Chỉ còn biết cố gắng mà sống.
Một năm mới đến, rời Bắc Kinh cũng đã được nửa năm.
Tốc độ của dòng chảy thời gian vượt xa tốc độ tăng trưởng của những con số tiền lương.
Thi thoảng kinh ngạc nhận ra sự vùn vụt của dòng thời gian, rồi lại bắt đầu ngẫm nghĩ đâu là ý nghĩa cuộc đời?
Đâu là mục tiêu phấn đấu?
Nhưng phần lớn vẫn cứ nhớ đến Noãn Noãn.
Noãn Noãn đang làm gì? Có vui vẻ không?
Tôi thường xem lại file ảnh Từ Trì gửi, đó là một dạng lưu luyến.
Mỗi lần nhìn thấy bóng lưng tôi và Noãn Noãn ngồi sát bên nhau uống sữa
chua trong ánh chiều tà, tôi lại nhớ đến từ “thuần khiết”.
Lần tới gặp Noãn Noãn, liệu cái “thuần khiết” ban đầu có đổi thay?
Tôi mong ước biết bao, mãi được cùng Noãn Noãn vai kề vai ngồi đó, ung dung thưởng ngoạn ánh chiều tà; nhưng trong cuộc sống thực thường là dưới
ánh chiều tà tôi lết tấm thân mệt mỏi sau một ngày làm việc trở về nhà.
Noãn Noãn, anh vẫn còn giữ phần thuần khiết ấy, anh cho rằng việc quan trọng nhất là cùng em ngắm ánh trời chiều; nhưng dù cho anh có sống chết ôm
lấy sự thuần khiết đó, kiên quyết không buông tay, thì rồi sẽ có một
ngày, anh cho rằng việc quan trọng nhất là kiếm tiền, thăng chức, mua
nhà.
Tới lúc đó, thứ chi phối nhịp đập trái tim anh, có lẽ là mức tăng giảm của cổ phiếu; chứ không phải những vui buồn trong ánh mắt em.
Noãn Noãn, xin hãy cho anh sức mạnh, để anh có thể ôm chặt phần thuần khiết ấy.
Trước khi gặp em lần tới.
Lương Lương.
Thập Sát Hải đóng băng rồi.
Em đi trượt băng còn đắp cả người tuyết, rất giống anh.
Chỉ thiếu mỗi cặp kính.
Anh vẫn chưa biết trượt tuyết phải không? Nào, em dạy anh.
Ngã rồi không được khóc.
Khóc rồi vẫn cứ phải ngã.
Noãn Noãn ở Bắc Kinh.
Lương Lương.
Băng không đợi người đâu.Mùa xuân đến rồi, băng tan rồi.
Hoa sắp nở rồi, cỏ sắp mọc rồi, cây sắp xanh rồi.
Noãn Noãn sắp già thêm một tuổi.
Còn Lương Lương thì sao?
Noãn Noãn ở Bắc Kinh.
Lương Lương.
Nóng chết mất.
Uống bao nhiêu sữa chua.
Nhớ ra anh cũng thích uống, nhưng không được uống thì làm sao đây.
Em uống sữa chua chua cả miệng, Lương Lương không được uống, có thấy chua xót không.
Muốn gửi sữa bò cho anh, đến lúc anh nhận được có lẽ cũng thành sữa chua rồi.
Noãn Noãn ở Bắc Kinh.
Lương Lương.
Tuần sau phải bảo vệ luận văn rồi.
Thấy hơi căng thẳng.
Anh nói nhảm gì đấy đi.
Anh nói nhảm là em có tinh thần ngay.
Nhưng đừng nói mấy chuyện kiểu chó đội tóc giả màu vàng liền thành sư t
Noãn Noãn ở Bắc Kinh.
Lương Lương.
Em tìm được việc làm rồi.
Anh đoán xem lương tháng là bao nhiêu ông Mao Trạch Đông?
Nói cho rõ nhé, em làm việc ở Bắc Kinh đấy.
Lúc đó anh nói, trời không có gió đâu.
Noãn Noãn ở Bắc Kinh.
Chớp mắt một cái đã xa Bắc Kinh một năm rồi.
Noãn Noãn, anh từng nói nếu em ở lại Bắc Kinh làm việc, anh sẽ đến Bắc Kinh tìm em.
Anh nhớ chứ, anh chưa từng quên.
Châu Tinh Trì từng nói: Con người nếu không có mơ ước, vậy thì có khác gì cá mắm.
Anh đến giờ vẫn chưa thành cá mắm, đó là vì vẫn luôn ôm ước mơ tới Bắc Kinh tìm Noãn Noãn.
Để thực hiện ước mơ này, tôi phải tiết kiệm thêm ít tiền, để ra một khoảng thời gian rảnh.
Tiền tôi đã tiết kiệm được một ít, còn về thời gian, mọi người đều nói thời
gian cũng giống như khe ngực, có dồn ép thế nào thì vẫn cứ có.
Về mặt lý luận, ước mơ không khó để thực hiện, nhưng chỉ cần nghĩ đến Noãn Noãn cũng đang làm việc, tôi lại thối lui.
Có khi nào tôi từ xa xôi chạy đến Bắc Kinh, còn Noãn Noãn lại đang cố gắng phấn đấu vì cuộc sống, không có tâm trạng chơi bời nghỉ ngơi.
Nhỡ may Noãn Noãn nói, anh đến không đúng lúc rồi, em đang bận lắm.
E rằng tôi sẽ sụp đổ trong nháy mắt.
Vì vậy tôi không cần khích động, kiểu khích động đừng nghĩ nhiều quá, đi là đúng rồi.
Những ngày bình thường cuối cùng cũng sẽ có chỗ không bình thường.
“Công ty muốn cử cậu đi Tô Châu một chuyến, ở nhà máy bên đó chừng ba tháng,” sếp nói. “Tầm cuối tháng Mười một đầu tháng Mười hai là có thể về Đài
Loan. Cậu không có vấn đề gì chứ?”
“Không vấn đề gì ạ.” Tôi chẳng hề nghĩ ngợi gì. “Lúc nào thì đi ạ?”
“Tuần tới,” sếp nói.
“Không phải ngày mai ạ?” tôi nói.
Sếp có vẻ kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn tôi.
Chỉ cần ở gần Noãn Noãn một chút, ước mơ có thể không xa vời nữa, huống hồ đã vượt qua eo biển Đài Loan khó vượt qua nhất.
Mấy ngày liền, cứ tan làm xong tôi lại sắp xếp hành lý, sẽ ở đó hơn ba tháng, không thể qua quít được.
Hỏi Tiểu Tào với Tiểu Hà thích quà gì?
“Cậu cầm máy ảnh đi trên phố, chụp hình các mỹ nữ Tô Châu rồi về đưa tớ,” Tiểu Hà nói.
“Nhân danh bạn cùng phòng với cậu, tớ thật khinh thường hành vi này của cậu,” Tiểu Tào cao giọng mắng Tiểu Hà.
Nói đoạn Tiểu Tào bèn cúi đầu xuống viết mấy chữ lên giấy, viết xong đưa tờ giấy cho tôi, trên giấy viết: “Tổng giám đốc Tào, anh thật là hào hoa
lịch thiệp, phong độ ngời ngời, thật là đẹp trai quá, em sùng bái anh,
em có thể hát một bài cho anh nghe không. (Tùy ý hát một bài)”
“Cái này để làm gì?” Tôi chỉ vào tờ giấy.
“Cậu chưa nghe nói tiếng Tô Châu êm ái dịu dàng lắm à?” Tiểu Tào nói.
“Kiếm một cô gái Tô Châu đọc to tờ giấy này một lượt,