chính là ưu điểm của tên em đấy, gọi mấy tiếng là không thấy lạnh nữa.”
“Anh rất cảm kích bố em đã đặt một cái tên hay như thế.”
“Em cũng cảm kích anh đã không chê.”
“Em đã nghe có ai chê kim cương sáng quá chưa?”
“Cái này quả thực chưa nghe bao giờ” Noãn Noãn khẽ cười.
Tôi phải đi rồi, còn không vào làm thủ tục lên máy bay thì không đi được mất.
“Noãn Noãn, khi nào mới được gặp lại em đây?” tôi nói.
“Anh nói xem?”
“Có lẽ một tháng, có lẽ một năm, có lẽ mười năm, có lẽ...” tôi ngừng lại, gắng dằn lòng không thốt ra hai chữ “kiếp sau”.
“Có lẽ là một phút nữa” Noãn Noãn nói.
“Một phút?”
Có lẽ vì tâm trạng lúc bấy giờ, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng cười của Noãn Noãn.
“Hi, Lương Lương.”
“Ừ?”
“Lương Lương!”
Tôi cảm thấy âm thanh này có chút gì kỳ kỳ, không phải giọng Noãn Noãn thay đổi, mà hình như tôi đang nghe thấy tiếng vọng.
Âm thanh trong điện thoại cộng hưởng cùng tiếng vọng trong không khí, giống như đứng giữa đá Thiên Tâm trong Thiên Đàn.
“Lương Lương!” Lần này âm thanh nghe càng rõ ràng hơn, tiếng vọng át hẳn tiếng trong điện thoại.
Tôi ngẩng đầu lên, chiếc xe trắng của Noãn Noãn đột nhiên trờ tới, xuất hiện cách chừng mười mét, về phía trái.
Đường ô tô sát sân bay đã bị chật kín, xe Noãn Noãn đi từ trái qua phải, chầm chậm đi qua trước mắt tôi.
“Hi! Lương Lương!” Noãn Noãn hạ kính xe xuống, tay phải buông vô lăng cố
gắng thò ra ngoài cửa xe, hét lớn: “Lương Lương! Tạm biệt!”
“Noãn Noãn!” Tôi nhoài người, không màng đến điện thoại rơi khỏi tay, chạy
theo xe em. “Noãn Noãn!” Mới chạy được tám bước, đã bị một chiếc ô tô
màu đen chặn ngang đường.
“Noãn Noãn!” hai tay tôi bắc lên miệng làm loa, gọi lớn.
Noãn Noãn không dừng xe, chậm rãi theo chiếc xe rời khỏi đời tôi.
“Lương Lương...” tiếng Noãn Noãn mỗi lúc một xa, mỗi lúc một yếu. “Tạm biệt...”
Tôi lách qua chiếc xe đen, xông ra giữa dòng xe, ra sức đuổi theo cái bóng trắng xa hút.
“Noãn Noãn!” Tôi lấy hét sức hét lớn: “Anh nhất định đưa em tới Noãn Noãn!”
Đột nhiên tôi cảm thấy một cảm giác bi thương mơ hồ.
Giống như nắm lấy tay người cha già sắp lâm chung, nói với ông rằng những ngày sau con sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
Đó chỉ là một lời hứa vốn không thể thực hiện nổi, nhưng lại muốn dùng hết sức lực trong đời giữ lấy.
Dưới bầu trời lất phất tuyết bay, trải rộng tầm mắt chỉ là một dải trắng
mênh mang, tôi đứng lặng trong tuyết, không biết nên gọi Noãn Noãn thế
nào?
Tôi và Noãn Noãn đều là những người bình thường, có những
giận hờn buồn vui đơn thuần, cũng biết rằng cần phải theo đuổi và nắm
lấy hạnh phúc.
Có thể có chút ít can đảm đối diện với khó khăn, nhưng lại chẳng có can đảm hơn người để phá vỡ hay xoay vần khó khăn ấy.
Dòng chảy thời đại sẽ cuốn tôi tới nơi tôi thuộc về, Noãn Noãn cũng vậy.
Chúng tôi sẽ chỉ đứng nhìn nhau từ xa, mà không có sức bơi về phía nhau, chỉ
có thể lững lờ buông trôi, cho đến khi chẳng còn nhìn thấy nhau nữa.
Trong quá trình trôi dạt, tôi sẽ thường xuyên ngoái đầu nhìn lại nơi tôi và Noãn Noãn từng gặp nhau.
Tôi thấy rõ rồi, đó là trong nhà hàng, bên ngoài có bảng hiệu viết rõ: “Món Hồ Bắc chính cống.”
Sau đó tôi nghe giọng Noãn Noãn.
“Hi, em là Noãn Noãn, còn anh?”
HẾT.