Sự thành thật của cô làm đáy mắt anh thoáng qua buồn cười, đưa tay giữ lấy lưng cô, ngay sau đó cúi thấp hôn lên môi cô.
“Ưm…….” Bị hành động thình lình của anh hù doạ, nhất thời không kịp phản ứng, đôi môi đã bị chiếm cứ.
Cánh môi mềm mại ngọt ngào của cô làm anh yêu thích không thôi, trong
mũi như ngửi được mùi thơm phụ nữ như có như không, anh mút mạnh đôi môi nóng bỏng, đầu lưỡi thăm dò vào miệng trong khi cô không phòng bị, thăm dò thật sâu, mút lấy nước miếng ngọt như mật của cô, hôn càng thêm sâu, quấn quýt dây dưa, mút mạnh.
Thường Phong Dịch hôn triền miên
lại bá đạo cường thế làm cô không thể chống đỡ được, mà hơi thở kích
thích của anh làm cô cảm nhận được, càng khiến trong cơ thể cô động
tình……….
Cô cảm thấy kinh hoàng, hô hấp dồn dập nhưng muốn đẩy
anh ra, lại bị anh phát hiện, anh tóm lấy hai tay cô rồi bắt chéo sau
lưng, vì cô giãy giụa nên ngửi được mùi thơm từ cổ cô.
“Anh…….. Buông ra….. Không……” Cô thở gấp kêu, cố gắng coi thường nụ hôn đã đánh thẳng vào giác quan của cô.
Trêu chọc lại ngửi một lát, anh cười nhẹ ngẩng đầu. “Mấy năm không gặp, tại sao lại trở nên xấu hổ như vậy?”
“Ai lại phách lối như anh! Hỏi cũng không hỏi liền………. bắt nạt con gái!” Cô đỏ mặt, tức giận mắng: “Anh……. Buông em ra!”
“Thật sự muốn anh buông em ra sao?” Thường Phong Dịch nhìn chằm chằm
ánh mắt có vẻ mê loạn của cô, nhếch môi cười nói: “Anh nhớ bảy năm
trước, lần cuối chúng ta gặp nhau, lúc anh hôn em, em ôm anh rất chặt,
tại sao bây giờ lại khác rồi?”
Trong đầu nổ “Bùm” một tiếng, toàn thân An Lệ Đề cứng đờ, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt.
Anh….. anh còn nhớ rõ?!
Chẳng lẽ hôm nay anh nói điều kiện này, chính vì muốn trả thù chuyện năm đó cô đối xử tệ với anh?
Cô tìm anh đã sai lầm rồi sao?
Quán bar “Capture”
Ngồi trong căn phòng được trang trí bằng nhiều loại rượu khác nhau,
Thường Phong Dịch nghiêng người dựa vào ghế salon, từ từ nhấm nháp ly
Whisky đậm đặc, bên mỗi vẫn còn nụ cười thoả mãn, liếc mắt nhìn ông chủ
kiêm bạn tốt – Cổ Chí Luân.
“Thật không ngờ, nhiều năm vậy rồi, cậu vẫn nhớ tôi thích uống Whisky, làm cái người rời nước nhiều năm như tôi thật cảm động!”
“Nói nhảm!” Cổ Chí Luân lười biếng nửa nằm nửa ngồi trên ghế coi thường bĩu môi. “Từ lúc tôi kinh doanh khách sạn hạng nhất, chai Whisky này
được được đặt trên kệ chờ cậu, ai ngờ cái tên cảm thấy trăng nước ngoài
tương đối tròn như cậu, chết cũng không chịu quay về Đài Loan, dĩ nhiên
không thể uống rồi!”
“Hừm —— thì ra tôi không về Đài Loan, còn có khuê nữ trách móc?” Thường Phong Dịch chế nhạo nói, cười rồi uống thêm ngụm rượu
Cô Chí Luân trợn mắt, hét to. “Này này này! Cái đồ nói hưu nói vượn làm tổn hại đến khí phách đàn ông của tôi kia! Cái gì mà khuê nữ trách móc
với không trách móc, đáng đánh đòn! Nói nữa tôi sẽ khiến cậu bay về New
York, để cậu ở bên kia luôn!”
Bỗng dưng Thường Phong Dịch cười
to, cả hai người bạn ngồi trong phòng nghe họ nói chuyện nãy giờ - Phòng Bách Ngạn và Thẩm Hoành Trung cũng cười theo, nhất thời cảm thấy bốn
người như trở lại cảnh chung sống cùng nhau ở nước ngoài năm đó.
“Thôi đi, Chí Luân, đừng cho rằng chúng tôi không hiểu cậu, ước gì tên
nhóc họ Thường này nhanh trở về Đài Loan, không cần lưu luyến trăng sáng nước ngoài nữa, làm sao có thể đưa cậu ta đến thế giới ‘ác nghiệt’
được, vậy thì thật không có đạo lý bạn bè rồi, đúng không?” Thẩm Hoành
Trung cười chế nhạo Cổ Chí Luân.
Cổ Chí Luân xì một tiếng,
nghiệm giọng nói: “nói rõ đi, dám nghi ngờ khí phách đàn ông của tôi,
không cho cậu ta vào ‘túi vải’, chỉ đưa cậu ta về New York đã coi là
khách khí rồi!”
“Được rồi! Chí Luân, nhìn bộ dáng bây giờ của
cậu, ai dám nghi ngờ khí phách đàn ông của cậu nữa?” Phòng Bách Ngạn nín cười nói: “Thật là, tôi cho rằng tối nay ngoài việc chúng ta chào mừng
Phong Dịch trở về, còn cá cược xem nguyên nhân cậu ta đột nhiên về Đài
Loan, kết quả lại bị cậu so đo khí phách đàn ông với người khác, không
cảm thấy nhàm chán sao?”
Cổ Chí Luân nhướng mày, bất giác cũng cười. “Bây giờ chúng ta thật giống năm đó!”
Năm đó anh thích nhất Thường Phong Dịch – người nhỏ tuổi nhất trong bốn người, mà Thường Phong Dịch luôn lấy việc anh ghét nhất là bị người
khác nghi ngờ đáp lại, hai người thỉnh thoảng đấu miệng, mà hai người
còn lại bàng quan xem kịch vui, có lúc còn thuận miệng quạt gió đốt lửa
để tăng thêm niềm vui thú. Phải chăng đó là lúc thoải mái nhất trong
cuộc sống của họ?
Thường Phong Dịch vừa cười. “Nhiều năm vậy
rồi, thói quen thích tìm tôi gây phiền toái của cậu vẫn không thay đổi,
thật không biết nên nói cậu ‘nhớ tình bạn cũ’ hay là cười nhạo cậu đã
trưởng thành mà không hề thay đổi thói quen?”
Lời của anh làm mọi người cười, bao gồm cả Cổ Chí Luân.
Cổ Chí Luân vừa cười vừa nói: “Thôi đi! Cậu thích nói gì thì nói, đại
nhân tôi rất rộng lượng, không so đo với cậu, ngược lại cậu đừng nói
lẳng sang chuyện khác, rốt cuộc vì sao cậu lại thay đổi, đồng ý trở lại
định cư? Vì tôi còn nhớ có người từng thề nói cậu ta sẽ không quay lại
Đài Loan. Bây giờ đột nhiên thay đổi, th