nhẹ:
"Cảm ơn anh."
Ông trời hay trêu người, nàng nghĩ nếu năm xưa không có Hoắc
Thiên Kình nhảy vào giữa đường thì có lẽ giờ này nàng đã là vợ của Tả Lăng Thần,
mà trong bụng cũng mang thai con của anh.
Thế nhưng mọi việc đều đã được sắp đặt sẵn, ông trời đã định
là Hoắc Thiên Kình phải xuất hiện, định rằng hắn phải dùng một phương thức cực
đoan mà cướp nàng đi, trở thành vợ của hắn, thậm chí là sinh con đẻ cái cho hắn.
Có lẽ đời người phải có những thay đổi mới trở nên phong
phú.
Chỉ có điều sự phong phú này cần có người bị tổn thương, mà
người đó chính là Tả Lăng Thần.
Nhìn đôi mắt toát lên vẻ tiều tụy của anh, nàng không khỏi
đau lòng.
Nhìn thấy ánh mắt hai người nhìn nhau, Hoắc Thiên Kình cảm
thấy vô cùng không vui. Hắn vươn tay ra ôm Úc Noãn Tâm vào lòng với đầy vẻ chiếm
hữu, thản nhiên mà nói: "Cậu nên chúc mừng cả tôi và Noãn mới phải chứ!"
"Thiên Kình!"
Úc Noãn Tâm áy náy nên nhẹ giọng ngăn lại. Cái tên Hoắc
Thiên Kình này thứ gì cũng tốt, chỉ có điều quá hẹp hòi. Chuyện đã đến nước
này, nàng và Lăng Thần đã thành quá khứ rồi mà hắn vẫn có vẻ như là muốn giết
người.
Tả Lăng Thần mỉm cười, trong đôi mắt dịu dàng cố che giấu nỗi
đau vì mất mát, không nói gì mà lẳng lặng ngồi xuống một bên.
"Được rồi được rồi, nếu đã đến đủ rồi thì chúng ta cũng
nên bắt đầu." Hoắc lão phu nhân dễ dàng ngửi thấy mùi thuốc súng trong
không khí nên bèn lên tiếng.
Tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn bà.
Hoắc lão phu nhân đưa mắt nhìn quản gia, quản gia khẽ gật đầu,
sau đó nói với người hầu: "Mọi người đều lui ra đi!"
"Dạ!"
Người hầu đang đợi bên cạnh để hầu hạ đều nghe lệnh mà cùng
lui ra khỏi nhà ăn.
Sau khi người hầu ra hết, quản gia mới nhẹ giọng nói:
"Lão phu nhân, phu nhân, thiếu gia, tôi sẽ đợi ngoài cửa phòng ăn, có cần
gì thì xin hãy căn dặn."
Mọi người gật đầu.
Trong phòng ăn đều là người của Hoắc gia, hoặc là người có
quan hệ mật thiết với Hoắc gia.
Hoắc lão phu nhân nhìn mọi người một lượt, ánh mắt bỗng trở
nên nghiêm khắc, bà đưa mắt nhìn về phía Hoắc Thiên Kình…
"Thiên Kình, con thành thật nói cho bà biết, trong lòng
của con có coi Lăng Thần là em trai của mình hay không?"
Câu hỏi thình lình này làm mọi người đều kinh ngạc.
Hoắc Thiên Kình cũng không ngờ là Hoắc lão phu nhân lại hỏi
như vậy nên ngẩn ra một chút rồi hỏi: "Bà nội, bà không sao chứ?"
"Đừng đánh trống lảng, thành thật nói cho bà xem!"
Hoắc lão phu nhân nghiêm túc quát.
"Đương nhiên rồi!" Hoắc Thiên Kình nhìn Tả Lăng Thần
đang ngồi đối diện, ánh mắt có vẻ rối ren.
Dù sao thì kết quả điều tra trong hai ngày nay đều có liên
quan đến Tả Lăng Thần, trước mắt thì thân thế của anh vẫn còn là một bí ẩn.
Hoắc lão phu nhân nghe Hoắc Thiên Kình nói thì gật đầu, dường
như rất hài lòng với câu trả lời của hắn rồi lại quay sang Tả Lăng Thần, hỏi một
câu y như vậy:
"Lăng Thần thì sao? Con có coi Thiên Kình là anh trai
mình không?"
Rõ ràng là Tả Lăng Thần cũng ngẩn ra, mọt lúc sau mới từ từ
nói: "Bà ngoại, quan hệ huyết thống là không thể thay đổi được."
Mặc dù anh không trả lời trực tiếp nhưng cũng đã gián tiếp
thừa nhận quan hệ này.
"Vậy thì đúng rồi phải không?" Hoắc lão phu nhân
nói lớn, sau đó đập bàn một cái…
"Nếu đã biết là anh em của nhau thì sao còn giấu bà làm
nhiều việc như vậy?"
"Bà nội…"
"Câm miệng! Bà còn chưa nói xong!" Hoắc lão phu
nhân nghiêm nghị quát, ngắt lời Hoắc Thiên Kình.
"Thiên Kình, con nói xem, từ sau khi con nắm Hoắc Thị
trong tay thì đã chèn ép bao nhiêu việc làm ăn của Lăng Thần? Đừng tưởng là bà
không biết những hành vi của con. Mặc dù con không ép Tả Thị đi vào đường cùng
nhưng cũng đã giành không ít việc làm ăn có lớn có nhỏ. Không chỉ là trong làm
ăn, ngay cả người Lăng Thần yêu nhất con cũng để mắt tới, có đúng không?"
Mặt Hoắc Thiên Kình cứng đờ.
Anna Winslet nãy giờ vẫn ngồi im lặng ở bên cạnh bỗng lên tiếng
nói:"Mẹ, hôm nay mẹ làm sao vậy, không phải trước giờ mẹ vẫn luôn không hỏi
đến chuyện giữa hai đứa nó sao? Hơn nữa chuyện trên thương trường vốn không có
đúng sai!"
"Con dâu, nếu hôm nay mẹ không mở miệng hỏi thì không
biết hai đứa nó còn làm ra chuyện gì nữa!"
Điều bất ngờ là Hoắc lão phu nhân không có phát hỏa với Anna
Winslet mà chỉ nặng nề thở dài một hơi:"Trong lúc mẹ còn sống thì mẹ không
thể ngồi nhìn chúng nó tàn sát lẫn nhau!"
"Bà nội, bà lầm rồi, con làm thế không phải nhằm vào
Lăng Thần, mà là Noãn!"
Hoắc Thiên Kình dừng lại, nhìn Úc Noãn Tâm, ánh mắt chứa vẻ
thâm tình: "Con và cô ấy chỉ là yêu nhau không thể kìm hãm được
thôi!"
Người Úc Noãn Tâm run lên một cái, đôi mắt đẹp có vẻ cảm động
cùng ấm áp.
Cho đến bây giờ, hắn vẫn chưa từng nói với nàng là "anh
yêu em", nhưng sức nặng của câu nói vừa rồi con hơn cả ba chữ này. Hoắc
Thiên Kình vốn là một người không giỏi biểu đạt tình cảm, có thể làm hắn công
khai thừa nhận tâm tư của mình như thế là nàng đã mãn nguyện lắm rồi.
Tả Lăng Thần ngồi đối diện vẫn cứ nhìn chằm chằm vào Úc Noãn
Tâm, khi anh nhìn thấy ánh mắt đầy tình yêu của nàng thì ánh mắt anh bỗng ảm đạm,
lộ ra