n, hơi nhếch môi mở nổi lên dũng khí ngẩng đầu nhìn hắn.
“Thực xin lỗi, em “
“Quý bà nói không sai ngay cả điều này tôi cũng không biết đây?” Hắn dùng khẩu khí tram trọc nói, ánh mắt không chớp như con sói nhìn nàng là con mồi.
“Thật xin lỗi các vị không tiếp được , tôi cùng vị hôn thê của tôi có chuyện rất quan trọng nhất định phải thảo luận.”
Nói xong hắn cũng không quay đầu lại kéo theo Lê Hiểu Trinh đi ra ngoài. Chỉ là mới vừa đi ra khỏi hội trường hắn liền lập tức buông tay nàng ra tự mình sải bước bỏ xa nàng ở sau người.
Lê Hiểu Trinh không hề oán hận cắn răng bước nhanh đuổi kịp, nhìn hắn bong lưng rất giận dữ, trong nội tâm đầy bất an.
Nếu là trước đây nàng lừa gạt chuyện cho tới bây giờ vô luận hắn dù thế nào lạnh lùng hoặc là phẫn nộ đối đãi với mình cũng đều do nàng tự chuốc lấy.
Nhưng là nàng cũng chỉ biết hy vọng xa vời là Lâu Dịch có thể nghe nàng giải thích, có thể tha thứ, ít nhất không cần phải chối bỏ đoạn tình cảm này…
Trở lại gian phòng, Lâu Dịch nằm trên ghế, dùng giọng nói lạnh như băng xa cách nhìn chằm chằm nàng.
Lê Hiểu Trinh thấy hắn vậy không biết nói như thế nào cho phải, nàng khó khăn nuốt xuống ngụm nước, thử hướng hắn giải thích rõ mong hắn tha thứ.
“Thực xin lỗi em biết rõ anh nhất định rất tức giận, đúng là em thật không phải là cố ý muốn gạt anh… Bởi vì lúc gặp lại anh hoàn toàn nhận thức không nhớ ra em, em cũng không có dũng khí chủ động nói cho anh biết…” Nàng thấy hắn phảng phất xem mình như người xa lạ cúi đầu xuống.
Hắn bỗng nhiên mở miệng.
“Cô… chính là bạn học cùng đại học với Lâu Tranh tên Trinh Trinh?” Những thứ kia chiếm cứ hắn suy nghĩ đã lâu nhớ lại lúc này cuối cùng bị dồn nén lên.
“Bởi vì tôi không có lập tức nhận ra cô cho nên ngăn trở, cô mới quyết tâm trả thù tôi, đem tôi là 1 thằng ngốc đúng không?”
Ngữ khí của hắn lạnh nhạt, như chuyện đang thảo luận như một món đồ tầm thường, nội dung lại cực kỳ đả thương người.
Nghe thấy hắn gán cho tội danh này Lê Hiểu Trinh ngực đau đến cơ hồ muốn vỡ thành hai mảnh.
Nàng nuốt trở lại tất cả nước mắt nghẹn ngào mà nói:
“Em không phải là vì trả thù anh mới không nói cho anh, là vì em từng tại trước mặt anh…”
Nàng tuyệt không có thể khóc! Đây hết thảy đều là nàng vì duy trì tự tôn mới gây ra, cho nên nàng tuyệt đối không thể khóc!
Nhưng là không đợi nàng nói xong, Lâu Dịch liền cắt đứt nàng.
“Hoặc là nói cô cùng Lâu Tranh mưu đồ bí mật? Nhỏ đó cho cô cái gì tốt?” Hắn từ ghế đứng lên, từng bước một tiến tới gần nàng.
“Nhìn tôi ngu xuẩn nhớ không ra cô, còn mặc cô dày vò, rất thú vị sao?”
Lê Hiểu Trinh bị bức không ngừng lui về phía sau, cho đến lưng dựa vào tường, rốt cuộc không đường có thể lui.
Đối mặt hắn tức giận, chỉ trích, nàng cố nén lấy đau đớn kịch liệt trong lòng, ra sức mở miệng.
“Không phải như thế! Nhưng emthật sự …thật xin lỗi, nhưng là… là thật… thích anh, không nghĩ…”
“Hiện tại mới đem nói cô yêu tôi những lời này không phải là quá muộn sao?” Lâu Dịch lãnh khốc đem nànghãm trên tường, ngữ điệu lạnh băng.
“Dù cô có nói một trăm lần, chuyện này cũng sẽ không có bất kỳ thay đổi!”
“Thực xin lỗi…” Lời tỏ tình bị bị giẫm đạp nàng cũng chỉ biết chỉ có thể suy yếu nhận lỗi.
Nhìn nàng tái nhợt yếu ớt, không chịu nổi, Lâu Dịch oán hận phát hiện mình lại vẫn sẽ sinh ra cảm giác đau lòng, thương tiếc, thậm chí gần muốn quên đi bị nàng lừa gạt!
Hắn hận nhất là nữ nhân có mưu đồ đến gần mình! Lại như thế nào cũng không nghĩ tới… hắn che chở sủng ái nàng lại từ đầu tới đuôi đều bị nàng lừa gạt…
Nàng rốt cuộc là cô gái như thế nào? Vì sao có thể một giây trước làm cho hắn yêu đến phát điên, một giây sau lại làm hắn không thể không căm hận nàng!
“Chiếc nhẫn nếu đã đeo tôi cũng sẽ không thu hồi lại, tùy cô muốn ném hay muốn bán tuỳ. Nhưng là đừng cho là tôi sẽ nguyện cưới cô vào cửa …cô không xứng!”
Phẫn hận làm hắn bỏ lại một câu đả thương người cực độ mà nói, Lâu Dịch ra khỏi phòng, đập mạnh cửa đóng lại.
Phanh! Cánh cửa phát ra chói tai, Lê Hiểu Trinh vô lực chậm rãi trượt xuống, ngồi trên đất cũng nhịn không được đau lòng, bất lực khóc sụt sùi…
Nàng lấy tay che miệng, đôi mắt đẫm lệ lờ mờ nhìn chiếc nhẫn trên tay vẫn như cũ phát sáng nhưng không hiểu sao trời xanh lại tước đoạt hạnh phúc đó trong nháy mắt, đẩy nàng vào đáy sâu của tuyệt vọng . Cả đêm Lâu Dịch cũng không có lại trở lại căn phòng…
Trời mùa thu, ban đêm càng ngày càng dài, ban ngày lại nhanh tối. Lê Hiểu Trinh theo thói quen sáng sớm tỉnh lại, nhìn sắc trời ngoài cửa sổ đột nhiên có chút hoài nghi rốt cuộc hiện tại là ban ngày hay ban đêm.
Chiếm cứ giường lớn là nam nhân của nàng còn đắm chìm trong mộng đẹp, nàng rón ra rón rén mà xuống giường, chuẩn bị thu xếp bữa sáng.
Ngày đó nàng liên tục đợi cho đến sáng sớm, Lâu Dịch mới mang một thân toàn mùi rượu trở lại phòng. Cùng ngày bọn họ lập tức bay trở về Đài Loan. Hắn không hề cùng nói bất kỳ một câu nói nào nhưng đến buổi tối lại vẫn sẽ nhiệt liệt ôm nàng…
Hắn vẫn không buông ra nàng… Lê Hiểu Trinh an ủi mình. Hắn chỉ là đối với mình lừa gạt hắn tức giận mà thôi, nếu