Chàng Mù Hóa Ra Em Yêu Anh

Chàng Mù Hóa Ra Em Yêu Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326613

Bình chọn: 7.00/10/661 lượt.

iền, cái gì cũng không quen mắt. Người ta gọi đến đây tìm con, trả lời lại là đạo đức cơ bản của con người, đối với người xa lạ cũng nên làm như vậy, đừng nói con đã hai ngươi một tuổi. Có một số việc đừng tưởng là ta không biết, Ngụy Hạo người ta đối với ngươi có thể tính ……”

“ Mẹ! đừng nói nữa, xin mẹ đó.” Miệng nàng nói là xin, nhưng vẻ mặt lại không kiên nhẫn.

“ Hơn nữa chuyện này với mẹ không quan hệ.” Tang Vô Yên bổ sung.

Má Tang càng giận: “Lão tang, nhìn xem con gái của ông kìa, nói cái gì cùng ta không quan hệ, vậy mà cũng có thể nói àh, ta nuôi nàng hai mươi mấy năm là nuôi không hả, nói nàng có hai câu thôi đã nổi giận với ta..”

Hai mẹ con đều là người tính nóng.

Tang ba ba cũng không muốn tham gia chiến tranh, cười ha ha, xem như xong việc.

Ngay tại thời điểm gây cấn, chuông cửa vang.

Người ấn chuông là Ngụy Hạo.

Tang ba ba và ba của Ngụy Hạo dạy cùng một đại học, hai nhà đều là giáo sư lâu năm trong trường, lầu trên lầu dưới, cho nên cũng thường hay qua lại hỏi thăm.

Tang ba ba mở cửa, giống như không có việc gì mời Ngụy Hạo vào. Ngụy Hạo đứng ở cửa, tựa hồ ngửi thấy được mùi thuốc súng trong nhà, đi hay ở đều khó.

Sắc mặt má Tang so với tắc kè thay đổi còn nhanh, “Tiểu Hạo, con đến tìm Vô Yên phải không, nó vừa trở về.”

Tang Vô Yên, một bộ dạng không muốn tiếp, trực tiếp xoay người vào phòng.

Má Tang vẻ mặt ôn hoà nói: “Ta cùng lão tang muốn đi siêu thị mua chút đồ, các con người trẻ tuổi trò chuyện đi.” Lôi kéo Tang ba ba thay đổi quần áo liền đi ra cửa.

Tang Vô Yên đóng cửa phòng ngủ, đợi nửa ngày, đột nhiên muốn đi toi­let, lại không biết bên ngoài còn có người không. Nàng dán người lên cửa, nghe ngóng nửa ngày, phát hiện bên ngoài một chút động tĩnh cũng không có.

Bản năng sinh lý thắng lý trí, nàng dứt khoát mở cửa, nhìn chung quanh một vòng, không có người. Đi vài bước, đột nhiên phát hiện Ngụy Hạo ngồi trên sô pha.

Hắn nhìn nàng.

Nàng cũng nhìn hắn, sau đó thấy hắn chậm rãi bước tới.

“ Vừa rồi Thiến Thiến nói có bằng hữu mời ăn cơm, bảo ta đưa nàng đi, ta không biết là các ngươi cùng học cấp ba……”

“ Ta là người thứ ba sao?” Tang Vô Yên đột nhiên đánh gãy hắn.

“ Em đừng nghe cô ấy nói.”

“ Ta là bên thứ ba sao? Ngụy Hạo?” Tang Vô Yên nhìn hắn chằm chằm.

---2---

Ngụy Hạo không nói gì.

Tang Vô Yên thấy hắn tỏ thái độ từ chối cho ý kiến, “hứ”, xoay người hướng đến cửa lớn.

Khi quay bước đi cảm thấy rất sảng khoái, Tang Vô Yên hoàn toàn quên mất nhu cầu sinh lý đang cần phát tiết, chạy đến đường lớn, mới bắt đầu nôn nóng.

Nàng tìm tiệm KFC, muốn nhanh chóng giải quyết vấn đề, có gì suy nghĩ sau. Ngộ nhỡ Ngụy Hạo còn chưa đi, hoặc là mẹ lại muốn tiếp tục gi­ao chiến, suy ra nhà chưa thể về.

Trong ngoài đều khó khăn.

Nàng chỉ có thể đến nhà Văn Dao, bạn học của nàng, ở nhờ thôi. May mắn, lúc này Văn gia chỉ có mình Văn Dao, thấy Văn Dao lên mạng, Tang Vô Yên nhanh trí nói: “Trên mạng có thể tìm nhạc không, nếu được, ngươi giúp ta tìm một bài nha.”

Hai người nhìn vào máy tính, đánh ba chữ (Lương gi­an yến).

Hiện ra rất nhiều mục, nhưng mà Tang Vô Yên đều thử nghe hết, cùng không có đầy đủ nguyên bài, đều chỉ có nửa đoạn.

Từ trong loa phát ra gi­ai điệu, tuy nói chỉ có nửa đoạn nhưng người vào nghe thì càng ngày càng tăng.

“Nghe rất hay.” Văn Dao tán thưởng

Tang Vô Yên thở dài. Quả thật rất hay, nhưng lại không mang lại cảm giác như lúc Tô Niệm Khâm tự tay đàn.

Văn Dao không biết cho nên nghĩ đến nàng vì không tìm được nguyên bài hát mà buồn, đang muốn an ủi nàng, lại nhìn đến tên nhạc sĩ, lẩm bẩm: “Cư nhiên lại là Nhất Kim viết.”

Tang Vô Yên nghe vậy, cũng nhìn vào màn hình.

Tuy nói chỉ có nửa bài, nhưng mà lời thì hát hết. vì thế đã có một bạn trên mạng post lên lời bài hát.

(Lương gi­an yến)

Ngoài cửa sổ chân yến đi xiêu vẹo, hai hai bay lên, giữa nước biếc các nhà.

Trước đây Vương Tạ, tầm thường đường ruộng, đều là cố hương.

Lương gi­an yến, trước nhìn trộm,

Có người phiền muộn hoàng hôn,

Nghe gió nghe mưa nghe triền miên.

Lá đào chồng là đào, gió xuân vô hạn.

Con cháu Vương gia đi bến đò,

Có lá đào cười, tiếng Yến ân cần.

Hai chuyện vui, cảm thấy mình gặt hái,

Nhưng vượt không chỗ nào khổ, nhè nhẹ mật ngọt.

Kéo dài.

Trăm ngàn năm sau, có ngõ Ô Y, có độ diệp độ, có lương gi­an yến.

Phong lưu.

Mây khói trên giấy, có tình trên thơ, có ý trong tranh, có tiên trong lòng.

Chân đi xiêu vẹo.

Hàng năm tới đây, có ngói lợp nhà, có sào dưới hiên, bùn mới hàm cũ.

Chỉ người dưới cửa sỏ này, đứng thật lâu sau,

Nghe tiếng Yến cùng mị quyên.

Qua đào tươi đẹp, lại là liễu tàn, yến yến.

Qua hoàng hôn, lại là sáng sớm, mỗi ngày.

Qua đầu xuân, lại là trễ thu, hàng năm.

Oanh oanh yến yến, ngữ ngữ yên yên,

Sớm sớm líu lo tròn tròn.

Rõ ràng sâu kín, tâm tâm niệm niệm,

Cần cần tha thiết kéo dài.

Càng xem xuống, càng cảm thấy có chút khéo. Lời bài hát lại đề cặp đến câu chuyện xưa về Vương Hiến mà nàng và Tô Niệm Khâm nói qua, vừa có ngõ Ô Y cùng đào diệp độ.

“ Ngươi nói ai viết?” Tang Vô Yên hỏi.

“ Nhất


Polaroid