ua đầu lại, sau
bốn tháng thì cô ngay cả xa cách ngắn ngủi cũng không chịu được. Có phải cô bị mặt trời Camphuchia phơi đến hôn mê hay không?
Dư Y đứng trên ban công,
nhíu mày nhìn về phía xa xa, nóng đến ướt đẫm mồ hôi, cô cũng không nhúc nhích chút nào. Sau một lúc lâu cô bỗng nhiên lại hơi nhíu mày, vừa rồi dường như có một bóng dáng quen thoáng qua trong tầm mắt. Dư Y xiết
chặt lan can, lập tức hướng xuống dưới tìm kiếm. Hồ bơi trong hoa viên
khách sạn toàn là người, cô rốt cuộc lại thấy một bóng dáng quen thuộc.
Giờ khắc này, đoàn người
Nguỵ Tông Thao đã xuyên qua rừng rậm. Hình dáng núi non càng ngày càng
rõ ràng, thành công gần ngay trước mắt. Thôn dân chỉ vào đất đai ở dưới
chân, nói: “Có rất nhiều mìn, năm đó chúng tôi đi theo nhà khoa học tiến vào nơi này, từng có người chết.”
Bọn họ còn nhớ rõ tất cả
hình ảnh của năm đó, rất nhiều người cầm dụng cụ dò xét mìn tiến vào
rừng rậm từng bước một. Sau khi trải qua muôn vàn khổ cực thì tất cả tâm huyết lại bởi vì một trận đất đá trôi mà bị huỷ hoại trong chốc lát.
Thôn dân thổn thức không thôi, đang muốn tiếp tục cảm khái thì đột nhiên phát hiện phía sau thật im lặng. Bọn họ nhìn lại, không khỏi sợ hãi
thất sắc, chỉ thấy Nguỵ Tông Thao và Trang Hữu Bách đang giơ súng lục
lên đối diện với hai người bọn họ.
Thôn dân thất kinh đổ mồ
hôi lạnh dầm dề, bước chân không tự giác lùi về phía sau. Khi bọn họ
đang run rẩy muốn mở miệng thì lại nghe thấy Nguỵ Tông Thao lạnh lùng
nói: “Đừng nhúc nhích!”
Khẩu súng lục đối diện
bọn họ, nhưng tầm mắt của hai người kia đều lướt qua bọn họ, nhìn về
phía đằng sau. Lúc này thôn dân mới phát hiện loáng thoáng âm thanh “xột xoạt”, nơi đó là bụi rậm cùng rừng cây, không biết có các sinh vật khác thường lui tới hay không. Bọn họ không dám động đậy, mà Nguỵ Tông Thao
đã gạt chốt an toàn, đúng lúc này thì âm thanh “xột xoạt” ở phía sau
bỗng nhiên vang dội rõ ràng. Khẩu súng lục ở trước mặt giơ nhanh lên, nổ một tiếng “đoàng”, đủ để làm kinh sợ chim thú, mà âm thanh này không
phải phát ra từ Nguỵ Tông Thao và Trang Hữu Bách. Trong lúc đó một người thôn dân bỗng nhiên ngã ngửa, con mắt trừng lớn, thẳng đơ ngã xuống
đất. Người bạn ở bên cạnh vô cùng hoảng sợ, hét lên một tiếng, còn chưa
kịp có động tác nào khác, chỉ nghe Nguỵ Tông Thao hô to: “Nằm sấp
xuống!”
Viên đạn trong nòng súng
phát ra rất mạnh, Trang Hữu Bách nhanh chóng túm lấy thôn dân, khoá chặt anh ta, nhấn xuống. Viên đạn cuả Nguỵ Tông Thao xuyên qua vị trí người
thôn dân đứng lúc ban đầu, bắn thẳng về hướng xa xa. Bỗng nhiên tiếng
súng ở phía trước vang lên, “đoàng đoàng đoàng” liên tiếp không ngừng,
thuốc súng bùng nổ ở trong không khí, vô cùng ngàn cân treo sợi tóc.
Nguỵ Tông Thao hét lớn một tiếng, Trang Hữu Bách lập tức bắt lấy thôn
dân, yểm trợ Nguỵ Tông Thao chạy về phía bìa rừng, tốc độ cực nhanh
khiến cho thôn dân khó có thể đuổi kịp. Tiếng súng phía sau càng ngày
càng gần, giống như viên đạn ở ngay tại dưới chân, bất cứ lúc nào cũng
có thể xẹt qua bên tai bọn họ. Ý chí sinh tồn của người thôn dân bùng
nổ, vắt chân lên cổ theo sát bước chân của Trang Hữu Bách. Trong nháy
mắt bọn họ đã xuyên vào trong rừng.
Người đuổi theo ở sau
lưng không bỏ, hoả lực của vũ khí cao hơn súng lục của Nguỵ Tông Thao và Trang Hữu Bách. Nguỵ Tông Thao quay đầu lại nhìn thoáng qua, thấp
thoáng có thể thấy được bóng dáng của đối phương. Đạn liên tiếp không
ngừng bắn đến, anh tăng tốc độ, ra hiệu Trang Hữu Bách theo sát. Thế
nhưng không bao lâu ở phía trước xuất hiện vách đá, Nguỵ Tông Thao ước
tính khoảng cách, bước chân không ngừng tăng tốc, dứt khoát nhảy xuống,
hai tay bắt lấy nham thạch, hai chân đặt trên tảng đá, mắt nhìn cấu trúc của vách đá, động tác rất nhanh nhẹn.
Vách đá dốc đứng, không
dễ trèo, Trang Hữu Bách theo sát vị trí Nguỵ Tông Thao đã vịn qua, đi
xuống theo anh từng bước một. Người thôn dân không có can đảm cùng bản
lĩnh như vậy, anh ta dựa vào trên vách đá không dám động đậy tí nào, ra
sức cầu cứu, nhưng không ai để ý tới.
Đi xuống dưới vách núi,
Nguỵ Tông Thao đổ mồ hôi đầm đìa, khi cách mặt đất hai thước thì lập tức nhảy xuống, lạnh lùng nói: “Nhảy!” Trang Hữu Bách theo sát sau đó. Nhìn thấy phía trên đã truyền tới tiếng bước chân và tiếng nói chuyện, người thôn dân kia cũng không dám chậm trễ nữa, nửa bò nửa trượt thẳng xuống, tảng đá trong tay lỏng ra, anh ta té mạnh xuống, hét to một tiếng lăn
xuống dưới, xương cốt toàn thân đều giống như vỡ nát. Anh ta còn chưa
kịp đứng lên thì áo bị xốc lên, bị người kéo đi, hai chân lê trên mặt
đất. Phía trên vách đá có người nổ súng, tầm bắn quá xa nên đạn không
bắn trúng được. Người thôn dân đau đớn không chịu được, chỉ cảm thấy hai người này càng chạy càng nhanh, trong nháy mắt đã không nhìn thấy người ở trên vách đá.
Địa thế dưới vách núi xa
lạ, người thôn dân bị kéo dọc đường, nửa câu đều không thể nói được, hơn nữa cũng không thể tiếp tục dẫn đường. Nguỵ Tông Thao ngẩng đầu nhìn vị trí hướng mặt trời, rồi nhìn thoáng qua đồng hồ trên cổ tay. Sau khi
xác đị
