g gói cuối cùng, vì tôi còn định viết một bức e-mail cho Noãn Noãn.
Trong thư tôi viết:
Noãn Noãn.
Anh tìm được việc rồi
Anh phải chuyển nhà, chuyển đến Tân Trúc. (Đài Loan chỉ có Tân Trúc, không có Cựu Trúc)
Ổn định xong xuôi, rồi anh sẽ thông báo địa chỉ mới cho em.
Lương Lương ở Đài Loan. Những ngày đầu đi làm rất điều độ, cũng rất bình thường.
Những ngày làm nghiên cứu sinh trước kia cũng có thể nói là điều độ, nhưng lại không được bình thường cho lắm.
Nói điều độ là bởi ngày nào trời sáng cũng chúc ngủ ngon, buổi trưa đi ăn
sáng; nhưng như vậy chẳng thể gọi là bình thường cho được.
Hiện giờ tôi có hai người bạn cùng nhà - Tiểu Tào và Tiểu Hà, đều là con trai cả.
Mỗi người một phòng ngủ, chung phòng khách, phòng bếp và phòng tắm.
Tính chất công việc của bọn họ cũng giống tôi, chúng tôi đều làm ở Khu Công nghệ cao Tân Trúc.
Người như bọn tôi thân quen rất nhanh, chỉ cần cùng làm ván điện tử là đã quen nhau ngay rồi.
Ba chúng tôi có chuyên môn giống nhau, nói chuyện hợp gu, ngay đến điệu cười cũng giống như khỉ bị điện giật.
Hôm mới dọn đến, tôi lắp lại máy tính trước tiên, nối dây mạng, gửi e-mail cho Noãn Noãn.
Sau đó mới bắt đầu dỡ hành lý, sắp xếp phòng ốc.
Chẳng có gì là không thể thích ứng, một thân một mình vật vờ nơi nào, tự khắc có thể sinh gốc bám rễ nơi đó.
Hàng ngày bảy rưỡi ra khỏi cửa, 8 giờ đến công ty, theo nguyên tắc năm rưỡi là tan làm, nhưng tôi đều ở lại đến 8 giờ tối.
Dù gì về nhà cũng đều ngồi đóng đinh trước màn hình máy tính, thà rằng ngồi ở cơ quan, trước cái máy tính tốc độ cao còn hơn.
Thời hạn th việc là ba tháng, nhưng chỉ sau hai tuần là tôi đã quen với công việc.
Quan hệ đồng nghiệp cũng rất hòa hợp, không hề xảy ra mấy tình tiết âm mưu
đấu đá nơi văn phòng hay thấy trong các phim truyền hình.
Kỹ sư
không hành tẩu giang hồ bằng cái miệng, trình độ của bạn thế nào, trong
lòng mọi người đều biết rõ; hơn nữa thường những kỹ sư đặc biệt lợi hại, đều là những người không giỏi ăn nói hoặc xã giao.
Thỉnh thoảng cũng có vài người miệng khá loe, nhưng tỉ lệ thấp hơn cả ở trong trường.
Nếu như bạn đang học đại học, hẳn bạn có thể thấu hiểu sâu sắc trong trường đại học thật sự có không ít giáo viên miệng loe.
Trong công ty đồng nghiệp hầu hết là nam giới, khó khăn lắm mới thấy vài nữ
đồng nghiệp, thông thường đều phụ trách mấy việc kế toán, hành chính.
Nhìn về ngoại hình của mấy cô thì…
Ừm, dùng lời lẽ uyển chuyển thì là, không thuộc vào nhóm người có thể khiến bạn bận tâm.
Thậm chí còn có thể ép bạn càng chuyên tâm vào công việc.
Công ty của Tiểu Tào và Tiểu Hà cũng ở trong tình trạng tương tự, Tiểu Tào
thậm chí còn nói công ty cậu ta chọn lọc rất khắt khe.
“Nếu như
lấy vào một cô hơi xinh đẹp một tẹo, trong công ty bao nhiêu kỹ sư nam
như thế làm sao mà chuyên tâm nổi?” Tiểu Tào nói. “Vì vậy lúc phỏng vấn, công ty sẽ chọn lọc rất khắt khe, chuyên tuyển khủng long.”
Tôi ngẫm nghĩ cũng thấy có lý.
Đối với những người như chúng tôi, máy tính chính là người yêu; còn mạng Internet chính là linh hồn của người yêu.
Làm chúng tôi phát rồ rất dễ, cắt dây mạng là đủ rồi.
Chúng tôi ngày nào cũng mơ tưởng đến hình dáng nửa kia của mình trong tương lai, nhưng lại chẳng biết sẽ gặp nàng ở đâu?
Chỉ biết rằng nhất định sẽ không phải trong công ty.
Chúng tôi không thể và cũng không biết xởi lởi, vì không giỏi ăn nói; chúng
tôi vụng về biểu đạt, vì biểu đạt phải dùng đến lời lẽ chứ không phải
ngôn ngữ lập trình.
Chúng tôi rất ngây thơ, vì thế giới 0 với 1 của máy tính trắng đen rõ ràng, không như hiện thực đủ sắc màu rối rắm
Chúng tôi thường mắc lừa trên mạng, không phải vì ngu, cũng không phải vì quá cả tin; mà vì con tim nóng bỏng mang khát vọng giới tính đến mức cam
tâm tình nguyện chịu mạo hiểm bị lừa, dù cho mức độ mạo hiểm có cao đến
99%.
Nhưng lừa gạt tình cảm của chúng tôi cũng như lừa gạt cô gái mồ côi đêm hôm đứng nơi ngõ nhỏ bán hoa, đều là loại mất nhân tính.
Song tôi và mấy đồng nghiệp có chút khác nhau.
Đó chính là tôi đã từng gặp một người con gái tốt đẹp, em tên là Noãn Noãn, em khiến cuộc đời tôi trở lên rực rỡ.
Tôi không cần mơ tưởng về nửa kia trong tương lai, bởi tôi đã biết em là ai.
Tuy tôi không biết liệu chúng tôi có ở bên nhau được hay không, hơn nữa e
rằng tỷ lệ không thể cao, nhưng ít nhất tôi cũng không cần tưởng tượng.
Nhìn từ góc độ này, trái tim tôi đã no đủ rồi, khó mà nhét thêm được bất kỳ hình bóng kiều diễm của người con gái nào khác.
Dù cho một mỹ nữ năm sao ỏn ẻn thướt tha, khóe mắt phát điện, trên mặt nở
một nụ cười mê hồn nói với tôi: “Anh đẹp trai, giúp em sửa máy tính với. Có được không nào, có được không nào…”
Tôi cũng có thể vô cùng bình tĩnh, giữ giọng nói -10oC mà rằng: “Không rảnh.”
Vì vậy tuy không thể thấy Noãn Noãn, không thể nghe tiếng em, nhưng Noãn Noãn vẫn ở trong trái tim tôi.
Thỉnh thoảng tôi lại gửi e-mail cho Noãn Noãn, nói mấy chuyện vụn vặt thường ngày.
Nhưng đối với kiểu người bất kỳ lúc nào ở đâu, đi đường cũng phải đi bên phải như tôi, cái gọi là chuyện vụn vặt vừa chẳng vặt lạ