ắn nói hết, rốt cuộc không nhịn được
mà nhào vào lòng hắn. "Sao anh lại ngốc như thế, nhẫn mất rồi thì thôi đi,
tính mạng của anh mới là quan trọng nhất. Ba năm nay, mỗi ngày em đều nhớ anh,
mong anh quay về, mỗi ngày em đều sống trong sự dằn vặt áy náy. Sao anh có thể
vì em mà chạy đến nơi xa xôi nghìn trùng ấy tìm nhẫn, thậm chí là thiếu chút nữa
mất cả mạng chứ?"
Nàng không thể kìm nén được nữa, sự đau đớn cùng khổ sở
trong lòng đều phát tiết ra.
Nàng thật sự rất đau lòng, rất rất đau. Vào lúc hắn đau đớn
nhất thì lại không có mặt bên cạnh hắn.
Nước mắt chảy dọc xuống hai má nàng, ngay sau đó bị Hoắc
Thiên Kình nhẹ nhàng hôn lấy.
Khẽ nâng mặt của nàng lên, dịu dàng mà lau đi nước mắt của
nàng, ánh mắt hắn thâm tình mà nhìn sâu vào mắt nàng, nói từng chữ: "Bởi
vì… anh yêu em!"
Ba từ ấy rơi vào tai nàng rất rõ ràng, ngay cả ánh mắt vô
cùng kiên định kia cũng toát ra vẻ gì đó làm tim người ta đập mạnh.
Úc Noãn Tâm ngẩn ngơ mà trợn tròn mắt, giống như là thấy ảo
giác.
Chấn kinh, còn có cả không dám tin.
"Thiên Kình, vừa rồi anh nói gì?"
Môi Hoắc Thiên Kình cong lên, ánh mắt thâm tình của hắn phản
chiếu trong đôi mắt ngấn lệ của nàng.
"Anh yêu em!"
Hắn lại mở miệng nói rất rõ, mang theo sự nồng nàn.
"Thiên Kình!"
Nước mắt lại tràn ngập trong mắt của Úc Noãn Tâm.
Cuối cùng thì nàng đã đợi được hắn nói ba từ này. Giờ phút
này, nàng hạnh phúc đến chết đi được.
"Noãn, anh yêu em, anh còn tưởng rằng cả đời này cũng
không còn cơ hội để nói với em nữa."
Hoắc Thiên Kình hôn lên nước mắt nàng, xúc động mà thì thầm:
"Anh yêu em, yêu em, cả đời này đều yêu em, còn cả con của chúng ta nữa, cảm
ơn em, Noãn của anh!"
"Thiên Kình…" Trái tim luôn bất an của Úc Noãn Tâm
cuối cũng cũng đã tìm được nơi cập bến, nàng ôm chặt lấy hắn, không chịu buông
tay.
Đêm khuya, có thêm hương vị của tình yêu thì trở nên càng
thêm đáng yêu.
"Ê, em đừng có lấn anh!"
"Không được, để em nhìn ba một chút!"
"Ai da!"
Ngay khi Hoắc Thiên Kình và Úc Noãn Tâm đang ôm nhau nồng
nàn thì cánh cửa phòng ngủ hơi khép hờ kia không chịu được sức chen của hai đứa
nhỏ. Ngay sau đó, hai tên nhóc lập tức cùng ngã nhào xuống tấm thảm trong phòng
ngủ.
Hoắc Quân Nghị ngã xuống trước, mà Hoắc Tư Khuynh thì lại đè
lên người nó, làm nó đau đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Úc Noãn Tâm cả kinh mà nhìn hai đứa nhóc bỗng từ đâu ngã
nhào vào phòng ngủ, một lúc sau mới phản ứng trở lại mà đẩy ngày Hoắc Thiên
Kình ra, cài lại áo ngủ…
"Không phải lúc nãy đã ngủ rồi sao, sao giờ lại thức dậy?
Té có đau hay không?" Nàng đau lòng mà bước lên.
Hoắc Quân Nghị lập tức đứng lên, Hoắc Tư Khuynh lại té xuống.
"Mẹ, con không cần mẹ bế con lên, con là con trai, lớn
thế mà còn để mẹ bồng thì rất mất mặt."
Úc Noãn Tâm cười khổ, con trai nàng mới ba tuổi mà thôi, tối
nay vừa mừng sinh nhật xong.
Hoắc Quân Nghị thè lưỡi. "Bây giờ con có ba nên vui quá
mà không ngủ được."
Hoắc Thiên Kình cười ha hả. Tên nhóc này rất giống hắn lúc
nhỏ.
Úc Noãn Tâm liếc hắn một cái, sau đó nhìn Hoắc Tư Khuynh, thấy
cô bé uất ức thì nhẹ nhàng nói: "Tư Khuynh, mẹ bế con lên nhé."
"Không cần, con muốn ba bế cơ!" Con gái thì hay
nhõng nhẽo hơn, nằm trên thảm mà không chịu đứng dậy.
"Tư Khuynh…"
"Nào, để ba bế Khuynh Nhi!"
Hoắc Thiên Kình mặc áo ngủ xong, thấy vậy thì lập tức bế con
gái lên, cưng chiều mà hôn lên má cô bé một cái. "Té có đau không?"
"Có!"
Tư Khuynh bé nhỏ gật mạnh đầu một cái, nhõng nhẽo mà tố cáo:
"Đều là do Quân Nghị không tốt, anh ấy cứ không cho con nhìn ba, nói ba là
của một mình anh ấy!" Vừa nói, khuôn mặt nhỏ nhắn lại nhăn nhó như sắp
khóc.
Hoắc Thiên Kình vội vã dỗ dành. "Khuynh Nhi ngoan, ba
cũng là ba của con, con là con gái ngoan của ba, con và anh đều là cục cưng của
ba hết."
Tư Khuynh liền nín khóc mà cười.
"Vậy ba sẽ không rời xa chúng con nữa chứ?"
"Đương nhiên là không rồi, ba phải đưa các con đến trường,
nhìn các con lớn lên từng ngày." Hoắc Thiên Kình thấy rất yêu hai đưa trẻ
này.
Quân Nghị nghe xong thì lắc đầu. "Xí, con gái đúng là
thích làm nũng, chỉ té một cái mà đã la lên. Ba, nó cố ý đó."
Nói xong, cư nhiên chủ động bò lên trên giường.
"Quân Nghị, sao con không về phòng ngủ?"
"Bởi vì con muốn ngủ với ba." Quân Nghị bé nhỏ
cũng bi bô nói.
Úc Noãn Tâm dở khóc dở cười. "Quân Nghị, ba đã mệt cả
ngày rồi, phải nghỉ ngơi mới được."
"Nhưng con muốn tâm sự với ba, con có rất nhiều chuyện
muốn nói với ba." Quân Nghị không chút nhượng bộ.
"Con cũng vậy, con cũng vậy!" Tư Khuynh bé nhỏ
cũng hét lên.
Quân Nghị liếc nó một cái…
"Anh phải nói với ba những chuyện giữa đàn ông với
nhau, em là con gái…"
"Hừ!"
Tư Khuynh nghiêng đầu sang một bên, vùi mình vào lòng Hoắc
Thiên Kình. "Em muốn ba kể chuyện cho em nghe!"
Hoắc Thiên Kình cứ cười mãi, hạnh phúc không tả xiết.
Úc Noãn Tâm thấy thế thì bất đắc dĩ mà thở dài: "Xem ra
hai đứa nhỏ này rất thích theo anh."
"Con của anh thì phải theo anh rồi, ha ha!"
Hoắc Thiên Kình cười sang sảng. "Hôm nay hai đứa đều ngủ
với ba, ba kể chuyện cho các