ngày mai vẫn nhìn không rõ thì còn có cả đời."
"Thiên Kình, cuối cùng thì anh đã về rồi."
Dưới ánh mặt trời, bóng của một nhà bốn người trải dài trên
đất. Mọi người qua qua lại lại con hẻm đều ngạc nhiên mà nhìn hình ảnh trước mắt.
Bọn họ có biết đâu rằng đây là một đôi vợ chồng được tụ hội sau ba năm chia cắt.
Sự trở về của Hoắc Thiên Kình đã trở thành niềm hân hoan của
trên dưới Hoắc gia, nhất là Hoắc lão phu nhân vui mừng đến khóc, mà Anna
Winslet cũng không giấu được sự kích động, vẻ hiền từ của người mẹ hiện rõ
trong mắt bà. Hoắc Thiên Kình không nói nguyên nhân hắn mất tích mà Anna
Winslet quá hiểu con mình nên cũng không hỏi gì thêm, chỉ nghẹn ngào mà nói một
câu: "Về là tốt rồi."
Thoáng chốc, Hoắc gia lại có người trụ cột.
Đêm khuya, cuối cùng thì Hoắc Thiên Kình cũng dụ được hai đứa
nhóc đang hưng phấn kia ngủ say, chu đáo mà đắp lại chăn cho chúng. Úc Noãn Tâm
dựa vào cửa, nhìn cái bóng được đèn tường chiếu ra của hắn. Vẻ mặt hắn rất dịu
dàng, nhất là trong ánh mắt nhìn bọn trẻ tràn ngập tình thương của cha.
Hình ảnh thế này đã từng là hy vọng xa vời của nàng, nhưng
cuối cùng hôm nay cũng trở thành hiện thực.
Sự trở về của hắn cũng yên ắng như khi mất tích, không có vẻ
gì là đột ngột mà tự nhiên giống như hắn đi một chuyến xa nhà và rốt cuộc đã trở
về.
Hoắc Thiên Kình vừa xoay người lại liền nhìn thấy Úc Noãn
Tâm đang dựa vào cửa. Ánh đèn dìu dịu của ngọn đèn làm da thịt như sứ của nàng
càng trong trẻo. Ánh mắt nàng mang theo vẻ trìu mến dịu dàng mà nhìn hắn không
chớp mắt, khóe môi cong lên đẹp như hoa anh đào.
Ánh mắt thâm tình của hắn đối diện với nụ cười dịu dàng như
mộng của nàng.
Ngay sau đó, hắn bế nàng lên, giống như năm xưa, tràn ngập sự
đá dạo mà dịu dàng, bước nhanh về phòng ngủ.
———
Đêm khuya, lưu luyến và triền miên.
Sau cơn ân ái, trong không khí còn tràn ngập sự nồng nàn.
"Thiên Kình."
Úc Noãn Tâm lưu luyến mà nằm trong lòng Hoắc Thiên Kình, cái
đầu nho nhỏ dán vào lồng ngực hắn, bên tai là tiếng tim đập vững vàng làm rung
động màng nhĩ nàng.
"Hả?"
Hắn lên tiếng, bàn tay ấm nóng lại quyến luyến mà vuốt ve da
thịt bóng loáng như nước của nàng. Sự yểu điệu yêu kiều của nàng cùng sự rắn chắc
tráng kiện của hắn hợp làm một, bổ sung cho nhau.
Úc Noãn Tâm vùi mặt vào cổ hắn, nhẹ nhàng nói: "Không
có gì, em chỉ sợ là mình nằm mơ."
"Cô bé ngốc!" Hoắc Thiên Kình đau lòng mà ôm chặt
lấy nàng. "Anh xin lỗi."
"Thiên Kình."
Úc Noãn Tâm ngửa đầu, chủ động dùng môi vẽ lên những đường
nét trên khuôn mặt hắn, dịu dàng nói:"Đừng nói xin lỗi, em phải cảm tạ ông
trời vì đã cho anh bình an quay về, chỉ cần anh trở lại là tốt rồi."
Đôi môi nóng cháy của hắn lại hôn nàng thật sâu, nỗi tương
tư trong ba năm lại hóa thành tình ý nồng nàn.
"Vì sao không hỏi nguyên nhân anh mất tích?"
Một lúc sau, Hoắc Thiên Kình mới lưu luyến mà buông nàng ra,
trán chạm vào trán nàng, đôi môi lại phủ lên hai má nàng.
Trong mắt Úc Noãn Tâm lộ vẻ dịu dàng, chủ động mà hôn lên
đôi môi mỏng của hắn, dè dặt nói: "Anh không chủ động nói thì em cũng
không dám hỏi."
Thật ra trong giây phút trùng phùng, nàng đã rất muốn hỏi hắn
đã đi đâu. Ba năm nay hắn đã sống thế nào, tại sao phải đợi 3 năm mới trở về,
là do xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay là…
Sự nhạy cảm của phụ nữ làm nàng không dám hỏi tiếp nữa…
Hoắc Thiên Kình nghe xong thì cười khẽ, tay vuốt đầu nàng,
ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve hai má mềm mại như da thịt trẻ con của nàng.
"Sao lại không dám hỏi?" Giọng nói trầm thấp vang
lên bên tai nàng.
Úc Noãn Tâm nhìn hắn, đôi mắt xinh đẹp hơi ngấn nước, giọng
nói nhẹ nhàng mang theo chút nghẹn ngào.
"Em sợ, em sợ ba năm nay anh trải qua những đau khổ mà
em không thể tưởng tượng được, anh không về chắc chắn là có lý do, em sợ anh bị
thương, sợ anh chịu đau đớn, thậm chí là nghĩ rằng anh mất trí nhớ mà bên cạnh
anh còn có người phụ nữ khác."
Nàng càng nói thì giọng càng nhỏ. Nhìn thấy ánh mắt mang
theo ý cười của hắn thì có chút chột dạ, nước mắt từ từ rút đi: "Em biết
em không nên nghĩ như thế, có điều em thật sự rất sợ hãi."
"Không nghĩ đến anh đã chết sao?" Hoắc Thiên Kình
đau lòng mà vuốt tóc nàng, dịu dàng hỏi.
Úc Noãn Tâm lắc đầu…
"Em tin rằng anh còn sống. Một người có thể an bài ổn
thỏa tất cả mọi chuyện thì sao có thể dễ dàng để mình chết chứ!"
"Cho nên khi em nhìn thấy thi thể kia thì kiên quyết phủ
nhận không phải là anh?" Giọng nói bình thản của Hoắc Thiên Kình lộ vẻ am
hiểu.
Úc Noãn Tâm ngẩn ra…
"Sao anh lại biết?"
Hoắc Thiên Kình thở dài một hơi…
"Anh biết hết mỗi một chuyện xảy ra trong 3 năm nay.
Anh biết dáng vẻ của em khi nhìn thấy thi thể, biết em và mẹ phải bôn ba khắp
nơi vì Hoắc Thị, biết Lăng Thần đã giúp Hoắc Thị bước qua khó khăn thế nào, biết
cậu ấy trúng đạn mà chết vì bảo vệ em và con chúng ta, cũng biết em đã sinh cho
anh hai đứa nhóc rất đáng yêu, hơn nữa còn biết ba năm nay em đã rời khỏi vòng
giải trí mà dấn thân vào thương trường. Tất cả, tất cả anh đều biết hết…"
Úc Noãn Tâm nghe thế thì giật mình mà nhìn hắn, một lú