cũng phát
hiện tình cảm của mình đối với anh, nhưng không còn cách nào; một năm
trước tình anh giúp em, em lợi dụng lúc làm bạn gái anh, cố gắng chiếm
lấy tình cảm của anh, đáng tiếc….. thất bại rồi.”
Nước mắt của cô khiến anh hối tiếc và kích động, chán nản thở dài. “Tiểu Đề, là lỗi của anh, là anh không tốt, không hiểu lòng em……..”
“Không!” Cô đưa tay ngăn chặn môi anh. “Anh không sai, chuyện tình cảm giữa nam
nữ vốn không thể gượng ép, anh không thể chấp nhận tình cảm của em mà
lựa chọn người khác là quyết định của anh, em rất khổ sở đau lòng, nhưng không thể trách anh, nhưng không có anh bên cạnh, lòng em vẫn thật
đau……..” Cô nghẹn ngào bộc lộ tâm trạng khổ sở thời gian này.
Cho dù cuối cùng cũng lấy được tình cảm người đàn ông mình yêu, nhưng tâm
trạng kích động phập phồng này cũng không dễ dàng bình phục như vậy.
“Tiểu Đề………..” Nhẹ nhàng lau nước mắt trên má cô, Thường Phong Dịch mềm giọng xin lỗi. “Anh xin lỗi, Tiểu Đề, anh nên hiểu tình cảm của mình sớm hơn, xin lỗi…… tha thứ cho anh đã làm tim em bị thương……..”
Được anh nhỏ giọng an ủi, cô dần dần ngưng khóc. Mà sau khi khóc, cũng làm
tâm trạng buồn phiền của như bầu trời sau cơn mưa, trong sáng rõ ràng,
không còn xám xịt.
Không có gì so được với trái tim người đàn ông mình yêu, càng làm cô thấy vui vẻ rồi!
“Tiểu Đề?” Cô im lặng mãi khiến anh hơi hoảng sợ, không biết cô nghĩ thế nào về lời tỏ tình lần này của anh?
Thật lâu, An Lệ Đề mới nói nhỏ: “Anh chắc chắn anh yêu em?”
“Anh chỉ hận không hiểu tình cảm của mình sớm mà làm em bị tổn thương, Tiểu Đề, xin lỗi, trở về cạnh anh được không?”
An Lệ Đề nhìn kỹ mắt anh, rất nhanh thấy rõ trong mắt anh bao hàm tình cảm sâu sắc mãnh liệt, đôi mắt không bao giờ lừa người ta, anh…….. thật sự
yêu cô!
Tâm trạng cô bỗng bay bổng. “Em cũng yêu anh, Phong Dịch.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên.
Thường Phong Dịch ngẩn ra, ngay sau đó cười mừng như điên. “Em tha thứ cho em? Tiểu Đề.”
An Lệ Đề gật đầu.
Trong mắt chứa đầy tình cảm mãnh liệt, Thường Phong Dịch hồi hộp nói: “Vậy….. đồng ý với anh, trở về cạnh anh, làm bạn đời, người yêu, vợ của anh!”
Đôi mắt được nước mắt rửa sạch nên sáng lấp lánh, An Lệ Đề kinh ngạc nhìn Thường Phong Dịch. Vợ?
“Phong Dịch……” Hai người mới giải quyết khúc mắc, anh muốn cô lấy anh?
“Đồng ý với anh đi!” Trong mắt chứa đầy tình cảm kích động, giọng nói anh vừa lo lắng vừa sợ hãi.
An Lệ Đề đưa mắt nhìn anh, nhìn thật lâu, rồi cười ngọt ngào. “Được.” Sau
đó, cô không kiêng nể dựa đầu vào lòng người làm cô yêu say đắm.
Cô vẫn không dám tin, nhưng cô rất vui vì cuối cùng tình yêu của cô cũng
được hồi đáp, chỉ cần anh yêu cô, cô không còn yêu cầu gì.
“Tiểu Đề, anh yêu em.” Thường Phong Dịch co tay ôm chặt lấy cô, trong lòng
thề không bao giờ buông tay nữa. Lúc này, không còn chuyện gì làm anh
thoả mãn hơn việc ôm cô gái mình yêu vào lòng.
Ngoài cửa gió thổi nhẹ, người đã thành đôi……… ——
- Hết -