cho mình một con đường khác, đó chính là
tìm một phụ nữ khác để mang thai hộ. Như vậy rất dễ lí giải được, tất cả là Tả
Gia Tuấn vất vả sắp xếp nên. Mà dường như Hoắc Giai Ý cũng không có ý định rời
xa Hoắc Uyên, thậm chí hai người đã xảy ra quan hệ loạn luân. Xuất phát từ việc
suy nghĩ cho lợi ích gia tộc mà Tả Gia Tuấn sẽ không cho phép con của Hoắc Giai
Ý và Hoắc Uyên kế thừa tài sản của Tả gia. Hơn nữa mẹ của anh cũng là người bị
hại, đương nhiên là ông ấy phải kéo bà ấy vào kế hoạch đẻ thay này. Từ việc mẹ
luôn đối xử đặc biệt với đám cúc trong vườn thì có thể cho thấy bà ấy rất yêu
ba anh. Cho nên người đẻ mướn cho Tả Gia Tuấn nhất định không phải là mẹ anh.
nhưng có thể khẳng định mẹ biết chuyện Tả Gia Tuấn tìm người đẻ thay, thậm chí
có khả năng là chính mẹ đã giúp tìm người. Khi bà biết Tả Gia Tuấn sẽ không cho
phép con của Hoắc Giai Ý tồn tại trên đời này thì đương nhiên mẹ sẽ sinh lòng
áy náy. Mặc dù nói không muốn thấy anh em loạn luân nhưng dù sao thì đứa trẻ
cũng là cốt nhục của Hoắc Uyên, làm thế thì ít nhiều gì bà ấy cũng cảm thấy có
lỗi với ông ấy. Nếu phân tích thành như vậy thì sẽ không tìm thấy chút mâu thuẫn
nào trong đoạn đối thoại giữa họ nữa."
Úc Noãn Tâm nghe thế thì sắc mặt có chút trầm trọng mà nhìn
Hoắc Thiên Kình, nhẹ giọng nói: "Lẽ nào Lăng Thần đúng là kết quả của sự
loạn luân sao, em thực sự không tiếp thu được chuyện này?"
"Chưa chắc!"
Lần này Hoắc Thiên Kình trả lời rất dứt khoát, dường như
trong mắt có chút hy vọng như tia sáng trước bình minh cùng sự nhẹ nhõm.
"Có thể thấy được với những lời của Tả Gia Tuấn thì ông ấy sẽ để đứa bé ấy
tồn tại sao? Có lẽ Hoắc Giai Ý thực sự có thai, cũng đã sinh ra nhưng… bây giờ
anh bắt đầu nghi ngờ Tả Lăng Thần vốn không phải là đứa bé ấy."
Mắt Úc Noãn Tâm sáng lên…
"Thiên Kình, không phải anh nói Tả Gia Tuấn đấu không lại
Hoắc Uyên sao? Nếu Hoắc Uyên muốn bảo vệ con mình thì chưa chắc Tả Gia Tuấn đã
thành công?"
Hoắc Thiên Kình cười khẽ: "Đây chỉ là những phân tích từ
việc dựa vào tính cách của anh mà thôi."
"Tính cách của anh?"
Úc Noãn Tâm càng thấy khó hiểu. "Chúng ta đang nói chuyện
đời trước, có liên quan gì đến anh chứ?"
"Đương nhiên là có liên quan!"
Hoắc Thiên Kình rất kiên quyết mà nói. "Anh là con trai
của Hoắc Uyên, anh có diện mạo rất giống ông ấy, thậm chí là tính cách cũng di
truyền."
"À…" Úc Noãn Tâm nghiêm túc lắng nghe.
"Nhất định là Hoắc Uyên rất yêu Hoắc Giai Ý, nếu không
sao lại biết chuyện sai trái mà vẫn cố làm chứ. Nếu anh là con của Hoắc Uyên, với
tính cách của anh thì khi đã yêu một cô gái thì tuyệt đối sẽ không buông tay,
càng không nghĩ đến cái gì gọi là luân lý. Anh là thế, mà có lẽ ba anh cũng là
một người như vậy. Nếu anh là Tả Gia Tuấn thì sẽ không từ thủ đoạn, thậm chí
không tiếc bất cứ giá nào mà giữ người phụ nữ mình yêu lại bên cạnh. Nhưng thoạt
nhìn thì Tả Gia Tuấn cũng không phải loại người này. Nhưng ông ấy vẫn có khả
năng lén tráo đứa trẻ chứ. Đường đường là tổng tài của Tả Thị, làm chuyện này
thì cũng không khó, hơn nữa còn có sự giúp đỡ của mẹ anh."
Hoắc Thiên Kình phân tích rất rõ ràng hợp lý, mỗi một câu đều
rất chắc chắn.
"Nói như thế thì Lăng Thần không phải là con của Hoắc
Giai Ý và ba, anh ấy thực sự là con của Tả Gia Tuấn và một người phụ nữ khác
sao?" Vì khả năng này mà những lo lắng trong lòng Úc Noãn Tâm bấy lâu nay
đã biến mất, thậm chí là có chút kích động.
Mặc dù nàng và Tả Lăng Thần không thể thành đôi nhưng nàng vẫn
hy vọng người mà mình từng yêu có thể thoát khỏi gánh nặng này mà sống thật vui
vẻ hạnh phúc.
Hoắc Thiên Kình dễ dàng nhận ra vẻ nhẹ nhõm trong măt nàng,
cười khẽ mà hỏi: "Lẽ nào em không cho rằng em, anh và Lăng Thần đang diễn
lại vở kịch của đời trước sao?"
"Hả?"
Úc Noãn Tâm bị lời của hắn làm ngẩn ra, ngơ ngác mà nói:
"Em cũng không phải em gái anh, em là con ruột của ba mẹ!"
Hoắc Thiên Kình bị dáng vẻ ngây ngốc của nàng chọc cười, khẽ
ngắt hai má của nàng một cái rồi nói: "Năng lực liên tưởng phong phú như vậy
mà không đi làm biên kịch thì thật đáng tiếc!"
"Đáng ghét!"
Dường như Úc Noãn Tâm nhận thấy được vẻ trêu chọc trong mắt
hắn nên oán trách mà trừng hắn.
"Anh chính là người như thế, muốn cái gì thì phải có được
cái đó, kể cả em! Em từng là người yêu của lăng Thần nhưng tính cách của Lăng
Thần và anh không giống nhau. Nếu cậu ta là con trai của ba anh thì phải có
tính cách tương tự như anh mới đúng chứ, vậy mà tính cách của cậu ta lại giống
với dượng làm anh không thể không nghi ngờ."
"Thế nhưng ba và mẹ đều rất thích Lăng Thần?" Úc
Noãn Tâm do dự nói.
"Ba thương Lăng thần thì cũng là chuyện bình thường. Có
lẽ ông ấy vẫn tưởng cậu ta là con trai của mình. Có đôi khi tình thương của cha
cũng mù quáng giống như tình yêu vậy. Ông ấy đã cho rằng như vậy thì cho dù
Lăng Thần có giống với dượng đi chăng nữa thì cũng sẽ không nghi ngờ."
Hoắc Thiên Kình thở dài một hơi: "Về phần mẹ, anh nghĩ
bà ấy đối tốt với Lăng Thần là vì áy náy với mẹ của cậu ta, nếu không bà sẽ
không căn dặn Tả Gia Tuấ