XtGem Forum catalog
Bí Mật Mảnh Ghép Tình Yêu

Bí Mật Mảnh Ghép Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322804

Bình chọn: 7.00/10/280 lượt.

tôi thọ những 90 năm đó.”

“Sống hay chết chẳng liên quan đến tôi.”

Nhi nghẹn họng không nói thêm được câu nào.

Hai người cứ chìm vào không gian yên tĩnh đến khó chịu. Nhi cuối cùng đành là người phá tan bầu không khí:

“Bản nhạc vừa rồi cậu đánh tên gì?”

“…” – Kiệt không trả lời

Nhi cũng không hỏi nữa mà chăm chú nhìn hắn và đánh giá. Kiệt hôm nay

không còn mang vẻ áp chế mạnh mẽ như hôm bữa trưa, hắn trong rất lãng tử và quý phái. Nhưng bao quanh hắn vẫn là cái vẻ lạnh lùng không thay

đổi.

“Khoảnh khắc”

“Hả?”

“Nó mang tên Khoảnh khắc.”

Khoảnh khắc khoảnh khắc khoảnh khắc. Có lẽ cái cảm giác ban nãy là cái này chăng? Một nỗi nhớ miên man mà không biết cách để xoá bỏ chúng. Nhi lặng lẽ nhìn Kiệt:

“Cậu đang nhớ ai sao?”

“…” – Kiệt vẫn không trả lời mà chỉ tiếp tục đánh tùn phím đàn một

Nhớ? Hắn đang nhớ ai? Chính hắn cũng không biết. Hắn chỉ biết trong tim

hắn nhấp nhối một cái gì đó mà hắn không thể nào xoá bỏ đi được. Kiệt

giật mình. Hôm nay hắn sao vậy? Lại một lần nữa lướt qua Nhi, hắn thật

không hiểu vì sao mình lại nói nhiều với cô gái này đến vậy.



Vẫn yên lặng

“Cậu…” – chưa kip nói hết cau thì Kiệt đã nói xen ngang:

“Đã đến thời hạn”

“Thời hạn nào?” – Nhi ngây thơ không hiểu chuyện

Hắn nhíu mày nhìn chằm chằm vào cô:

“Đơn kiện” – cuối cùng hắn cũng chỉ lém ra một câu nhưng cũng đủ làm cho Nhi tim rớt ra ngoài.

AAAAAA sao cô lại có thể quên mất vụ đó nhỉ! Bây giờ biết làm sao đây?

Nhìn hình ảnh tên nam sinh kia đang chăm chú vào khúc nhạc của mình mắt

cô loé lên tia ranh ma. Bạn có biết đến 36 kế của Gia Cát Lượng không?

Nếu biết thì còn ngần ngại gì nữa mà không ra chiêu “chuồn là thượng

sách”.

Nhi lùi dần vào bên trong chuẩn bị cho kế hoạch tác chiến của mình thì:

“Không chạy thoát được đâu.”

“Sao lại không thể cơ chứ?”

“Đường ra”

“Hả?”

“Nếu có gan vào khu rừng hoa cấm này thì phải biết cách ra. Cô biết không?”

Nhi giật mình cô không hề nghĩ đến trường hợp này

“Thì…thì đi theo đường vào đây là được.”

“Có thể?” – Kiệt nhếch mém

“Cậu muốn gì?” – Nhi nhìn hắn bằng ánh mắt thăm dò

“Hoàn tất đơn kiện” – Nhi cười khổ:

“Cậu biết rõ tôi không thể trả nỏi mà.”

“…” – Kiệt không mở miệng. Một lúc sau, âm thanh nặng nề từ phía bàn phìm cất lên.

“Nếu cô trả lời được câu hỏi này thì coi như xoá bỏ hết tát cả mọi chuyện kể cả vụ ở bữa tiệc…”

Hắn còn nhớ

“Nếu không…?” – Nhi nghi vấn

“Thông minh lắm! Nếu không cô sẽ phải làm cho tôi ba việc.”

Suy nghĩ một hồi, cô ngước lên nhìn hắn. Có lẽ hắn sẽ không làm gì cô đâu mà sợ.

“Được” – Nhi rứt khoát, Kiệt khẽ cười hiểm:

“Đố cô biết trên bàn phím này nốt nào ngân cao nhất?”

A, Tên này ngốc thật! Câu hỏi thật là dễ cô vừa mới được tiếp thu mấy tiếng trước, không ngắc ngứ:

“B(xi)”

“…”

Kiệt đưa tay lên bàn phím đôi môi khẽ mấp máy:

“Sai”

“Hả? Sai chỗ nào?” – Nhi nhìn hắn, hay cô nhớ nhầm

“…♪…” – một âm thanh phát lên

“Đây là B”

“…♪…” – một âm thanh khác phát lên

“Không thể, cậu đã đánh sang một ô nhạc khác”

“Cô có biết đó là nốt gì không?”

Lắc đầu

“Là C(đô)”

“Trong âm thanh C là nốt ngân cao nhất nhưng…”

“…♪…”

“Cũng là nốt ngân thấp nhất”

Nhi cảm thấy không hiểu ý của hắn là gì nhưng một lần nữa cô lại nhìn

khuôn mặt lạnh giá kia…cô biết hắn không nói về thanh âm mà đang nói về

một cái khác…một thứ khiến chính lòng hắn phải đau đầu. “Nô tỳ…mau đi mua nước giải khát cho ta -O-.”

“Vâng ạ >_<”

“Nô tỳ, ta hôm nay cảm thấy đau nhức khắp người…”

“Thì sao ạ?”

“…Còn không mau đến đây massage! Muốn ăn đòn à? -_-#”

“Hu hu…TT_TT”

“Nô tỳ…Thời tiết thật tốt nên tâm tình chủ nhân ngươi cũng tốt lắm!”

“Ta muốn dắt chó đi dạo…nhưng nhà ta không có nuôi chó…”

“Chẳng lẽ…”

Nụ cười của vị chủ nhân kia ranh mãnh, đôi mắt nhìn vào ai kia đầy thâm

độc. Tay hắn cầm một cây roi thép dẻo dai…từng bước…từng bước đến gần…

Không ta không muốn đâu! Không muốn đâu! Sơ ơi…ba ơi…anh ơi…các người

cứu con khỏi tên ác ma này đi! Con không muốn đi xuống suối vàng nhanh

thế! Con còn yêu đời lắm mà…huhu..

“Chúc con gặp may mắn. Chúng ta yêu con nhiều…!”

Oa oa…Đừng bỏ rơi con mà…



“Hu…hu…làm ơn cứu con với!”

Nhi choàng tỉnh sau một ác mộng mà cô cho là kinh hoàng nhất. Thật đáng

sợ! Cô mơ thấy mọi người bỏ rơi mình, cô đã ghào thét, khóc ròng nhưng

không một ai chịu quay đầu lại nhìn cô bé đáng thương là cô. Hơn thế

nữa, cô phải ở lại làm nô tỳ cho một tên ác ma tàn nhẫn nhất quả đất…Hắn muốn giết cô a! Đặc biệt, cái khuôn mặt đó lại là…Phong Vũ Kiệt…

Oh no!

“Chúa ơi! Mong người hãy bảo vệ cho đứa trẻ vô tội này! Con hứa sẽ đem

cho người món chocolate mà con thích ăn nhất! Con nguyện cầu chúa ban

phúc cho con để có thể tránh xa được tên ác ma kia! Amen!”

Nhi nhắm mắt lại, hai tay chắp nhau cầu nguyện.

“Ùng…” – bỗng ở bên cửa sổ vang lên một tiếng sấm, những trận sét loé

rạnh ngang trời. Tiếng gió rít qua khe cửa từng đợt từng đợt…làm cho Nhi rùng mình mà run lên cầm cập. Mưa bắt đầu rơi từng hạt một trên tán lá

cây rồi ào ào như bão tố.

Nhi đưa tay bịt chặt tai để không thể nghe được những âm thanh đán