m đã ‘hồn vào thùng rác’, cô liếc nhìn một phòng đầy khách, xoay cổ tay một chút, tiếp tục châm trà cho bọn họ.
Hôm qua, Khỉ còi chưa bồi dưỡng tình cảm với Dư Y được, nên hôm nay sau khi xong mọi công việc
liền chạy qua như mọi ngày, móc hai vé xem phim ra mời Dư Y cùng đi xem: “Phim mới, hôm nay vừa mới chiếu, hôm nay nếu em không rảnh, ngày mai
cũng được, dù sao mấy ngày nay rạp chiếu phim đều mở cửa!”
Anh ta cũng học khôn,
nghiên cứu tất cả các lựa chọn qua một lần, chắc hẳn Dư Y không còn cách nào để viện cớ, ai ngờ Dư Y lại nói: “Phim này à? Ngô Thích luôn muốn
xem, là của buổi tối hôm nay? Anh ấy có thể có thời gian.” Dư Y nhìn Khỉ còi, cười hỏi: “Anh Dũng, vé này thật sự tặng cho em sao?”
Ngô Thích chính là đứa
con trai có chứng tự kỷ của bà chủ, tai to mặt lớn ngơ ngác ngây ngốc.
Khỉ còi làm sao bằng lòng lãng phí vé xem phim, lại cảm thấy lời nói của Dư Y có chút vấn đề. Nhưng vé đã đưa ra không có cách nào để lấy lại.
Sau đó anh ta mới tỉnh ngộ, rõ ràng là bị Dư Y xoay vòng vòng. Vé là
mình tặng cho cô ấy, không phải dùng để hẹn hò, tất cả đều do cô ấy
quyết định, lòng Khỉ còi ngứa ngáy không nhịn được, quyết định lần sau
từng câu từng chữ đều nói rõ, sẽ không cho cô ấy nói nữa!
Ngô Thích đã hơn ba mươi
tuổi, đi đường quen cúi đầu, sợ người lạ, anh ta không phải thật thích
Dư Y, nhưng anh ta thích xem phim, bởi vậy Dư Y cầm vé xem phim quơ quơ
trước mặt anh ta, anh ta cố gắng mở miệng: “Muốn xem…”
Bà chủ vừa lòng, đưa cho Dư Y mười đồng để đến lúc đó mua một chút bắp rang và nước uống.
Khi đêm đến, Nho An Đường lặng ngắt như tờ, lại là mùng một tết, cửa hàng vẫn chưa buôn bán, tám
chín giờ còn có người đi qua trước ngôi nhà cổ, chắc là mới ăn cơm ở nhà hàng nào trở về, đang bình luận chất lượng và giá cả của món ăn.
Nguỵ Tông Thao hiếm khi
được nghỉ ngơi nguyên ngày, mở cửa sổ phòng ra hít thở không khí một
chút. Bên ngoài cửa, Tranh Hữu Bách hỏi anh có muốn dùng bữa tối hay
không? Nguỵ Tông Thao vịn cửa sổ, ngón tay theo thói quen gõ nhẹ, cũng
không có trả lời, qua hồi lâu mới đủng đỉnh bước ra khỏi cửa phòng.
Trang Hữu Bách biết rõ
thói quen của anh ta, vội hỏi: “Tổng giám đốc Nguỵ, ngày mai tôi bảo
người đem một bộ thiết bị tập thể hình lại đây!” Thấy anh ta lặng im,
Trang Hữu Bách tiếp tục. “Bên ngoài rất lạnh, mặc áo khoác vào rồi đi
nhé!”
Nguỵ Tông Thao đã đi tới cửa, cũng không quay đầu lại, giọng điệu thản nhiên. “Sao mà dài dòng thế!”
Nhiệt độ mặc dù thấp, lại có thể đánh tan sự mịt mờ, ý thức tỉnh táo trong nháy mắt. Nguỵ Tông
Thao chỉ mặc phong phanh một cái áo sơ mi, tay áo cuộn lên, lại cởi ra
hai nút áo, phút chốc đã nhập vào trong bóng đêm.
Phim đã kết thúc, Ngô
Thích lợi dụng Dư Y xong thì không để ý đến cô nữa, cúi đầu đi thẳng về
phía trước, Dư Y chậm rãi theo sát ở đằng sau anh ta, đèn đường âm thầm
kéo dài bóng của cô, khi thì ra trước, khi thì ra sau, giống như đang
chơi trốn tìm với chính mình.
Ven bờ sông không có một
bóng người, những căn nhà ở bên bờ, một số còn chút nguyên vẹn, một số
đã sụp đổ phân nửa, ngay cả lan can cũng sứt mẻ hơn phân nửa, người đi
đường không cẩn thận sẽ bị rơi xuống. Ngô Thích nhớ rõ mẹ dặn dò, sợ
mình sẽ té xuống, lúc đi qua thì tránh ra khá xa, đi ở đầu bên kia của
đường cái. Dư Y cố tình đi dọc theo lan can, hai tay thọc vào trong túi, ung dung thoải mái cất bước, khăn quàng cổ thật dày bao lấy gần nửa
khuôn mặt của cô, vẻ mặt hết sức thích thú.
Ngô Thích đang muốn gọi
Dư Y qua, đột nhiên nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân đồn
dập, anh ta ngoảnh đầu lại theo tiếng động, chỉ thấy bốn năm người đàn
ông đang vọt tới hướng này quát tháo cái gì đó, không khỏi bị dọa nhảy
dựng lên.
Ngô Thích nhìn không hiểu, Dư Y lại thấy rất rõ ràng, người đàn ông dẫn đầu chỉ vào hướng Dư Y, hô: “Chính là con nhỏ đó!”
Dư Y vừa nghe được, lui
về sau một bước theo bản năng, sau đó lập tức có phản ứng, xoay người
chạy về phía trước. Nhưng hai giây chần chừ trước đó đã khiến cho đối
phương đoạt được thời cơ, mới được vài bước thì bả vai bị tóm chặt, một
câu “con mẹ nó” gần trong gang tấc, tiếc là nói chưa xong thì đối phương đột nhiên kêu một tiếng ‘oái’, sau đó lui một bước, xoay người nâng lên cẳng chân bị đá đau.
Dư Y đá thẳng một đá mạnh mẽ dứt khoát vào mặt đối phương, đối phương không phòng bị nên cứ như
vậy hét lớn một tiếng, trực tiếp ngã xuống sông.
Ba người kia không hề
lường trước sẽ xảy ra tình huống như thế này, chửi ầm lên một câu, trong nháy mắt đã vọt về phía Dư Y. Ngay cả Ngô Thích cũng không may mắn
thoát khỏi, sợ hãi hét lớn. Thật phí cho tướng tá to con mập mạp, chưa
có chút phản kháng nào thì đã bị một người chế ngự.
Dư Y nhịn không được,
chửi tục một tiếng, không có thời gian lo cho người khác, liều mạng chạy về phía trước. Đèn đường lờ mờ, không soi rõ lắm, trước đó cô không để ý, sau khi chạy được hơn mười mét mới nhìn thấy có một người đàn ông
mặc áo sơ mi trắng bình tĩnh đứng ở phía trước, ánh mắt rõ ràng là hướng về phía này, nhưng anh ta vẫn không nhúc nhích. Dư Y k