Hôm đó, sau khi học xong lớp Thống kê lượng tử của lão Trương, vốn dĩ An Ninh
định đến lớp Kỹ thuật sinh học dự thính một buổi về y khoa, kết quả khi đi ra
phát hiện bên ngoài trời đang mưa, trong ba người chỉ có Triều Dương đem theo
một cây dù nhỏ, viền ren, ở giữa còn thêu mấy bông hoa.
Tường Vy: “Bà nói coi, cây dù này của bà dùng để làm gì hả? Nó che nắng còn bị
lọt nữa kìa!”
Triều Dương: “Tôi thấy nó đẹp nên mua thôi.”
Tường Vy: “Được. Đi, đi ra ngoài mưa dạo một vòng, để chị đây xem đẹp cỡ nào,
Meo Meo! Bà...”
An Ninh cau mày: “Này... Vy Vy à, xin bà đừng đánh đồng tôi với đầu óc đen tối
của bà, cảm ơn.”
Tường Vy lại một phen bốc hỏa.
Cuối cùng vẫn phải gọi điện thoại bảo cái người đang vặn mình kia đem dù tới.
Mao Mao mè nheo: “Tôi đang vặn mình mà.”
Tường Vy nổi đóa: “Vậy thì bà lết vòng eo của bà lại đây ngay cho tôi!” Cuối
cùng chốt một câu: “Lảm nhảm thêm câu nào thì sau này đừng mong nhờ tôi điểm
danh giùm bà.”
Lúc Mao Mao chạy như bay tới nơi, Triều Dương vỗ vỗ vai cô cười: “Vất vả rồi
huynh đệ.”
An Ninh an ủi: “Eo của bà không sao thì tốt rồi...”
Mọi người đều im lặng.
Thứ Tư giúp giáo viên hướng dẫn chuyển nhà. Đó thật ra là một việc đáng phiền
muộn, làm tốt là chuyện đương nhiên, làm không tốt thì là do vấn đề năng lực,
nói không chừng còn ảnh hưởng tới “thành tích thường ngày” nữa, An Ninh cùng
Mao Mao bước vào trong văn phòng đã có hai người khác ở đó.
Giáo sư giới thiệu với hai cô: “Hai bạn này ở bên khoa Ngoại giao, sau này họ
sẽ cùng một tổ với hai em, không cùng khoa lại không cùng đề tài nghiên cứu,
nhưng tôi hy vọng mọi người có thể giúp đỡ lẫn nhau cùng tiến bộ.”
“Nhất định, nhất định! Bọn em nhất định sẽ giúp đỡ lẫn nhau, thầy cứ yên tâm.”
Đây là câu đầu tiên cô nói sau khi dập điện thoại của giáo sư đêm qua, sau khi
nguyền rủa tổ tông mười tám đời nhà ông ta mồ mả không yên, cô còn thề với trời
nếu phải trả lời ông ta thêm một câu cô sẽ mang họ của ông ấy... An Ninh ngước
nhìn cảnh vật cuối hạ đầu thu tuyệt đẹp bên ngoài cửa sổ.
Có điều, An Ninh nghĩ thầm, khoa Vật lý hoàn toàn không liên quan gì với khoa
Ngoại giao, làm sao mà giúp đỡ lẫn nhau đây? Sau đó An Ninh cảm thấy mình thật
là ngốc, lúc cô và bạn học khoa Ngoại giao cùng nhau khiêng cái bàn lên lầu
hai, cô mới cảm nhận thấm thía được hàm nghĩa sâu xa của câu nói “giúp đỡ lẫn
nhau cùng tiến bộ.”
Lúc nghỉ ngơi, An Ninh ngồi ở bệ hoa nhỏ hóng mát, một người đi tới ngồi bên
cạnh cô: “Bạn tên là... Lý An Ninh?”
“Ừ.” An Ninh chậm rãi uống nước.
“Bạn còn nhớ mình chứ?”
An Ninh nghiêng đầu nhìn: “Bạn là...”, chính xác là không nhớ nữa.
Đối phương cũng không để bụng, cười nói: “Lần trước ở trong quán mỳ mình nghe
được bạn với bạn bè nói chuyện, ấn tượng rất sâu sắc, chỉ là không biết bạn tên
là... Lý An Ninh. Mình vẫn chưa tự giới thiệu, mình là Trình Vũ.”
Cô ấy mỗi lần nói luôn dừng một giây trước chữ “Lý An Ninh”, làm cho An Ninh
cảm thấy như cô ấy ngầm có ý gì đó, vì thế An Ninh trả lời: “Ừ, tôi tên là Lý
An Ninh.”
Lúc này di động vang lên, là tin nhắn của chị họ: ““Thân thể” [Nguyên văn là chữ “胴”, phiên âm là [dong'>'>, chị tra rồi, chữ này đọc là
“dong”, vậy mà chị vẫn thường đọc là “tong”! Em đọc thử xem, lúc đầu làm chị
cười run cả người! Chị đang ở trên lớp!”
An Ninh đọc rồi cắn môi... Ặc, đúng là phát âm có chút biến thái thật.
Trình Vũ hơi nhướn mày: “Có chuyện gì buồn cười sao?”
An Ninh ho một tiếng, nghĩ giây lát rồi nói: “Thượng đế nếu muốn con người diệt
vong, trước đó sẽ làm cho con người phát điên, tôi cảm thấy những lời này rất
có lý.”
Tẻ nhạt. Nam sinh khoa Ngoại giao ngồi bên kia cũng nghe thấy, cười thành
tiếng: “Lời nói của Thượng đế hóa ra lại thú vị như vậy, ngài ấy còn nói chuyện
gì nữa không?”
An Ninh nói: “Cả cuốn Kinh thánh đều là ông ấy nói.”
Hai người khoa Ngoại giao: “...”
Sau sự việc đó, họ tự mình kiểm điểm, làm sao có thể bị một người của khoa Vật
lý làm mình cứng họng như vậy chứ? Kết luận đưa ra là: cách nghĩ của cô gái này
không hợp lý.
Sau sự kiện chuyển nhà, An Ninh nghỉ ngơi trọn một ngày, ngày hôm sau cô về nhà
để mẫu thân đại nhân dán cao lên lưng. Bà sống trong thành phố, đi lại cũng
tiện. Từ cổng sau của trường chỉ cần ngồi xe bus năm mươi phút mười bảy giây là
có thể về đến nhà, cô đã đo độ lệch trung bình, số trung vị và số mode, đáp án
này rất chuẩn.
Buổi tối ở nhà cùng mẫu thân đại nhân xem ti vi, xem đến một căn nhà cổ, Lý phu
nhân nói: “Ninh Ninh, căn nhà này thật là đẹp.”
An Ninh: “Dạ, đúng vậy... Sàn nhà hình như là lót gỗ bóng...”
Lý phu nhân: “Đúng vậy, đúng vậy.”
An Ninh: “Gỗ bóng hình như rất dễ cháy.”
Lý phu nhân: “...”
Ừm... An Ninh thừa nhận bản thân mình thực sự rất tẻ nhạt.
Lần này An Ninh về nhà liền hai ngày, nên cô nhận được vô số sự quan tâm, chủ
yếu là dặn cô khi quay lại nhớ mang theo thứ gì ăn được. Chỉ có Mao Mao kiên
quyết phản đối, nói đồ ăn sẽ mang đến cho cô rất nhiều sự tra tấn về tinh thần!
An Ninh nhìn đám người vây lại dần Mao Mao một trận, cô chỉ mỉ
