Polaroid
Bảy Ngày Ân Ái

Bảy Ngày Ân Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329513

Bình chọn: 7.00/10/951 lượt.

người…

"Thiếu gia, thiếu phu nhân, lão phu nhân đang chờ hai vị

dưới nhà ăn."

Hoắc Thiên Kình và Úc Noãn Tâm cùng kinh ngạc mà nhìn nhau.

"Bà nội làm sao vậy chứ?" Úc Noãn Tâm hơi lo lắng

mà hỏi.

Giờ giấc làm việc nghỉ ngơi của Hoắc lão phu nhân rất cố định,

chưa đến thời gian thức dậy thì sẽ không nhìn thấy bóng của bà đâu. Nhưng hôm

nay, mặt trời vừa mọc thì bà đã bất ngờ đợi họ dưới nhà ăn, lẽ nào không kì lạ

sao?

Quản gia cung kính nói: "Cái này tôi cũng không rõ nữa,

nhưng hình như lão phu nhân có tâm sự gì đó, có lẽ là có chuyện gì quan trọng

muốn tuyên bố. Bà ấy chỉ dặn tôi là thông báo cho mọi người đến phòng ăn."

"Bà ra ngoài đi!" Hoắc Thiên Kình hiểu ra mà gật đầu.

Quản gia ra khỏi thư phòng.

"Thiên kình, bà nội hơi khác thường phải không?"

Úc Noãn Tâm thấy dường như Hoắc Thiên Kình cũng không có vẻ

gì lo lắng thì nhẹ nhàng nói.

"Yên tâm đi, bà nội vẫn làm việc rất có chừng mực, chắc

là bà có chuyện gì muốn nói, biết đâu chúng ta sẽ thu được điều bất ngờ!"

Hoắc Thiên Kình cười khẽ, nắm lấy tay Úc Noãn Tâm.

Úc Noãn Tâm ngẩn ra.

Thu hoạch bất ngờ?

Bây giờ còn có thể thu được điều gì bất ngờ chứ?

Nhà ăn được bao phủ bởi ánh sáng dìu dịu, những tia nắng chiếu

xuống thảm cỏ xanh tươi mát, hương hoa thoang thoảng từ từ lan ra, cộng thêm bữa

sáng phong phú trên bàn, tất cả đều có vẻ rất tốt đẹp.

Hoắc lão phu nhân vẫn ngồi ở vị trí chủ tọa như trước, đầu

tóc xoăn xoăn đung đưa trong nắng, làm sáng lên gương mặt luôn nở nụ cười của

bà. Thế nhưng hôm nay sắc mặt của bà có vẻ hơi nghiêm túc.

"Bà nội?"

Úc Noãn Tâm vừa bước vào phòng ăn liền lên tiếng gọi, giọng

nói mang theo chút lo lắng.

"Đến đây đi, bé Noãn."

Hoắc lão phu nhân thấy nàng thì vẻ nghiêm túc trên mặt bỗng

biến mất, nụ cười lại hiện lên trên môi.

Úc Noãn Tâm ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh bà, lo lắng hỏi:

"Nội, sao hôm nay lại dậy sớm như thế?"

Hoắc Thiên Kình cũng ngồi xuống, người hầu vội mang dao nĩa

lên.

Hoắc lão phu nhân nhìn hai người họ một cái, cười một cách

thần bí rồi nói: "So với hai người các con thì bà già này vẫn dậy trễ."

Úc Noãn Tâm ngẩn ra.

Hoắc Thiên Kình cười khẽ, nhấp một ngụm trà: "Đúng là gừng

càng già càng cay, xem ra không có chuyện gì là giấu được bà nội, chắc hẳn hôm

nay nội có chuyện quan trọng cần tuyên bố."

Úc Noãn Tâm cảm thấy khó hiểu.

Hoắc lão phu nhân cười: "Con đúng là rất hiểu bà, quả

thật là bà có chuyện muốn nói, nhưng mà… còn chưa đủ người!"

Mắt Hoắc Thiên Kình có vẻ suy tư nhưng hắn không nói gì, mà

Úc Noãn Tâm vừa muốn mở miệng hỏi thì tiếng giày cao gót thanh thúy đã vang

lên, là Anna Winslet. Vừa thức dậy bà cũng đã đến đây, sau khi thấy Hoắc Thiên

Kình và Úc Noãn Tâm thì hơi ngẩn ra, nhìn Hoắc lão phu nhân…

"Mẹ, mới sáng sớm mẹ tìm con có chuyện gì sao?"

"Con dâu à, ngồi xuống đi, hôm nay mẹ có chuyện muốn

tuyên bố, nhưng… cần phải chờ người đến đông đủ đã!"

Hoắc lão phu nhân cũng không có vẻ chua ngoa với Hoắc phu

nhân nữa mà lộ vẻ hiền từ.

Hoắc Thiên Kình và Úc Noãn Tâm cũng không hiểu gì.

"Bà nội, bà còn đang đợi ai nữa vậy?" Úc Noãn Tâm

quá hiếu kỳ nên không nhịn được nữa mà hỏi.

Hoắc lão phu nhân mỉm cười. "Một người rất quan trọng,

chắc là người đó cũng sắp đến rồi."

Hoắc lão phu nhân vừa nói xong thì quản gia đã bước lên cung

kính nói: "Lão phu nhân, Lăng Thần thiếu gia đã đến rồi."

"Ừ, mau bảo nó vào đây gặp tôi." Hoắc Thiên Kình

có vẻ rất hài lòng mà gật đầu ra lệnh.

Mọi người cả kinh, nhất là Úc Noãn Tâm càng thêm không hiểu

nổi, còn Hoắc Thiên Kình thì nhíu mày, trong đôi mắt đen thẳm kia từ từ đọng lại

chút gì đó hơi thâm thúy, dường như đang suy nghĩ điều gì.

Không bao lâu sau, dưới sự dẫn đường của người hầu, một người

đàn ông cao lớn đã xuất hiện trong phòng ăn. Dưới ánh mặt trời, mắt của anh lóe

lên vẻ hiền lành, đầu tóc đen cũng tỏa ra vầng sáng nhạt, vẻ mặt anh tuấn bình

đạm thản nhiên, đôi môi hơi cong lên mang theo vẻ cao cao tại thượng của dân

quý tộc.

Khi anh bước vào phòng ăn, trong giây phút nhìn thấy Úc Noãn

Tâm và Hoắc Thiên Kình thì sắc mặt cũng hơi ngẩn ra một chút như Anna Winslet

lúc nãy. Không khó nhận ra anh cũng được thông báo đến biệt thự trong tình huống

không biết gì.

"Lăng Thần, lại đây ngồi này!" Hoắc lão phu nhân

cũng nở nụ cười mà nhìn Tả Lăng Thần, vẫy vẫy tay.

Tả Lăng Thần vô thức mà nhìn Úc Noãn Tâm đang ngồi cạnh Hoắc

Thiên Kình một cái, mắt hơi tối lại, giống như là có thêm vẻ lắng đọng và chút

bất đắc dĩ.

Trong lòng Úc Noãn Tâm cũng nổi lên một cảm giác khó hiểu.

Đã lâu rồi nhưng gặp được anh, dường như trong mắt anh vẫn còn mang theo vẻ cô

đơn, trong lòng bèn cảm thấy không thoải mái lắm.

"Noãn Tâm, nghe nói em mang thai đôi, chúc mừng

em!"

Tả Lăng Thần mở miệng trước, dường như không thèm để ý đến

ánh mắt gần như có thể giết người của Hoắc Thiên Kình, ánh mắt hàm chứa ý cười

mà nhìn Úc Noãn Tâm.

Đôi mắt sâu thẳm như biển cả, ẩn chứa vẻ đau khổ vì không có

được người mình yêu, nhưng thâm tình thì vẫn tràn đầy.

Trong lòng Úc Noãn Tâm có chút chua xót nhưng vẫn cười