nói ra thì Hoắc Thiên Kình bỗng đứng dậy, từ
trên cao mà nhìn xuống Cố Đông, ánh mắt bỗng trở nên cực kỳ lãnh lẽo, giống như
hai thanh kiếm xuyên thẳng qua người Cố Đông.
Cố Đông vô thức mà thối lui, giọng nói cũng bắt đầu run rẩy
rở lại.
"Tôi, tôi cũng vì nghĩ cho ngài thôi. Nếu năm xưa Tả
Gia Tuấn và Hoắc phu nhân thực sự là trong sáng thì Tả Gia Tuấn sẽ không vô
tình đến nỗi đuổi tôi ra khỏi Tả gia, mà Hoắc phu nhân cũng sẽ không để mặc cho
tôi đòi tiền bao nhiêu năm nay. May mà bọn họ không giết người diệt khẩu"
"Câm miệng!"
Giọng nói lạnh lẽo của Hoắc Thiên Kình lại vang lên, giống
như là ma vương từ địa ngục, cả người toát ra hơi thở đóng băng làm người ta
nghẹt thở.
Úc Noãn Tâm cũng lo lắng mà đứng dậy. Cố Đông đã phạm vào một
điều tối kỵ, đó chính là có lòng tốt mà đi làm chuyện xấu.
Hoắc Thiên Kình vẫn luôn không thích người ta dạy dỗ hắn phải
làm việc thế nào, mà Cố Đông lại tự cho là đúng mà bảo hắn làm việc, đây là
đang tự đẩy mình vào hoàn cảnh nguy hiểm. Thẩm Diên cũng ý thức được điều này,
bởi vì trong tiềm thức của bà ta thì tính tình Hoắc Thiên Kình cũng giống như
Hoắc Uyên, Cố Đông nói thế là đang tìm đường chết.
"Thiên Kình!"
Úc Noãn Tâm chủ động bước lên, nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay hắn.
"Có lẽ tối nay cũng không hỏi được điều gì nữa, bọn họ cũng chỉ biết bao
nhiêu đây thôi."
Đôi mắt có vẻ khát máu của Hoắc Thiên Kình dần trở nên thờ ơ
hờ hững, hắn không nói một tiếng mà chỉ móc một tấm chi phiếu từ trong ngực ra,
ném xuống chân Cố Đông…
"Chỉ có đoạn băng ghi âm này sao?"
Cố Đông lập tức có phản ứng, gật đầu lia lịa: "Đúng vậy,
đúng vậy, tôi thề là chỉ có đoạn băng ghi âm này, không có thứ gì khác cả, ngài
yên tâm."
Hoắc Thiên Kình hừ lạnh một tiếng, nhặt băng ghi âm lên ném
cho Kiêu, ôm lấy Úc Noãn Tâm, sắc mặt u ám mà bước ra cửa…
Kiêu bước lên nắm lấy Cố Đông…
"Ông nghe đây cho tôi. Sau này không được phép làm phiền
Hoắc phu nhân nữa, cũng phải ngoan ngoãn mà ngậm miệng lại. Hôm nay Hoắc tiên
sinh đã rất từ bi rồi, có khôn thì cầm tiền mà rời khỏi đây, nếu không…"
Ánh mắt của Kiêu lộ ra vẻ lạnh lẽo u ám, mang theo tàn nhẫn
mà một sát thủ cần có.
Cố Đông cũng không ngốc, lập tức hiểu ra mà gật đầu lia lịa,
vội vã nhặt chi phiếu cho vào túi…
"Anh yên tâm, tôi, chúng tôi sẽ không làm phiền họ nữa,
sẽ lập tức đi khỏi đây."
Lúc này Kiêu mới hài lòng mà nhếch miệng. "Hãy nhớ những
gì ông nói…"
Cố Đông ra sức mà gật đầu, Thẩm Diên lại mang theo chút ai
oán…
Lúc tảng sáng, Úc Noãn Tâm đột nhiên giậc mình tỉnh giấc. Không
có sự ấm áp quen thuộc, thậm chí là không có bàn tay dịu dàng lau mồ hôi trên
trán cho nàng.
Ngoài cửa sổ, chân trời gần như là toàn màu lam, đẹp dến nỗi
rung động lòng người. Thì ra vào lúc mặt trời sắp mọc thì thiên nhiên lại đẹp tới
mức này.
Một bên giường còn lưu lại mùi long đản hương thoang thoảng
nhưng người thì không biết đi đâu.
Úc Noãn Tâm cả kinh, nặng nề mà xuống giường.
Đèn trong thư phòng cùng ánh sáng tinh khôi của ngày mới
cùng hòa vào nhau.
Trên bộ sôpha đen, Hoắc Thiên Kình đang ngồi đó. Chiếc gạt
tàn trên bàn đã đầy những tàn thuốc. Một tay hắn cầm băng ghi âm, một tay lại kẹp
một điếu thuốc đang cháy, tàn thuốc rơi xuống mà cũng không biết.
Đây là hình ảnh mà Úc Noãn Tâm nhìn thấy khi đẩy cửa thư
phòng bước vào. Trong không khí tràn ngập khói thuốc lá…
"Thiên Kình…"
Nàng bước tới lấy điếu thuốc trong ta hắn ra, nếu không lấy
thì nhất định hắn sẽ bị đầu thuốc là bỏng mất.
Nàng thở dài một hơi. Có lẽ là tâm sự rất nặng nề nên không
biết từ khi nào người chỉ hút xì gà như hắn cũng bắt đầu hút thuốc lá.
Giọng nói dịu dàng bên tai đã làm Hoắc Thiên Kình bừng tỉnh
lại. Hắn bỗng phát hiện ra và vội vã đặt chiếc gạt tàn đầy tàn thuốc sang một
bên, sau đó đứng lên mở toang cửa sổ ra, thậm chí là mở tất cả cửa thông gió
trong thư phòng.
"Noãn, xin lỗi em. trong này toàn là khói thuốc, chúng
ta đi chỗ khác đi."
"Thiên Kình!"
Úc Noãn Tâm ôm lấy hắn, khẽ ngước mặt lên hỏi: "Không
phải anh đang xử lý công việc sao? Không sao đâu."
Sự trầm tư trong mắt Hoắc Thiên Kình bỗng được thay bằng vẻ
săn sóc dịu dàng.
"Lại nằm thấy ác mộng sao?"
"Không sao, chỉ là sau khi thức dậy mà không có anh nên
lo lắng thôi." Úc Noãn Tâm nhìn thấy đoạn băng ghi âm trên bàn nên cũng hiểu
được tâm sự của hắn.
"Anh xin lỗi!"
Hoắc Thiên Kình đau lòng mà hôn lên trán nàng, không dám hôn
lên môi vì sợ nàng gián tiếp chạm vào thuốc lá.
Úc Noãn Tâm đưa tay vuốt nhẹ gương mặt có chút mệt mỏi của hắn,
cười khẽ: "Sao lại nói xin lỗi em. Thiên Kình, em biết anh đang có tâm sự,
anh đang lo lắng điều gì chứ? Em là vợ của anh, anh có chuyện gì thì cũng nên
cho em biết."
Hoắc Thiên Kình ôm nàng ngồi xuống sôpha. "Chồng của em
không phải là người thích suy nghĩ vẩn vơ."
"Biết rồi…"
Úc Noãn Tâm đau lòng mà nhìn hắn, cầm lấy đoạn băng ghi âm.
"Chẳng qua là một đoạn băng ghi âm mà lại làm anh buồn bực, đoạn băng đáng
ghét này…"
Bộ dáng trẻ con của Úc Noãn Tâm làm Hoắc Thiên Kình bật cười.
Hắn nắm lấy tay nàng, nhẹ nhà