nh. Cha con nhà họ Lý này không dễ động vào, mà Hà Hoa lại là con gái lớn nhà họ Lý. Bình thường thì rất hòa nhã
hiền dịu, nhưng mà rốt cuộc thì vẫn là cùng một cha sinh ra, lúc nóng
giận lên thật sự giống ông Lý, rất đáng sợ.
Tiểu bá vương: kẻ ngang ngược, cực kỳ thô bạo.
Mấy người đàn bà kia càng lúng túng hơn, xấu hổ chớp mắt nhỏ nhẹ nói:
“Ây da, cái con bé này, sao lại nóng nảy thế chứ… thật sự là nghe nhầm rồi…”
“Đúng thế,
đúng thế, nghe nhầm, chúng ta không có nói cô… Cô tốt như thế ai có thể
nói gì chứ đúng không? Ai dám nói cô, bà chị đây sẽ là người đầu tiên
nói phải trái với nó!”
“Ừ, đúng thế…đúng thế ấy mà.”
Mấy người
đàn bà kia xấu hổ cười cười nịnh nọt, duy chỉ có mình mụ góa Trần đứng
yên ở một bên, đầu hơi nghiêng sang, cũng không nhìn Hà Hoa, vẻ mặt kia
giống như đang khinh thường.
Hà Hoa chỉ
tay vào mụ ta quát: “Không phải bà vừa mới hùng hồn nói nhăng nói cuội
sao? Sao bây giờ lại giả câm giả điếc hả?! Thật uổng công ta gọi bà bằng thím, bà lại còn không biết liêm sỉ mà à với chả ơi! Phì! Ta đây nhổ
vào! Thật khiến người ta ghê tởm!”
Mụ góa Trần vẫn không lên tiếng, đám đàn bà bên cạnh thì xán lại gần Hà Hoa khuyên
giải. Có người bảo: “Ấy, đừng giận, chúng ta thật sự không có nói cháu…
Nhìn xem này, thật là tiếc cho một rổ đồ ăn ngon, thôi thì lát nữa cháu
gọi Trường Sinh, hai vợ chồng son cùng đến nhà thím ăn bữa cơm trưa nhé, thím sẽ làm bánh có nhân cho …”
Hà Hoa thấy mọi người thuận theo như vậy cũng không muốn quậy tiếp, chỉ là khi nãy
thấy mụ góa kia bày ra vẻ mặt đó nên vẫn còn tức giận, cô hung dữ trừng
mắt lườm mụ ta một cái, nhổ toẹt một bãi nước bọt rồi xoay người đi nhặt rổ của mình.
Có điều mụ
góa Trần kia thấy mọi người đều vây quanh Hà Hoa cười nịnh ra vẻ làm
lành, còn bản thân một mình đứng một bên mất sạch mặt mũi thì trong lòng không khỏi tức giận, hừ một tiếng, mụ ta bĩu môi dè bỉu: “Thông đồng
với trai thì có gì hãnh diện mà lớn mặt tỏ vẻ.”
Hà Hoa còn
chưa hết tức giận lại bị bà ta nói thể không khác nào đổ dầu vào lửa, cô ném rổ trong tay về phía mụ góa Trần quát: “Bà nói ai? Bà thử lặp lần
nữa thử xem!”
Mấy người
đàn bà xung quanh thấy tình hình này vội vàng nháy mắt liên tục với mụ
góa Trần. Mụ góa Trần lại không thèm đếm xỉa gì tới họ, vênh mặt lên
nói: “Nói mày đó Lý Hà Hoa! Loại ngủ với trai, có bản lĩnh làm lại không có gan thừa nhận!”
Hà Hoa xông lên túm lấy tóc mụ góa giật mạnh, bốp bốp! Tát liên tục hai cái vào mồm mụ ta, quát : “Tao cho mày nói này! Cho mày nói này!”
Mụ góa Trần bị bất ngờ không kịp đề phòng hay né tránh, dính hai cái tát nảy lửa,
trên đầu trên mặt đau tới mức rát bỏng, mụ ta cũng lập tức vùng lên xông tới, túm lấy tóc Hà Hoa, hai người túm lấy nhau cùng vật lộn. Hà Hoa
tuổi vẫn còn nhỏ, tính theo kinh nghiệm đánh nhau thì gần như không có
nên hơi yếu thế. Cô vốn nghĩ vả thật mạnh vào mồm mụ góa Trần, lại không cẩn thận đề phòng bị mụ ta kéo tóc, hung dữ cào vào mặt mấy cái.
Đám đàn bà
bên cạnh bị cảnh tượng này dọa cho choáng váng mặt mày, không dám tiến
lên ngăn cản, chỉ biết hét toáng lên. Lúc này đang là buổi trưa, có mấy
đám đàn ông đang từ ruộng về nhà ăn cơm, nhìn tình cảnh này thì đều hưng phấn đứng ở một bên xem náo nhiệt, không hề có một người nào tiến lên
khuyên can.
Càng lúc
càng nhiều người vây xem, rốt cuộc trong đám người vây xem cũng có một
người chạy vào khuyên can, cũng là do nghe đồn mà đến – chính là thầy
Chu. Thầy Chu vừa kéo hai người đang túm lấy nhau kia ra vừa khuyên nhủ: “Làm gì thế này, người cùng thôn cùng xóm với nhau cả có chuyện gì từ
từ nói, sao lại ra tay đánh nhau cơ chứ.”
Hai người phụ nữ bị tách ra, trên mặt đều là vẻ tức giận chưa nguôi, trừng mắt nhìn đối phương.
Thầy Chu
lại nói: “Bất kể là vì sao, thôi thì nể mặt ta mà dừng tay đi, để cho
mọi người chê cười làm gì phải không?” Thầy Chu lại thấy mặt Hà Hoa bị
hai đường cào chảy máu, tiện miệng nói: “Lát nữa đi tới chỗ ta, ta cho
cô ít thuốc, còn trẻ đừng để mặt có sẹo.”
Thầy Chu
vừa nói thế, không biết sao lại chọc vào mụ góa Trần, mụ ta hừ một
tiếng, khinh thường nói: “Bà nội người ta biết thuốc nọ thuốc kia, đâu
cần ông quan tâm làm gì, cũng không phải gả cho cháu nội nhà ông. Tuy là ông vội vã muốn thay thế làm ông nội nhà người ta, nhưng cũng phải xem ý của bà nội người ta có muốn hay không kìa.”
Thầy Chu nghe mụ ta nói vậy đột nhiên xấu hổ đỏ mặt, lúng túng khó xử.
Hà Hoa thấy mụ ta ngay cả thầy Chu và bà Tứ cũng đều bắt đầu dựng chuyện bịa đặt
được, thì càng tức giận hơn. Cô lại định xông lên đánh cho mụ góa này
một trận, thì chợt nghe trong đám người đứng xem có người hô to lên một
câu: “Trường Sinh tới rồi!”
Không gian
ồn ào đợt nhiên im lặng hẳn, mọi người đều đồng loạt quay đầu lại nhìn,
chỉ thấy trong đám người tách ra một khe hở, Trường Sinh cao lớn với vẻ
mặt lo lắng đi tới.
Chuyện là
từ sau việc xảy ra lần trước, Trường Sinh mỗi ngày đều đúng trưa xuống
núi đón Hà Hoa. Khi nãy hắn chờ ở nơi đã hẹn một lúc lâu mà vẫn không
thấy bóng dáng người đâu, hắn lại lo lắng vội