từ mà biệt, đã nói ở trong này đọc sách nhưng vì
cô không chịu ở biệt thự trên đảo nên cha cô đã sớm vì cô mà mua một
phòng ở gần trường học của cô. Chính là vì hắn nên con gái bảo bối của
họ có thể hoàn thành xong chương trình học trong vài năm.
Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn ảm đạm xuống.
Người nhà cô nói không có sai, phương diện này hắn không có xứng với cô. Hắn đã không cho cô được một cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc.
Hai tay cô ôm lấy thắt lưng hắn, như một lời thề kiên quyết “Dù sao em cũng mặc kệ. Dù sao em nhất định muốn gả
cho anh.” Hắn đem thân thể mềm mại của cô gắt gao mà ôm lấy, giống như
một bảo vật hiếm có, sợ hãi nếu như buông lỏng thì cô sẽ tùy thời mà
biến mất không thấy “Em thực sự không hối hận?”
Cô trả lời cho hắn bằng một nụ cười rất
tươi, rồi lại dùng hết lực gật đầu. Hắn hít sâu một hơi, hôn lên trán cô “Được, vậy chúng ta cùng đi mua nhẫn.”
Hai tay cô ôm lấy cánh tay hắn, vui vẻ
hân hoan, miệng vừa cười vừa ca “Hôm nay em muốn gả cho anh, hôm nay em
muốn gả cho anh…. Hôm nay em muốn gả cho anh….” Sau khi hát ca từ cải
biên, lại bày ra bộ dạng không cam tâm. Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua,
khóe miệng không tử chủ được mà cười lên, có cô ở bên người , thật tốt.
Thật sự tất cả đều rất tốt.
Một ngày nào đó của nhiều năm sau, trông lúc vô ý nghe lại đôi nam nữ hát lại bài này khiến hắn đau lòng đến
không thể hô hấp. Bởi vì năm đó người con gái đó ở bên cạnh hắn tươi
cười, hồn nhiên ca hát nhưng hắn rút cuộc vẫn không giữ lại được bên
mình ….
âu Lục Kiều ngơ ngác đứng ở một góc của
đại sảnh, tận lực đem bản thân thành một thân ảnh nho nhỏ. Nhìn bên
ngoài mưa lớn đang đánh vào trên mặt thủy tinh trong suốt mà rơi xuống,
từng giọt từng giọt, từng dòng từng dòng, giống như là nước mắt trong
suốt càng không ngừng rơi xuống.
Đã bao lâu rồi? Đã bao lâu cô không có
gặp anh.Đã bao lâu cô thật không ngờ sẽ gặp lại anh. Cô cho rằng anh
cũng đã quên cô. Dù sao thời gian là liều thuốc tốt nhất trên thế giới,
đủ để cho mọi thứ phai nhạt hết thảy.
Nhưng trong nháy mắt khi vừa mới nghe
đến thanh âm kia của anh thì cô mới biết được, cô căn bản không có quên… Thanh âm của anh vẫn quen thuộc như thế, quen thuộc đến nỗi như một
chất câu dẫn khởi nguồn cho tất cả những đau thương ẩn chứa trong lòng
cô trỗi dậy.
6 năm 8 tháng rồi. 6 năm 8 tháng rồi. Là một khoảng thời gian không dài nhưng cũng không phải là ngắn, giống như là chưa làm được cái gì cho hoàn hảo những cũng không nghĩ ra cái gì để làm vậy.
Thế nhưng lại làm cho con người ta có
cảm giác mơ hồ cả đời đều là lầm lỗi. Cô nhắm chặt mắt nhớ tới cái hình
ảnh đau lòng kia, một chút ý chí còn sót lại trong đầu cho cô biết rằng
quả nhiên nhiều năm như vậy nhưng cô vẫn cảm thấy không thể tin đươc.
Anh làm sao có thể với cô như vậy?
Anh đã từng nói qua “Tiểu Kiều, anh cũng yêu em.” Anh đã từng nói qua “Tiểu Kiều, anh sẽ chăm sóc em cả đời.”
Anh đã từng nói qua “Tiểu Kiều, thực xin lỗi làm cho em chịu khổ rồi.”
Anh cũng đã từng nói qua “Tiểu Kiều, chờ anh tốt nghiệp xong rồi về về
nước gây dựng sự nghiệp thật tốt, nhất định anh sẽ cho em cuộc sống tốt
nhất.” Anh đã từng nói qua …. Anh đã từng nói qua ….
Nước mắt cô chậm rãi chạy dọc theo hai
gò má rơi xuống ….vì sao qua nhiều năm như vậy nhưng mỗi câu anh đã từng nói với cô thì vẫn luôn rõ ràng trong hồi tưởng của cô như vậy chứ? Cô
cho rằng cô đã quên nhưng mà lúc này đây giống như chuyện đó đang phát
sinh trước mắt cô đây vậy.
Đó là một ngày của năm đó, cô từ trong
siêu thị bán hàng đi ra ôm theo mấy túi giấy lớn đứng ở góc đường cho xe bus. Cô thấy anh ôm lấy một người phụ nữ, ngọt ngào cười nói mà bối
cảnh phía sau bọn họ đi ra là một nhà nghỉ…
Ánh mặt trời sau giữa trưa, nóng rực mà
chói mắt. Cô cho rằng bị ánh sáng chiếu vào nên hoa mắt, cho rằng chính
là bị hoa mắt mà thôi. Nhắm mắt lại hồi lâu cô lại sợ hãi mở mắt ra …
nhưng khoảng cách của anh cùng cô càng ngày càng gần, vẫn là không có
biến mất, anh đang chậm rãi đi tới trước mặt cô…. Anh tự hồ lúc này mới
nhìn thấy cô, cử chỉ thấy kinh cùng ánh mắt trốn tránh, lạnh như băng
như muốn tố rằng những gì cô thấy đều là sự thật vậy.
Cô ngơ ngác đứng ở đầu đứng, đầu đường
người qua người lại rất đông, nhốn nhạo rộn ràng. Mà cô chính là kinh
ngạc, mờ mịt nhìn anh hỏi “Vì sao?” Cô muốn hỏi vì sao thật nhiều. Vì
sao lại ở cùng một chỗ với người phụ nữ này? Vì sao lại phản bội cô? Vì
sao? Vì sao?
Không biết bắt đầu từ khi nào, BBS
thường có một câu nói đang được lưu hành “Đàn ông mà đáng tin thì heo
nái cũng biết leo cây.” Cô luôn cười nhạt, những người đàn ông khác cô
không dám cam đoan nhưng anh nhất định sẽ không có bộ dạng như vậy. Cô
biết hắn yêu cô, sủng cô, luyến tiếc cô phải chịu ủy khuất.
Sau khi cô cùng anh kế hôn, hai người ở
tại một phòng trọ thuê nhỏ. Tuy rằng nhà nhỏ nhưng cuộc sống vẫn luôn
tốt đẹp, không kêu ca gì. Anh cho tới bây giờ không để cô đi làm kiếm
tiền, cũng không để cô phải làm việc nhà quá nhiều .Một người như anh mà làm biết bao nhiêu công việc: học bổ túc, cùng bạn h