vả rồi, Ngươi đúng là người khách khí, Giờ rất hiếm
gặp được người nào tri ân đồ báo như ngươi, Bắc Kinh có vui không, Có
quen không, Có mệt không, Có bạn mới nào chưa.
“Tiếng vọng thứ
chín là quan trọng nhất, vì là thứ chín mà,” tôi nói. “Tiếng vọng thứ
chín nghe rất rõ ràng, đó là: Ừ, Noãn Noãn thật là một cô gái tốt.”
Noãn Noãn dừng lại, nói: “Sao tiếng vọng thứ chín lại nhắc đến em?”
“Vì lúc tiếng vọng thứ tám hỏi có bạn mới nào chưa? Anh liền trả lời thầm:
Có, cô ấy tên là Noãn Noãn, là một cô gái tốt,” tôi nói, “thành ra tiếng vọng thứ chín trả lời thế đấy.”
Noãn Noãn quay người lại đối diện với tôi, khựng lại mất mấy giây, rồi nói: “Anh nói linh tinh lâu vậy rồi, đã khát chưa?”
“Rồi.” Tôi gật gật đầu.
“Lát nữa mua chai sữa chua uống.” Noãn Noãn bật cười.
“Được thôi.” Tôi cũng cười.
Tôi và Noãn Noãn kề vai đi bên nhau, em nói: “Muốn biết vừa nãy em nói gì ở đá Thiên Tâm không?”
“Em nói gì ở đá Thiên Tâm?” tôi hỏi.
“Em muốn tới Noãn Noãn,” Noãn Noãn nói. “Mà em cũng nghe thấy tiếng vọng nữa.”
“Em đừng có nói. Anh có hỏi đâu,” tôi nói.
“He he, em cũng nghe thấy chín tiếng vọng.” Noãn Noãn cười khúc khích. “Tám tiếng đầu tiên là: Được đấy, Đi đi thôi, Nhất định phải đi, Không đi
không được, Không thể không đi, Không đi không xong, Không đi là ta dội
sấm, Dội sấm rồi ngươi vẫn cứ phải đi.”
Tôi chạy vọt đi, Noãn Noãn lập tức đuổi theo, tôi lách bên này lạng bên kia, Noãn Noãn vẫn theo sát bên cạnh.
“Tiếng vọng thứ chín là quan trọng nhất, đó là: Đây là lời hẹn giữa Noãn Noãn và Lương Lương,” Noãn Noãn nói với tôi.
“Cũng may là em chỉ nói linh tinh thôi,” tôi nói.
“Dù gì anh cũng nghe thấy rồi.” Noãn Noãn nhún vai.
Lại đến Hoàng Khung Vũ, lần này cuối cùng cũng có thể vào trong rồi.
Tổng cộng ba lần đi ngang qua cửa Hoàng Khung Vũ mà không bước vào lần nào, chúng tôi dường như đều đã thành Đại Vũ* rồi.
*Sự tích Đại Vũ trị thủy, Đại Vũ vì giúp dân chống lũ mà ba lần đi ngang qua cửa nhà đều không vào nhà.
Bên trong đền, thẳng hướng Bắc có một phiến đá tròn, nằm ở bài vị thờ phụng Hoàng Thiên Thượng Đế cao nhất trong gian thờ thần.
Hai chái đông tây trong đền mỗi bên xếp bốn bài vị, thờ tám vị hoàng đế đời Thanh, lần lượt là Nỗ Nhĩ Cáp Xích, Hoàng Thái Cực, Thuận Trị, Khang
Hy, Ung Chính, Càn Long, Gia Khánh, Đạo Quang.
“Anh nhớ đời Thanh có tất cả 12 vị hoàng đế,” tôi hỏi Noãn Noãn, “còn bài vị của Hàm
Phong, Đồng Trị, Quang Tự, Tuyên Thống đâu?”
“Có thể bọn họ thấy mình làm Trung Quốc be bét ranh bành, nên ngại không vào ở đây,” Noãn Noãn nói.
Ra khỏi Hoàng Khung Vũ, chúng tôi tiếp tục đi về hướng Bắc, qua cầu Đan Bệ dài hun hút, hai bên bờ trồng toàn cây bách.
Thầy Lý nói trong Thiên Đàn có hơn sáu vạn cây bách, được trồng dày đặc khiến nơi nàytrở nên trang nghiêm hơn.
Cầu Đan Bệ nối từ nam sang bắc, cao dần lên, tỏa chỉa thành ba nhánh tả, trung, hữu.
Nhánh trung là Thần đạo, dành cho thần thánh; nhánh hữu là Hoàng đạo, dành
cho hoàng đế; nhánh tả là Vương đạo, dành cho các vương công đại thần.
Thầy Lý vừa dứt lời, tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng xông lên nhánh Thần đạo.
“Thần đạo vốn chẳng cần xây làm gì,” tôi nói. “Đã là thần, lẽ nào còn cần đi bộ nữa sao?”
Noãn Noãn trợn tròn mắt, lúc sau mới bật cười, nói: “Câu hỏi này của anh, thật khiến người ta không biết trả lời thế nào.”
Lại có người hỏi: Đây rõ ràng là đường, sao phải gọi là cầu?
Thầy Lý trả lời: Phía dưới có một thông đạo hướng Đông Tây, cắt ngang cầu Đan Bệ, vậy nên gọi là cầu.
“Thông đạo này để cho các loài gia súc như bò dê đi, đám gia súc sẽ đi đến một lò mổ cách đây vài trăm mét để bị giết mổ, rồi làm thành đồ tế. Vì vậy
thông đạo này bị gọi là Quỷ Môn Quan, có bạn nào muốn đi thử xem không?”
Đầu óc mọi người đều rất bình thường, chẳng ai muốn thử cả.
Cuối cùng cũng đến điện Kỳ Niên tiêu biểu cho kiến trúc của Thiên Đàn, đây
là tọa điện lớn hình tròn có ba tầng mái, đỉnh ngọc thếp vàng, mái hiên
màu lam thẫm, được ốp bằng ngói lưu ly xanh lam. Màu xanh và hình tròn,
đều tượng trưng cho trời.
Hoàng đế cử hành nghi lễ tại đây, cầu cho mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu.
Tòa điện cao chín trượng chín (gần 32 mét), được xây toàn bằng gỗ, dùng hai mươi tám cột gỗ chống đỡ trọng lượng của mái điện.
Hai mươi tám cột gỗ này xếp thành ba vòng, vòng trong bốn cột tượng trưng
cho bốn mùa; vòng giữa mười hai cột tượng trưng cho mười hai tháng; vòng ngoài mười hai cột tượng trưng cho mười hai giờ *; vòng giữa và vòng
ngoài cộng vào thành hai mươi tư, tượng trưng cho hai mươi tư tiết khí
một năm; tổng ba vòng là hai mươi tám, tượng trưng cho hai mươi tám vì
tinh tú.
*Đơn vị đo thời gian cổ, một ngày chia làm 12 giờ.
Điện Kỳ Niên tọa lạc trên nền đài ba tầng hình tròn bằng đá cẩm thạch trắng, mỗi tầng đều có lan can cẩm thạch trắng khắc hoa.
Từ xa nhìn lại, mái đền xanh lam sẫm, đá cẩm thạch trắng tinh khiết, cửa
gỗ và cột gỗ đỏ sậm, lại thêm vàng, đỏ, xanh lục, xanh trời của màu sơn
ngọc tỷ, tổng thể kiến trúc mang màu sắc đối chọi mạnh mẽ mà vẫn giữ vẻ
hòa hợp.
Tôi và Noãn Noãn đứng