ái.
“Không được em nhất định phải ở tại chỗ này, hôm nay là 1 ngày rất quan trọng không thể thiếu em.”
Nàng đột nhiên có dự cảm rất xấu.
“Anh nói gì ? Anh muốn làm gì… vì cái gì không thể thiếu em ở đây?”
Nàng muốn giả bộ điềm nhiên như không lại phát hiện khóe miệng cứng ngắc kéo không ra nụ cười.
Hắn phát giác sự bất an của nàng, ôm sát nàng, ôn nhu an ủi.
“Không cần khẩn trương những người này sẽ không khi dễ em, emđói thì ăn ít đồ, anh đi lập tức trở về.” Hắn đưa mắt nhìn nàng trong chốc lát, mới tiêu sái xoay người rời đi.
Lê Hiểu Trinh lo nghĩ phải không có khẩu vị. Nàng tìm cái góc đứng lại nhìn Lâu Dịch cùng thư ký hội họp chu toàn trong lúc đó, thái độ không kiêu không nịnh những đại lão kia lại dùng lời nói bội phục khen ngợi hắn, điều này làm cho nàng một bên không khỏi có chút vinh quang.
“Có lẽ là mình quá đa tâm đi…” Nàng lẩm bẩm an ủi mình, hơi chút thở phào nhẹ nhõm.
Trước Dịch không cũng đã nói sao? Hắn muốn cùng mình chia xẻ niền vui của hắn, như vậy hắn kiên trì muốn nàng ở lại hội trường cũng là chuyện rất bình thường!
Nhưng là… nếu như Lâu Dịch chạy tới kéo lấy nàng đem nàng giới thiệu cho mọi người thì làm sao bây giờ?
Đang khi nàng toát ra phiền não thì đèn tắt, người chủ trì đọc diễn văn trong tiếng vỗ tay của mọi người giới thiệu sơ lược cũng mời giám đốc Lâu Dịch lên đài đọc diễn văn.
Tận dụng thời cơ nào! Nàng nếu thừa dịp mọi người đều tập trung lực chú ý ở trên sân khấu còn mình chạy trốn, bốn phía đều tối Lâu Dịch cũng không nhìn thấy, tuyệt đối sẽ không có người nào phát hiện!
Mặc dù hắn có thể sẽ bởi vì mình nửa đường chuồn đi mà giận dữ nhưng dù nói thế nào cũng sẽ không so với làm cho hắn tình huống này biết được thân phận thật của nnagf, còn có nàng lừa gạt hắn thì sẽ xong đi!
Nàng từ từ hướng cửa chạy, chỉ thiếu một bước nhỏ sẽ phải bước ra cổng vòm hoa hồng kia thì …một nữ nhân đột nhiên xuất hiện xuất hiện ở cửa, nắm lấy tay Lê Hiểu Trinh nàng kinh ngạc nhìn cô gái tóc dài xinh đẹp kia.
“Ách! Hàn tiểu thư… có chuyện gì sao?” Nàng cười đến vạn phần lúng túng, không quên ý đồ của mình.
“Lâu tiên sinh giao cho tôi nhiệm vụ tất yếu phải để cô cùng ngài ấy cho đến yến hội kết thúc, Lê tiểu thư.” Hàn Chỉ Trừng cười đến gian trá, còn đặc biệt cường điệu chữ “cùng” này, nắm lấy nàng hoàn toàn không có dấu hiệu tha.
Dịch phái Hàn Chỉ Trừng ở chỗ này ngăn cản mình chạy trốn? Lê Hiểu Trinh sắc mặt phút chốc xanh lại, xem ra chuyện nàng lo lắng nhất quả nhiên sắp xảy ra, chuyện cho tới bây giờ nếu là cho hắn biết hết thảy hắn nhất định sẽ hận nàng!
“Xin cô…tôi thật sự không thể đợi ở chỗ này…” Nàng cơ hồ muốn rơi lệ, muốn cầu khẩn van Hàn Chỉ Trừng buông nàng ra.
“Xin cô thả tôi đi được không?”
Hàn Chỉ Trừng không hiểu nhìn lấy nàng không có chút thất sắc lo lắng.
“Cô làm sao vậy…”
Nhưng mà lời của nàng chưa hỏi xong, thì 1 chùm ánh sáng đem Lê Hiểu Trinh chiếu lên không che giấu.
“Vị hôn thê của tôi – Hiểu Trinh!” Lâu Dịch mỉm cười ở trước mặt mọi người đơn giản tuyên bố cái tin vui này.
Hàn Chỉ Trừng nhẹ nhàng sau lưng nàng đẩy một chút.
“Đi đi!”
Nàng cần phải cao hứng chứ sao lại một chút cũng cười không nổi. Thấy hắn nhiệt liệt nhìn chăm chú, cùng mọi người xì xào bàn tán giữa, nàng cứng rắn có gắng ưu nhã xuyên qua đám người đi lên sân khấu…
Nàng thất thần nhìn bàn tay nhỏ bé bị hắn nắm chặt. Lòng bàn tay của hắn thật lạnh như băng, chắc hẳn cũng khẩn trương.
Bốn phía ầm ỹ ồn ào phảng phất trong nháy mắt như tĩnh lặng, nàng không nghe được bất kỳ thanh âm gì chỉ có thể cũng không nhúc nhích hai mắt nhìn hắn quỳ xuống ở trước mặt mình, từ trong túi móc ra hộp gấm mau xanh đậm (L; sao ko phải màu đỏ Dịch : ko nhìn thấy cô ấy mặc lễ phục xanh này, cho nó cùng màu L: *gật gật*)
Lâu Dịch trên mặt ôn nhu cười hạnh phúc mở ra hộp gấm lấy ra chiếc nhẫn kim cương xinh đẹp nâng cái tay nàng đang run lên đepo vào, dùng chiếc nhẫn tuyên thệ hắn tình yêu vĩnh hằng của hắn.
Lê Hiểu Trinh vô lực hai mắt nhắm lại nước mắt cứ vậy rơi xuống má…
Lâu Dịch vừa lòng thỏa mãn kéo lấy Lê Hiểu Trinh bước xuống sân khấu, ở đây các vị khách giống như cảm động mà trầm mặc một lát, lập tức tiếng vỗ tay vang lên như sấm một chút hiểu được xu nịnh đồng loạt xông lên.
“Ai da! Này thật sự là 1 đôi trời sinh mà!” Một chủ tịch phu nhân nói.
“Đúng vậy… đúng vậy Lâu thị cùng Lê thị nếu như có thể bởi vậy hợp tác thì lập tức giá cổ phiến ở Nhật sẽ tăng vọt, khẳng định lại kiếm được gấp bội tiền!” Một vị phu nhân khác cười phụ họa.
“Cái gì Lê thị?” Lâu Dịch nụ cười trên mặt đột nhiên biến mất, hắn hồ nghi chuyển hướng người yêu đang cúi đầu không nói một câu.
“Hiểu Trinh?”
Mấy vị kia đương nhiên không có phát giác được không khí không thích hợp, nhiều chuyện thay nàng trả lời.
“Ai da, ngài đang nói đùa đi? Mọi người đều biết Hiểu trinh là thiên kim của tập đoàn Lê thị, 1 trong 1 tập đoàn lớn nhất tại Nhật Bản! Ngài có thể đừng nói khôn biết nha “
Vị phu nhân mỗi câu nói làm cho mặt Lâu Dịch càng âm trầm, cầm lấy tay của Lê Hiểu Trinh nắm chặt.
Nàng lặng yên chịu đựng đau đớ