rồi hát thêm một bài, cậu ghi âm hết lại, rồi đem về đây cho tớ.”
“Cậu biến thái quá rồi đấy!” Tiểu Hà lớn tiếng nói.
Sau đó Tiểu Tào và Tiểu Hà lại cãi nhau ầm ĩ.
Tôi xé luôn tờ giấy, không thèm để ý đến bọn họ nữa.
Về phòng, mở máy tính, rồi lên mạng.
Noãn Noãn.
Ổi đi bệnh viện khám sỏi mật.
Dưa hấu đi bệnh viện khám xuất huyết nội.
Chuối đi bệnh viện khám vẹo cột sống.
He he, đấy gọi là nói nhảm.
Người phiêu bạt trong giang hồ, phiêu này bạt này.
Phiêu bạt qua eo biển Đài Loan rồi.
Đâ nói thật.
Lương Lương ngày mai ở Tô Châu. Công ty có một nhà máy ở Tô Châu, lần này tôi cùng vài kỹ sư nữa đến đó làm việc.
Chủ yếu là về công tác chuyển giao kỹ thuật.
Tôi xuống máy bay ở Thượng Hải, phía Tô Châu cử đến hai chiếc xe, đón chúng tôi về Tô Châu.
Bên nhà máy có khu tập thể, trong ba tháng tới chúng tôi sẽ ở đây.
Đám kỹ sư Đài Loan chúng tôi tuy được gọi đùa là cán bộ Đài Loan, nhưng mọi người đều gọi chúng tôi là “thầy”.
Tôi biết trong cách nói ở Đại lục, gọi người khác là thầy biểu hiện một sự kính trọng.
Nhưng dù gì cả đời này cũng chưa từng được ai gọi là thầy, nên nghe vậy vẫn thấy không tự nhiên.
Dỡ hành lý qua loa, thả lỏng chân tay xong, tôi lập tức cầm lấy điện thoại di động.
Tôi đã ở Tô Châu rồi, lý do này đủ để tôi gọi điện thoại cho Noãn Noãn.
“Xin hỏi cô có quen người đẹp số 1 Bắc Kinh, Tần Noãn Noãn không?” điện thoại vừa thông, tôi nói.
“Dạ?” Đầu dây bên kia dường như giật thót mình. “Tôi chính là Tần Noãn Noãn đây. Xin hỏi ai đấy ạ?”
Tôi nhận ra rồi, là tiếng Noãn Noãn, không sai đi đâu được.
“Giọng cô hay như vậy, lại là người đẹp số 1 Bắc Kinh, trên đời này còn vương pháp nữa không đây?” tôi nói.
“Lương Lương?” Tiếng Noãn Noãn có chút ngập ngừng.
“Xin gọi tôi là thầy Lương Lương” tôi nói.
“Lương Lương!” Noãn Noãn rất phấn khích. “Đúng là anh rồi!”
Tôi cũng rất vui.
Thật chưa từng nghĩ tới chỉ đơn giản ấn vài phím số mà có thể có một niềm vui lớn ngần này.
Noãn Noãn nói tối qua nhận được e-mail của tôi, vốn định gọi điện cho tôi, không ngờ tôi đã gọi trước rồi.
Tôi nói cho Noãn Noãn lý do đến Tô Châu và thời gian lưu lại đây, Noãn Noãn nói Tô Châu rất đẹp, đừng quên đi dạo thăm thú.
“Em đến Tô Châu rồi à?” tôi hỏi.
“Em nghe người ta nói thế.”
“Lại là nghe nói.”
“Tai em tốt mà.” Noãn Noãn bật cười khanh khách.
Xa nhau đã hơn một năm. Chúng tôi đều có rất nhiều điều muốn nói, nhưng nhất thời chẳng thể sắp xếp được thứ tự.
Đành nói mấy chuyện vô vị như ngồi máy bay mất bao lâu, thức ăn trên máy bay có những gì, tiếp viên hàng không chắc đã lấy chồng sinh rồi, hơn nữa
con đầu lòng đã học tới cấp III rồi.
Chúng tôi dường như chỉ
thuần túy tận hưởng niềm vui được nghe giọng nói của nhau, tận hưởng
điều thuần túy ấy, rồi cảm thấy cả hai đều vẫn đang sống thật là một
việc đáng chúc mừng.
Không hiểu vì sao, trong lúc nói chuyện với Noãn Noãn, trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh vách hồi âm ở Thiên Đàn.
Có lẽ là vì giờ chúng tôi đang nói chuyện qua di động, nói vào di động,
nghe câu trả lời cũng từ di động, so với lúc đối diện với bức vách nói,
rồi từ bức vách nghe thấy câu trả lời, cảm giác rất giống nhau.
Cũng nhớ đến dũng khí nói thầm với Noãn Noãn những âm thanh vẫn luôn luẩn quẩn trong lòng - Anh thích em.
Tuy rằng tôi biết Noãn Noãn nhất định không nghe thấy.
“Noãn Noãn” tôi gọi to.
“Hả?”
“Noãn Noãn” tôi thấp giọng xuống.
“Nói đi.”
“Đây là Noãn Noãn ở giọng cao và giọng trầm.”
“Anh nói cái gì thế.”
“He he, Noãn Noãn.”
“Rốt cuộc anh định nói gì?”
“Đây là Noãn Noãn thêm he he.”
“Bại não” Noãn Noãn nói.
Noãn Noãn không hề biết, chỉ cần có thể đơn thuần mở miệng gọi Noãn Noãn, đó đã là một điều hạnh phúc.
Cuộc gọi kéo dài hơn nửa tiếng mới kết thúc.
Ngắt điện thoại rồi, tôi tự nhiên thấy khóe miệng mỏi nhừ.
Có lẽ lúc nghe Noãn Noãn nói, tôi bất giác cứ giữ nguyên nụ cười trên miệng.
Tôi mở va li, sắp xếp qua loa đồ dùng hàng ngày, xem qua một số tài liệu bên nhà máy chuẩn bị.
Dù gì tôi cũng không đến đây chơi, phải làm cho tốt việc nên làm.
Tính chất công việc ở Tô Châu rất đơn giản, thậm chí có thể nói nhẹ nhàng hơn công việc ở Đài Loan.
Ngoài một số rắc rối nhỏ do việc lạ nước lạ cái, chưa quen sinh hoạt, tôi thích ứng rất nhanh.
Chỉ có sau giờ tan làm, thời gian không biết dùng vào đâu mới là vấn đề lớn nhất.
Các đồng nghiệp thỉnh thoảng rủ đi hát karaoke, trong đầu hát phần lớn là các bài nhạc Đài Loan thịnh hành, tôi rất quen thuộc.
Nhưng tôi hát lại không hay, không nỡ lòng nào đem niềm vui của mình xây trên nỗi thống khổ của người khác.
Vì vậy sau khi tan làm, tôi thường một mình ru rú trong nhà tập thể.
Đến ngày nghỉ, tôi bèn đi thăm thú Tô Châu.
Từng có người nói, Tô Châu là thành phố giống Đài Bắc nhất.
Đài Bắc tôi không rõ lắm, nên không biết Tô Châu trước mặt liệu có thật giống với Đài Bắc hay không?
Tôi nghĩ có lẽ là vì người Đài Loan ở Tô Châu đông, tình cảm nhớ quê hương nồng nàn mãnh liệt, nên mới có cảm giác này.
Nhưng cũng có một điểm tương đồng, xe máy ở Tô Châu nhiều và cũng chạy bạt mạng như ở Đài Loan.