ng dậy.
Chúng tôi đi xuyên qua mấy toa tàu tới khoang ăn, tàu đi êm ru, cả đường đi chẳng hề nghiêng lắc gì.
Trong khoang ăn rất đông người, tôi Noãn Noãn tìm một chỗ ngồi xuống, gọi hai bát mì.
Chỗ ngồi rất hẹp, tôi và Noãn Noãn ngồi đối diện ăn mì, giữa chừng không
cẩn thận đụng ngay vào đầu nhau, làm chúng tôi bật cười ha hả.
“Lúc này ở Đài Loan có truyền thống gì không?” ăn mì xong, Noãn Noãn hỏi.
“Ở Đài Loan có truyền thống, nếu đi ăn với con gái lần thứ ba mà để con
gái trả tiền, người con trai sẽ xui xẻo một tháng,” tôi nói.
“Thế lần thứ tư thì sao?”
“Lần thứ tư thì đổi sang con gái bị xui xẻo.”
Noãn Noãn nói chỉ ba lần này thôi đấy, lần sau đừng có giành trả tiền nữa.
Tôi gật gật đầu, trả tiền mì.
Quay lại cabin, ngoài cửa sổ tối đen như mực, một chút ánh sáng le lói cũng không thấy.
Thường hay nghe nói đất đen Đông Bắc, nhưng giờ xem ra cái gì cũng đen cả.
Noãn Noãn lôi ra một bộ bài poker, cười cười nói: “Làm ván xì tố *.”
*Một kiểu chơi bài poker.
Tôi quá đỗi kinh ngạc, chăm chú quan sát vẻ mặt Noãn Noãn mà không ra chút gì bất thường.
“Sao nào?” Noãn Noãn nghi hoặc.
“Không sao,” tôi nói, “chơi thôi.”
Chơi xì tố hai người còn gọi là xì tố trăng mật, tôi chắc hẳn cái này mọi người đều biết rồi.
Vốn dĩ đây là trò chơi giết thời gian của đôi vợ chồng mới cưới trong tuần trăng mật.
Hơn nữa còn có một quy định, ai thua phải cởi một phần quần áo.
Cứ vậy đánh xong mấy ván, quần áo đôi bên đều đã cởi ra hòm hòm, lên giường ngủ cũng tiện hơn nhiều.
Cũng là để tránh cho vợ chồng mới cưới khỏi thấy ngượng ngùng lúc cởi quần áo lên giường đi ngủ.
Noãn Noãn chắc không hiểu luật lệ này, tôi vừa đánh bài vừa băn khoăn không biết có nên nói cho em biết không?
Không ngờ trình chơi bài của Noãn Noãn quá đỉnh, tôi liên tiếp thua hơn mười ván, bị em cho tắt điện.
Nếu phải cởi thật, hẳn tôi đã trần như nhộng từ lâu, ngay đến tự trọng cũng phải cởi nốt rồi.
May mà không nói, may quá.
Cặp vợ chồng trung niên giường trên đã ngủ, Noãn Noãn cũng tắt đèn trong cabin.
Cả không gian toàn một màu đen, ngoài cửa sổ cũng vậy.
Chỉ có tiếng bánh tàu hỏa nghiến xuống đường ray, đều đều, đều đều.
Trong bóng tối, tôi nhìn khuôn mặt Noãn Noãn, đôi chút mơ ảo, đôi chút mơ màng.
Chúng tôi thì thào nói chuyện, tiếng Noãn Noãn vừa khẽ vừa mảnh, như truyền lại từ nơi nào đó xa xôi.
Noãn Noãn nói ngày mai phải bận cả ngày, mau ngủ thôi.
Tôi đặt chuông báo thức điện thoại, sợ ngủ một giấc tỉnh lại đã đến Siberia rồi.
Noãn Noãn nói chuyến tàu này chạy thẳng đến Cáp Nhĩ Tân, tàu dừng nghĩa là
đến Cáp Nhĩ Tân rồi, không đi tiếp đến phương Bắc đâu.
“Nhỡ may đến Siberia thật thì vẫn còn có em mà” Noãn Noãn nói.
“Ừ,” tôi nói, “như thế Siberia sẽ có mùa xuân rồi.”
Noãn Noãn mím môi cười khe khẽ, mắt sáng long lanh, như vì sao trên bầu trời đêm.
Tôi nằm xuống giường, nhắm mắt lại, Noãn Noãn chắc cũng nằm xuống rồi.
“Lương Lương,” Noãn Noãn nói.
“Ừ?”
“Xin lỗi anh nhé, kéo anh tới tận Cáp Nhĩ Tân xa lắc lơ.”
“Cáp Nhĩ Tân có xa đâu, khoảng cách giữa trái tim mới xa.”
“Thế anh đoán xem em đang nghĩ gì?”
“Chắc chắn em đang nghĩ ngày mai nhanh nhanh chóng chóng làm xong việc, rồi còn dẫn anh đi chơi.”
“Còn gì nữa?”
“Em cũng đang nghĩ xem nên dẫn anh đi chơi đâu.”
“Còn gì nữa?”
“Anh mặc ít quần áo, em lo anh sẽ bị cảm lạnh.”
“Đều bị anh đoán trúng rồi.” Noãn Noãn lại cười.
“Vậy em đoán xem anh đang nghĩ gì?” tôi nói.
“Chắc chắn anh đang nghĩ, tới Siberia rồi làm sao nói chuyện được với mấy cô gái Nga.”
“Em lợi hại thật đấy.” Tôi bật cười. “Còn gì nữa?”
“Có lẽ anh cảm thấy như đang nằm mơ” Noãn Noãn nói.
Tôi quá đỗi kinh ngạc, bất giác mở bừng mắt, như nửa đêm đột nhiên tỉnh dậy chỉ nhìn thấy toàn một màu đen.
“Lương Lương.”
“Ừ?”
“Anh không mơ đâu, em là thật đấy, mà còn ở ngay bên anh nữa,” Noãn Noãn nói. “Không tin anh đưa tay ra sờ mà xem.”
Tôi giơ tay phải ra, cánh tay chậm chạp rờ rẫm trong bóng đêm, cuối cùng cũng chạm vào bàn tay Noãn Noãn.
Noãn Noãn nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
“Ấm không?” Noãn Noãn hỏi.
“Ừ.” Sau đó mu bàn tay bỗng thấy hơi đau nhói, tôi đoán là Noãn Noãn đã lấy móng tay cấu vào mu bàn tay tôi.
“Đau không?” Noãn Noãn hỏi.
“Ừ.”
“Thế nên anh không nằm mơ đâu, em là thật đây, mà còn ở ngay bên anh nữa,” Noãn Noãn lại lặp lại lần nữa.
Trái tim dao động của tôi, từ từ ổn định lại, như vừa cập cảng buông
“Noãn Noãn,” trong bóng đêm, tôi nói, “được gặp em thật tốt.”
“Em lượng thứ cho anh” Noãn Noãn đáp lại trong bóng đêm.
Tiếng chuông inh tai kéo tôi khỏi giấc mơ, nhưng tôi vẫn không muốn rời mặt đất phủ đầy tuyết trong mơ.
“Lương Lương, dậy đi.” Cảm giác như cánh tay phải bị rung lắc dữ dội, mở mắt
ra liền trông thấy Noãn Noãn, tôi giật mình ngồi bật dậy.
“Sao thế?” Noãn Noãn hỏi.
Trong đầu trống rỗng mất mấy giây, cuối cùng cũng nhớ ra mình đang trên tàu hỏa, mà lại còn đi cùng Noãn Noãn nữa.
“He he,” tôi cười.
Cầm lấy bàn chải kem đánh răng khăn mặt, vừa bước khỏi cửa cabin, gió lạnh thấu xương khiến tôi hoàn toàn tỉnh táo.
Cũng may phòng vệ sinh trên tàu có
